Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

THIÊNG LIÊNG NGÀY TẾT ĐỘC LẬP CỦA DÂN TỘC

Năm 1945, tình hình trong nước biến chuyển rất mau lẹ. Tháng 8 -1945, Nhật đầu hàng Đồng minh. Quân Đồng minh chuẩn bị kéo vào nước ta để giải giáp vũ khí của Nhật. Thực dân Pháp cũng đang ráo riết chuẩn bị quay trở lại xâm lược nước ta một lần nữa. Tình thế lúc này là vô cùng khẩn cấp, nhưng cũng là thời cơ ngàn năm có một, nếu để trôi qua thì sẽ không bao giờ trở lại. Cần phải chớp thời cơ, dũng cảm và kiên quyết, kịp thời tổng khởi nghĩa giành chính quyền, chiếm thế thượng phong trước các thế lực đang nhăm nhe thôn tính Việt Nam, xác lập địa vị  làm chủ đất nước của chính quyền nhân dân trước khi Đồng minh kéo vào nước ta và thực dân Pháp quay trở lại. Với nhãn quan cách mạng vô cùng sáng suốt, Hồ Chí Minh đã khẳng định: Lúc này dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn, cũng phải giành cho bằng được nền độc lập cho Tổ quốc.

Trong hai ngày 16 và 17-8-1945, Hồ Chí Minh đã lãnh đạo Tổng bộ Việt Minh tổ chức khai mạc Quốc dân Đại hội Tân Trào. Đại hội đã thông qua chủ trương phát động tổng khởi nghĩa trong toàn quốc. Đại hội cũng thông qua nhiều chính sách lớn về đối nội, đối ngoại; thành lập Uỷ ban Dân tộc giải phóng Việt Nam, bao gồm 15 thành viên, do Hồ Chí Minh làm Chủ tịch và Trần Huy Liệu làm Phó Chủ tịch. Với sự lãnh đạo tài tình của Hồ Chí Minh, Tổng khởi nghĩa Mùa thu tháng Tám 1945 đã giành thắng lợi vang dội, xoá bỏ ách thống trị của phong kiến, thực dân; quyền làm chủ đất nước lần đầu tiên được trao về tay nhân dân lao động.

Những ngày này, cả nước ta tưng bừng chào mừng ngày Quốc khánh 2/9. Cách đây 71 năm, trong mùa thu lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ngày 2/9/1945, trên lễ đài lớn tại quảng trường Ba Đình lịch sử, trước cuộc mít tinh của đông đảo nhân dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời, đã trang trọng đọc bản Tuyên ngôn độc lập bất hủ, tuyên bố với quốc dân đồng bào cả nước và toàn thể nhân loại trên thế giới, bắt đầu từ nay Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã ra đời.

Tuyên ngôn nhấn mạnh: Tất cả các dân tộc trên thế giới đều có quyền bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc. Tất cả các quyền đó đều là những quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm của mỗi dân tộc trên thế giới.

Tuyên ngôn khẳng định: “Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phía Đồng Minh chống phát xit mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do, dân tộc đó phải được độc lập!.... Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thực đã trở thành một nước tự do và độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do và độc lập ấy.”

Tuyên ngôn Độc lập bất hủ 2/9/1945 đã mở ra một kỷ nguyên mới, lần đầu tiên người dân Việt Nam có quyền ngẩng cao đầu, tự hào mình đã trở thành công dân của một nước tự do và độc lập. Và cũng bắt đầu từ Tuyên ngôn 2/9, người dân Việt Nam bắt đầu một cuộc sống mới. Phấn khởi và tự hào, tất cả mọi công dân Việt Nam bắt tay vào sự nghiệp đấu tranh đầy gian khổ hy sinh, không tiếc của cải và cả xương máu của mình, vừa kháng chiến vừa kiến quốc. 69 năm qua là cả một quá trình phấn đấu hy sinh không gì so sánh nổi của cả dân tộc để bảo vệ và xây dựng nên Tổ quốc Việt Nam hôm nay.

