Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

VĨNH BIỆT CÁC ANH - NHỮNG NGƯỜI ANH HÙNG

          Còn nhớ độ năm ấy, khi đất nước Pháp bị khủng bố, HỌ nói: "Pray for Paris", khi máy bay một hãng hàng không của quốc gia nào đó tôi chưa kịp nhớ tên mất tích, họ lên mạng ca thán, đồng cảm, ra vẻ bi thương i a khổ ải. HỌ thay cả avatar, thậm chí để cả cờ tổ quốc nước bạn.
          Còn khi đồng đội chúng tôi - những người Lính trên chính dải đất hình chữ S này ngã xuống vì màu cờ sắc áo, vì biển trời quê hương. Những cá nhân vô trách nhiệm và những kẻ thối mồm HỌ nói: "Nhân dân đóng thuế để chúng mày làm điều đó. Và đó, nghiễm nhiên là công việc của chúng mày “Nhưng lũ thối mồm quên mất một điều rằng: Chúng tôi và gia đình chúng tôi cũng có nghĩa vụ đóng thuế giống như họ. Xã hội phát triển, kéo theo biết bao hệ luỵ. Giới trẻ bây giờ, một bộ phận nhớ ngày sinh tháng đẻ của các thần tượng, các “Ồ Pa xứ Hàn còn hơn cả những ngày lịch sử trọng đại của dân tộc, còn tôn trọng các ngôi sao điện ảnh, các thần tượng âm nhạc còn hơn cả đấng sinh thành. Họ có thể khóc lóc, từ bỏ mọi giá trị văn hoá, trà đạp lên mọi thuần phong mỹ tục, đánh đổi tất cả nhân phẩm để một lần được chạm tay thần tượng. Thật đáng buồn, đáng trách nhưng cũng lại đáng thương..!!
          Giữa thế kỷ 21 này. Tự nhiên, thấy cái tình người sao mà khó khăn đến thế, sao mà thờ ơ đến vậy. Hai con người: 1 Trung tá, 1 Thượng tá - có mất mát nào nhiều hơn thế? Có đau thương nào lớn như vậy.
          Xin những con người đã từng đổi màu vì lá cờ nước Pháp hãy một lần trắc ẩn vì máu thịt Việt Nam!"
          Không có phép màu nào cho các anh nữa rồi..!!

          Đất nước nghiêng mình, chúng tôi nghiêng mình..!!
          Xin vĩnh biệt..!! Su22.

                                                                                                Xuân Thương
Comments
6 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

6 nhận xét:

  1. Các anh hãy yên nghỉ

    Trả lờiXóa
  2. Thời bình mà các anh vẫn đổ máu

    Trả lờiXóa
  3. Đúng là thấy mà đau, là máu là thịt của mình, vậy mà chẳng mảy may rung động, thậm chí còn văng lời cay nghiệt,khi đau đớn cho nước Pháp xa xôi, xin hãy dành thời gian một chút thôi, để xót xa cho máu thịt quê mình.

    Trả lờiXóa
  4. Đó là nghịch lí, người ta sẵn sàng xót thương cho những cái gì xa xôi, nhưng những thứ ngay gần mình, thân thiết với mình lại buông lời cay đắng. Hãy tự định hướng lại nhận thức và suy nghĩ của mình để biết yêu hơn những người bên cạnh

    Trả lờiXóa
  5. Giữa thế kỷ 21 này. Tự nhiên, thấy cái tình người sao mà khó khăn đến thế, sao mà thờ ơ đến vậy. Hai con người: 1 Trung tá, 1 Thượng tá - có mất mát nào nhiều hơn thế? Có đau thương nào lớn như vậy.

    Trả lờiXóa
  6. Gạc Ma “TÁT VỠ MÕM CHÓ” của Trung tướng NGUYỄN THANH TUẤN

    Phan Trí Đỉnh - (thương binh chiến trường Quảng Trị năm 1972)

    Có bạn cho tôi xem bài viết của Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn, trong đó có những dòng chỉ trích, bôi nhọ tôi như sau: “…Có thể khẳng định một cách chính xác Đỉnh và những kẽ như ông thực chất là bọn đồng loã với đám trở cờ chống Đảng …’’.

    Thưa ông Trung tướng, ông nói một nửa sự thật thì không phải là sự thật vậy mong ông hãy chịu khó đọc kỹ những gì tôi viết sau đây để phản bác ông. Ông hãy nghiên cứu có hệ thống các tài liệu đã công khai bấy lâu rồi sử dụng tư duy LÀNH MẠNH để tự mình kết luận nhé:

    1/ Nội dung hồi ký của vị Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, ông Trần Quang Cơ. Người từng có 44 năm công tác trong Bộ này và được BCT giao rất nhiều nhiệm vụ tối quan trọng.