Ngày nay đất nước ta đã lớn mạnh hơn gấp nhiều lần; Việt Nam đã trở thành một quốc gia có uy tín trên trường Quốc tế. Kỷ niệm 71 năm ngày Quốc khánh 2/9, mỗi người Việt Nam dù đang bất kỳ nơi đâu, cũng không khỏi xúc động bồi hồi, khi nhớ lại khí thế đầy hào hùng, sôi sục và náo nức của những ngày đầu cách mạng, đặc biệt là ngày Quốc khánh 2/9/1945 lịch sử. Và trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam, tinh thần của ngày Quốc khánh 2-9 sẽ đời đời bất diệt.

Phát huy những thành quả đó, quân và dân ta hôm nay không ngừng ra sức thi đua thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII, đẩy mạnh việc Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh, như sinh thời Bác Hồ hằng mong ước./.


Comments
37 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

37 nhận xét:

  1. đã hơn 40 năm kể từ khi đất nước ta hoàn toàn giải phóng. bao nhiêu xương máu của thế hệ cha anh đã đổ xuống để cho chúng ta hưởng cái tết độc lập như ngày hôm nay, càng ngẫm càng thấy thiêng liêng, cao quý.

    Trả lờiXóa
  2. “Tết Độc lâp” được dành cho Tết Bính Tuất (1946) là cái Tết Nguyên đán cổ truyền đầu tiên được tổ chức trong khung cảnh đất nước đã độc lập sau 80 năm bị đô hộ của thực dân Pháp.Mang một ý nghĩa rất lớn đối với nhân dân Việt Nam vì đây là Tết Xuân đầu tiên của nước Việt Nam Độc lập

    Trả lờiXóa
  3. Nghĩ đến không khí của ngày Quốc khánh, tôi cũng thấy trong mình một cảm giác bâng khuâng khó tả. Nhất là hình ảnh đỏ rực màu cờ Tổ quốc, không chỉ tràn ngập ở Thủ đô Hà Nội mà có thể bắt gặp ở khắp các vùng quê trên đất nước, từ đồng bằng cho đến những miền núi, vùng cao… Tất cả đều háo hức đón ngày Tết lớn của đất nước.

    Trả lờiXóa
  4. Ngày hôm nay, đất nước phát triển, cuộc sống của nhân dân ngày càng đi lên. Nhưng cảm xúc về một ngày Tết độc lập vẫn còn vẹn nguyên sự thiêng liêng. Với thế hệ trẻ chúng tôi, Tết độc lập là dịp để được nghe ông bà, bố mẹ kể lại quá khứ hào hùng, oanh liệt và kiên cường của các thế hệ cha ông.

    Trả lờiXóa
  5. Tôi yêu Việt Nam. Những ngày này, cả nước ta tưng bừng chào mừng ngày Quốc khánh 2/9. Cách đây 71 năm, trong mùa thu lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ngày 2/9/1945, trên lễ đài lớn tại quảng trường Ba Đình lịch sử, trước cuộc mít tinh của đông đảo nhân dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời, đã trang trọng đọc bản Tuyên ngôn độc lập bất hủ, tuyên bố với quốc dân đồng bào cả nước và toàn thể nhân loại trên thế giới, bắt đầu từ nay Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã ra đời. Đừng hỏi tổ quốc đã làm cho ta mà hãy hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc ngày hôm nay.

    Trả lờiXóa
  6. Việt Nam: Doanh nghiệp nhà nước tiếp tục lỗ hàng chục ngàn tỉ đồng
    HÀ NỘI (NV) – Kết quả kiểm toán năm 2015 cho thấy, mức độ thua lỗ của các doanh nghiệp nhà nước vẫn ở mức từ hàng ngàn đến hàng chục ngàn tỉ và việc sử dụng nguồn lực quốc gia vẫn hết sức tùy tiện.

    Theo kiểm toán của nhà nước Việt Nam thì ngoài thua lỗ nặng nề những chứng bệnh vốn trầm kha của hệ thống doanh nghiệp nhà nước tại Việt Nam chỉ nặng hơn chứ không thuyên giảm: Vi phạm các qui định về thu-chi, tỉ suất lợi nhuận sau thuế/vốn (đánh giá hiệu quả hoạt động) tiếp tục giảm mạnh, nợ thuộc loại khó đòi tiếp tục tăng, gian lận-thiếu thuế nhiều hơn (kiểm toán của nhà nước Việt Nam buộc các doanh nghiệp nhà nước phải nộp thêm 6,220 tỉ đồng),…

    Khi vạch ra mục tiêu xây dựng “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa,” chính quyền Việt Nam giao và rót gần như toàn bộ nguồn lực của quốc gia cho hệ thống doanh nghiệp nhà nước để hệ thống này trở thành “đá tảng” của nền kinh tế. Tuy nhiên thay vì phải nằm dưới chân thì giờ, đá tảng đang nằm trên cổ nền kinh tế.

    Kiểm toán của nhà nước Việt Nam cảnh báo, nợ khó đòi, tồn đọng nhiều năm tại nhiều tập đoàn, tổng công ty nhà nước lên tới hàng ngàn tỷ đồng nhưng vẫn không có phương án xử lý rõ ràng nên không chỉ khiến chính quyền mất vốn mà còn làm cho quá trình tái cơ cấu doanh nghiệp trở thành hết sức khó khăn.

    Ngoài nợ khó đòi, nợ phải thu vì đã quá hạn ở nhiều tập đoàn, tổng công ty nhà nước cũng xấp xỉ mức hàng ngàn và hàng chục ngàn tỉ. Chẳng hạn, khoản này tại Vinashin (Công Ty Vận Tải Viễn Dương) là 8,481 tỉ, tại Công Ty Vận Tải Biển Ðông là 3,403 tỉ, tại Công Ty Vận Tải Biển Bắc là 2,219 tỉ,…

    Chưa rõ thì lúc nào những “đá tảng,” “anh cả của nền kinh tế” như Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN), Tổng Công Ty Xuất Nhập Khẩu và Xây Dựng Việt Nam (Vinaconex), Tổng Công Ty Xây Dựng Công Nghiệp Việt Nam (Vinaincon), Tổng Công Ty Du Lịch Sài Gòn, Tổng Công Ty Mía Ðường II,… có thể thu hồi hết nợ quá hạn để hoàn lại cho công quỹ. Cũng chưa rõ lúc nào thì những “đá tảng,” “anh cả của nền kinh tế” như Tập Ðoàn Ðiện Lực Việt Nam (EVN) thay đổi được tình trạng hệ số nợ phải trả cao hơn vốn gấp gần chục lần!

    Kiểm toán của nhà nước Việt Nam lưu ý, vốn mà nhiều tập đoàn, tổng công ty nhà nước góp vào các doanh nghiệp khác đang trong tình trạng tài chính xấu, phải ngưng hoạt động hoặc phải giải thể, nên có thể mất hết hiện cũng ở mức nhiều ngàn tỉ.

    Trong bối cảnh như thế, bất chất khuyến cáo của các chuyên gia, tổ chức quốc tế, chính quyền Việt Nam vẫn tiếp tục đứng ra thay mặt các tập đoàn, tổng công ty nhà nước để vay thêm tiền (bảo lãnh vay).

    Theo tính toán của các chuyên gia, tỉ lệ vốn mà chính phủ Việt Nam “bảo lãnh vay” tăng trung bình là 50%/năm. Năm 2014, tổng số nợ mà chính phủ Việt Nam “bảo lãnh vay” là 500,000 tỉ. Năm 2015, con số này được phỏng đoán vào khoảng 642,000 tỉ.

    Năm nay chưa rõ con số cuối cùng nhưng hồi trung tuần tháng này, Công Ty Chứng Khoán Bảo Việt (BVSC) ước đoán, đến cuối năm nay, tổng nợ của chính phủ Việt Nam sẽ là 2,993,335 tỉ đồng.

    Năm ngoái, tổng nợ của chính phủ Việt Nam là 2,607,960 tỉ đồng, năm nay, chính phủ Việt Nam dự trù vay thêm 385,375 tỉ đồng và trong số này có 85,000 tỉ là đứng ra vay thay cho các doanh nghiệp nhà nước!

    Trả lờiXóa
  7. Tuyên ngôn Độc lập bất hủ 2/9/1945 đã mở ra một kỷ nguyên mới, lần đầu tiên người dân Việt Nam có quyền ngẩng cao đầu, tự hào mình đã trở thành công dân của một nước tự do và độc lập. Và cũng bắt đầu từ Tuyên ngôn 2/9, người dân Việt Nam bắt đầu một cuộc sống mới. Phấn khởi và tự hào, tất cả mọi công dân Việt Nam bắt tay vào sự nghiệp đấu tranh đầy gian khổ hy sinh, không tiếc của cải và cả xương máu của mình, vừa kháng chiến vừa kiến quốc.