    2/ Tổng kết của Bộ Tổng tham mưu về những sai lầm khuyết điểm của quân đội trong chiến tranh Trung - Việt và chiến dịch bảo vệ Gạc Ma (có ảnh chụp kèm theo ở cuối bài).

    3/ Nội dung bài phát biểu của ông Lê Đức Anh tại Trường Sa ngày 7/51988. Ngay sau khi giặc TQ đánh chiếm Gạc Ma và thảm sát 64 chiến sỹ HQ lại có những nội dung “lạ lùng, đặc biệt, khó tin” trong bối cảnh toàn dân, toàn quân đang ngút trời căm hận.

    4/ Nội dung đoạn trích của cuốn Lịch sử Quân chủng Hải quân khẳng định rõ có phương án tác chiến “Không nổ súng nhưng quyết tâm giữ đảo” (có ảnh chụp kèm theo ở cuối bài - trang 383)(**).

    5/ Nội dung một bài báo đăng trên tờ Nhân Dân từ 1988 có tường thuật rất cụ thể cách đ/c Thiếu tá Trần Đức Thông Lữ đoàn phó Lữ 146 truyền đạt mệnh lệnh “Không được nổ súng” TRỰC TIẾP tới cán bộ chiến sỹ khi sắp xảy ra sự kiện giặc TQ nổ súng tấn công.

    Xin các bạn chú ý: Khi sắp nổ ra sự kiện thì Thiếu tá Trần Đức Thông trực tiếp đứng trước mũi tàu quát to mệnh lệnh “Không được nổ súng khi chưa có lệnh của tôi”. Điều này góp phần giải thích tại sao có chiến sỹ nghe rõ lệnh (ví dụ anh Thống, anh Lanh…) lại có chiến sỹ không biết có lệnh (Anh Lê Hữu Thảo chẳng hạn).

    6/ Không phải là ngẫu nhiên mà một Hội đồng Thẩm định Quốc gia đã được thành lập dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Ban TGTW và Ban Bí thư TW để làm “bà đỡ” cho cuốn sách này!

    Về chi tiết lệnh “Không nổ súng”… không có ai trong tất cả những người có trách nhiệm rất cao trước Đảng, trước Dân thắc mắc thì tất yếu phải là “có lý” (!?). Còn Ban TGTW chịu sự lãnh đạo trực tiếp của AI trong Ban Bí thư có lẽ khỏi cần nói thì bất cứ ai có kiến thức cơ bản về tổ chức bộ máy Đảng đều rõ (!?).

    Xin đừng bẻ hoe tranh cãi kiểu con nít ở đây về điều này. Không hay ho gì đâu.

    Với chừng ấy tài liệu mang tính lịch sử vì nó được viết từ trước khi nổ ra các cuộc tranh cãi rất vô lý này thì bất cứ ai có TƯ DUY LÀNH MẠNH và có ít nhiều hiểu biết về đặc thù chính trị nước nhà đều có thể tự mình rút ra kết luận mà không cần phải phụ thuộc vào sự thuyết phục hay “định hướng” của người khác!

    Do đó chúng ta phải tự Nghiêm Túc đặt ra câu hỏi:

    Tại sao lại có một vài sỹ quan cao cấp (tuy chỉ là Tướng hạng B hạng C có rất ít uy tín và ảnh hưởng trong QĐ) đã nghỉ hưu, được vài nhóm DLV dẫn dắt một số hội “thanh niên yêu nước” “thanh niên cờ đỏ” tự phát “tiền hô hậu ủng” hò reo cổ vũ bằng những giọng điệu cực đoan kiểu Hồng vệ binh TQ cứ CỐ Ý làm như không hiểu nguyên tắc cơ bản trên để lên giọng “trung kiên cách mạng” ra sức phỉ báng, đả kích bừa bãi các cá nhân có liên quan đến tập sách này?!

    Họ bất chấp một thực tế ai cũng biết rõ: Cuốn sách ra đời luôn có sự đồng hành của nhiều vị lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước trong quá khứ và đương nhiệm!

    Hãy chứng tỏ rằng mình là người có suy nghĩ lành mạnh, tư duy đúng đắn, được học hành bài bản, đã giữ những cương vị đầy trách nhiệm trước đảng, trước nhân dân?

    ------

    P/S: Cũng tướng, có tướng biết đau xót, day dứt khi lính hy sinh bi tráng, biết đặt lợi ích đất nước, nhân dân lên trên hết. Lại có tướng chỉ nghĩ đến cái lon, xem mạng lính là những nấc thang tiền tài danh vọng. Đất nước, nhân dân chẳng là gì với chúng. Lê Đức Anh, Nguyễn Thanh Tuấn, Hoàng Kiền, Võ Tiến Trung… thuộc loại nào?

    Trả lờiXóa