    Trả lờiXóa
  8. đã qua bao nhiêu mùa xuân nhưng khi nghĩ đến thời điểm Bác đọc tuyên ngôn độc lập trước sự chứng kiến của hàng triệu đồng bào ta thật tự hào, vinh quang, và biết ơn biết bao, nhớ đó mà chúng ta mới có được cuộc sống ấm no, hạnh phúc như ngày hôm nay, chúng ta sẽ không bao giờ quên những công ơn đó

    Trả lờiXóa
  9. ngày 2/9, quốc khánh của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam sắp đến, chúng ta lại phần nào cảm nhận được không khí hào hùng của thời điểm Bác đọc tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước VIệt nam dân chủ cộng hòa, tiền thân của nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa VIệt Nam hiện nay, đó là niềm tự hào của dân tộc

    Trả lờiXóa
  10. tuy không kinh qua thời kì chiến tranh khốc liệt của dân tộc, nhưng khi sống trong không khi hòa bình của đất nước, và thấy được sự ác liệt và đau thương của chiến tranh qua báo đài ở các nước Trung Đông cũng đủ cho chúng ta thấy được giá trị của nền hòa bình của đất nước ta hiện nay

    Trả lờiXóa
  11. chỉ khi sống ở trong thời kì chiến tranh con người ta mới hiểu được hết giá trị của cuộc sống hòa bình ấm nó, chẳng thế mà hiện nay có một số kẻ chỉ biết đến lợi ích của chính mình mà kích động bạo loạn, kích động chiến tranh, nhằm lật đổ chế độ của như cản trở sự phát triển của đất nước ta

    Trả lờiXóa
  12. đến nay đã qua 70 năm kể từ ngày Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nước cộng hõa xã hội chủ nghĩa Việt Nam nhưng mỗi khi cả nước tưng bừng kỉ niệm ngày trọng đại này mỗi chúng ta lại có cảm súc riêng của mình, đối với tôi,, đó là sự may mắn vì được sống và làm việc trong môi trường hòa bình, lớn lên trong một đất nước tự do

    Trả lờiXóa
  13. Mới đó thôi mà đã thấm thắt thơi gia thoi đưa rồi. Cái ngày thiêng liêng đó vẫn còn chưa quên trong dư âm để lại, ông cha còn nhắc chúng ta về điều thiêng liêng ấy. Độc lập

    Trả lờiXóa
  14. Kỷ niệm 71 năm ngày Quốc khánh 2/9, mỗi người Việt Nam dù đang bất kỳ nơi đâu, cũng không khỏi xúc động bồi hồi, khi nhớ lại khí thế đầy hào hùng, sôi sục và náo nức của những ngày đầu cách mạng, đặc biệt là ngày Quốc khánh 2/9/1945 lịch sử. Và trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam, tinh thần của ngày Quốc khánh 2-9 sẽ đời đời bất diệt.

    Trả lờiXóa
  15. Ngày nay đất nước ta đã lớn mạnh hơn gấp nhiều lần; Việt Nam đã trở thành một quốc gia có uy tín trên trường Quốc tế. Kỷ niệm 71 năm ngày Quốc khánh 2/9, mỗi người Việt Nam dù đang bất kỳ nơi đâu, cũng không khỏi xúc động bồi hồi, khi nhớ lại khí thế đầy hào hùng, sôi sục và náo nức của những ngày đầu cách mạng, đặc biệt là ngày Quốc khánh 2/9/1945 lịch sử. Và trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam, tinh thần của ngày Quốc khánh 2-9 sẽ đời đời bất diệt.

    Trả lờiXóa
  16. Những ngày này, cả nước ta tưng bừng chào mừng ngày Quốc khánh 2/9. Cách đây 71 năm, trong mùa thu lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ngày 2/9/1945, trên lễ đài lớn tại quảng trường Ba Đình lịch sử, trước cuộc mít tinh của đông đảo nhân dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời, đã trang trọng đọc bản Tuyên ngôn độc lập bất hủ, tuyên bố với quốc dân đồng bào cả nước và toàn thể nhân loại trên thế giới, bắt đầu từ nay Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã ra đời.

    Trả lờiXóa
  17. NGHĨ GÌ VỀ "CÁCH MẠNG THÁNG 8"?

    Từ 71 năm và 7 tháng: Lời hứa của những người cầm đầu chế độ toàn trị trước sau vẫn như “miệng quan trôn trẻ”!

    Chung quanh thảm họa môi trường: Ai đang hưởng tự do làm giầu, ai đang tự do đổi đen thành trắng và ai đang bị đàn áp, mất tự do, mất công ăn việc làm?

    Độc lập theo “biện chứng” của Nguyễn Phú Trọng là không nên mở miệng ủng hộ Phán quyết của Tòa án Trọng tài quốc tế đã phủ nhận những đòi hỏi sai lầm và ngang ngạnh của Bắc kinh!

    Tháng 8.1945 nhân dân ta đã đứng lên làm cuộc cách mạng lịch sử, nhưng Hồ Chí Minh đã dùng các thủ đoạn quỉ quyệt và dã man để cướp công của nhân dân, nhận vơ là công lao của đảng và từ đó dựng lên thuyết rất độc tài và phản động “lịch sử đã giao phó cho ĐCS” để biện hộ cho việc kéo dài chế độ toàn trị suốt 71 năm!

    Hồ Chí Minh đã long trọng tuyên hứa “Không có gì quí hơn độc lập, tự do!” Nay 71 năm trôi qua, ba thế hệ đã trải nghiệm, bao nhiêu triệu người đã hi sinh, nhưng chế độ toàn trị đã mang lại tự do cho nhân dân như thế nào và độc lập cho đất nước ra làm sao?

    Nhiều chuyện cũ của chế độ toàn trị đã được nhiều giới phân tích, bóc trần. Trong bài này người viết chỉ tập trung vào phân tích những chuyện nhãn tiền, sờ sờ trước mắt, đang sôi sục ai cũng thấy và cảm nhận được, hàng triệu người đang là nạn nhân và cả dân tộc trên 90 triệu người đang lo lắng: Tự do của nhân dân đang ở đâu, ai đang hưởng? Độc lập như thế nào, nó nằm trong tay nhân dân ta, hay đang nằm trong bàn tay người “Bạn” thân thiết và đáng tin của “Tứ trụ”, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng?

    Tứ trụ hiện nay, từ sau Đại hội 12 được dư luận gọi mỉa mai là Đại hội “trường hợp đặc biệt”[1], cầm quyền 7 tháng đã thi đua nhau tung lên những khẩu hiệu cao ngất tới trời xanh. Trong khi ông Tổng hô hoán “dân chủ đến thế là cùng”[2], “giữ nước từ khi nước chưa nguy”[3], ông Chủ Trần Đại Quang “Nỗ lực làm hết sức mình phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân”[4], ông Thủ Nguyễn Xuân Phúc hứa “xây dựng Chính phủ kiến tạo phát triển, liêm chính, hành động quyết liệt, phục vụ Nhân dân”[5] và bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân chuyên làm giáng lại còn chua ngoa hống hách chửi thẳng dân “Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình” và còn ngăn cản Quốc hội không cho thành lập “Ủy ban lâm thời điều tra vụ Formosa” [6]

    Người có tư cách và biết quí lòng tự trọng thì phải giữ ngôn ngữ lời nói đi đôi với việc làm. Điều này là tiêu chí trong cuộc sống để đánh giá một cá nhân. Đối với các chính trị gia, nhất là những người đang cầm quyền, điều này còn quan trọng hơn; vì những lời nói và hành động của họ liên quan tới sinh tử của bao nhiêu triệu người và ảnh hưởng trực tiếp và lâu dài tới vận mệnh của dân tộc!

    Kết quả kiểm nghiệm chân lí. Thời cơ là thước đo về ý đồ và khả năng thực sự của các chính trị gia đang cầm quyền. Khi thời cơ thuận lợi cho nước liệu họ có đủ bản lĩnh, biết nắm lấy và khai thác có lợi cho dân cho nước không? Khi nhân dân gặp hiểm nguy họ có sáng suốt và biết sắn tay giải quyết nhanh và cứu nguy cho dân không?

    Từ tháng 4.2016 tới nay đã trải qua hai biến cố rất hệ trọng. Đó là thảm trạng môi trường do công ti đại tư bản Formosa gây ra và Phán quyết của Tòa án Trọng tài quốc tế ngày 12.7 phủ nhận đường lưỡi bò về biển Đông và phủ nhận thẩm quyền lịch sử của Trung quốc trên các đảo ở biển Đông. Tứ trụ Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân đã làm gì giải quyết nguy cơ cho nhân dân và khai thác thời cơ quốc tế?

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chung quanh thảm họa môi trường: Ai đang hưởng tự do làm giầu, ai đang tự do đổi đen thành trắng và ai đang bị đàn áp, mất tự do, mất công ăn việc làm?

      Đầu tháng 4.16 công ti Formosa Vũng áng ở Hà tĩnh, một đại công ti của Đài loan với sự hợp tác của nhiều công ti Trung quốc, đã tự do đổ hàng loạt nước thải chứa những hóa chất cực độc ra biển làm cá chết phủ trắng bãi biển bốn tỉnh miền Trung Hà tĩnh, Quảng bình, Quảng trị và Huế-Thừa thiên. Hành động phá hủy môi trường cực kì vô lương tâm này đã làm cho hàng chục vạn ngư dân và những người làm nghề du lịch thất nghiệp, lâm vào cảnh đói nghèo và hàng triệu dân bị đe dọa sức khỏe nghiêm trọng. Khi ấy nhiều bộ và cơ quan có trách nhiệm đã giữ thái độ im lặng đáng sợ. Thậm chí Bộ trưởng Tài nguyên & môi trường (TN&MT) Trần Hồng Hà cùng Thứ trưởng Võ Tuấn Nhân đã họp báo 6 phút ngày 27.4, trong đó ông Nhân đã còn bào chữa cho “Formosa vô can”[7] Rõ ràng ở đây là, những người có quyền lực đã tự do ăn nói, tự do đổi đen thành trắng, đổi có thành không!

      Trong khi đó người cầm đầu chế độ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ngày 22.4 còn dẫn cả một đoàn đại quan thân hành đủng đỉnh tới thăm khu công nghiệp Vũng áng và khen ngợi thành quả của Công ti Formosa; chẳng những thế ông không thèm tới thăm hỏi ủy lạo các ngư dân nạn nhân của Formosa! Đây là thái độ thân dân và trọng dân của người cầm đầu chế độ, hay đúng là thái độ vô cảm, nguội lạnh đến thế là cùng của Nguyễn Phú Trọng, người vẫn vỗ ngực là bảo vệ quyền lợi của người lao động! Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ chính trị và Thường trực Ban bí thứ, đứng thứ hai sau ông Trọng, cũng vô cảm không kém. Cũng vào thời gian sau khi xẩy ra thảm trạng môi trường do Formosa gây ra ông Huynh đã có mặt tại Quảng trị 23.4, nhưng cũng không thèm tới thăm hỏi các nạn nhân! Cả đến Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng thế. Khi nhậm chức Thủ tướng ông từng hô lớn “Chính phủ mới là Chính phủ phục vụ không phải Chính phủ hưởng thụ” Nhưng khi ông có mặt ở Quảng trị ngày 17.4 thì cũng phớt lờ các nạn nhân của Formosa đang sống dở chết dở![8] Như thế những hành động trên đây chứng minh rất rõ ràng là, những người cầm đầu chế độ đã tự do vẽ phấn thêu hoa cho mình, tự do làm những việc mà một người có ý thức trách nhiệm không dám làm, tự do nói năng hàm hồ mà người biết tự trọng đếu phải tránh!

      Nay năm tháng đã trôi qua, những lời hứa giải quyết nhanh chóng, minh bạch, nghiêm trị những cơ quan hay cá nhân có trách nhiệm để xẩy ra thảm trạng môi trường của Formasa -bất kể là ai- vẫn chỉ là cái thùng rỗng kêu to! Cuộc họp báo ngày 30.6 xác nhận lần đầu tiên đích danh thủ phạm là Formosa, nhưng các quan chức cao cấp của chế độ toàn trị lại không cho biết số lượng nước thải độc hại là bao nhiêu, tính chất độc hại và ảnh hưởng trước mắt và lâu dài tới sức khỏe của nhân dân và môi trường biển do công ti Formosa gây ra như thế nào!

      Trong cuộc họp báo họ lai đề cao lời xin lỗi vuốt đuôi và bồi thường 500 triệu USD của Formosa. Nhưng họ lại hoàn toàn im lặng về số tiền bồi thường trên Formosa đã lấy từ các khoản mà chính quyền toàn trị đã trừ nhiều loại thuế rất ưu đãi và rộng rãi cho Formosa.[9] Cho tới nay họ cũng nín lặng về những phát giác của nhân dân về việc Formosa đã cấu kết với nhiều cơ quan và đại gia âm thầm chuyển hàng ngàn tấn rác chứa các chất hóa học độc hại đi chôn vùi tại nhiều địa phương. Đầu tháng 5 họ đã tổ chức để cho một số vận đông viên xuống tắm biển và ăn cá ở nơi vừa xẩy ra thảm họa môi trường.[10] Mới ít ngày trước Bộ trưởng TN&MT Trần Hồng Hà, lại diễn trò xiệc tắm biển ở Cửa Việt, Quảng trị và nói rằng các chất độc trong nước biển không còn nguy hiểm nữa. [11] Giữa khi ấy nhiều cơ quan lại ra thông cáo xác nhận nhiều vùng không được đánh bắt cá vì chất độc trong nước biển vẫn còn cao.[12] Đúng là cảnh ông nói gà bà nói vịt! Nói và làm trái ngược nhau như thế, nhưng họ vẫn hô hoán là làm cho dân tin!

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Trước thảm họa môi trường và những nguy hại về sức khỏe và môi trường sinh sống của nhân dân nên nhiều nhà khoa học, trí thức, nhân sĩ và tu sĩ các tôn giáo đã lên tiếng báo động. Nhiều cuộc biểu tình của nhân dân đã nổ ra, đi đầu là thanh niên và trí thức cùng các đảng viên tiến bộ, với những khẩu hiệu “Cá cần nước sạch”, “Dân cần minh bạch!” “Đóng cửa Formosa”, “Chọn dân hay chọn Formosa”… Đúng ra những đòi hỏi chính đáng này cần được ủng hộ, nhưng chê độ toàn trị đã cho công an mật vụ ngăn chặn và đàn áp. Chính Nguyễn Xuân Phúc đã chụp mũ hồ đồ những biểu tình là “kẻ xấu” và “phá rối” và đòi phải trừng trị. Khi đó Nguyễn Thị Kim Ngân chưa ngồi nóng ghế Chủ tịch Quốc hội đã vênh váo chua ngoa hạch sách những người xuống đường là “chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình”. Nhưng mới đây ngày 28.8 trước 445 “đại biểu ưu tú” của Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh bà lại tỏ ra ưu tư tới quyền của họ và đỏng đảnh lên tiếng:

      “Tôi cũng thấy các đồng chí ít có những phản ánh đến Thường vụ Quốc hội về Luật thanh niên vướng cái gì, các phong trào thanh niên vướng luật gì, cần bổ sung điều gì, khoản gì, quy định gì trong hệ thống pháp luật để cho việc lập nghiệp của thanh niên tốt hơn”.[13]

      Bà Ngân thừa biết các “đại biểu thanh niên ưu tú” này hầu hết là thuộc thành phần 5C – “Con cháu các cụ cả”- được hưởng mọi ưu đãi, được đầy đủ tự do muốn làm gì cũng không ai dám động đến sợi lông của họ. Tại sao Nguyễn Thị Kim Ngân đã có thái độ trái ngược như thế? Một đám thanh niên đang hưởng mọi ưu đãi, ăn uống no nê, bà lại hỏi còn muốn thêm ưu đãi gì nữa không? Trong khi đó tại sao bao nhiêu triệu thanh niên khác đang bị tước quyền tự do thì bà lại xỉ vả? Quả rõ ràng là, 71 năm chế độ toàn trị cũng là 71 năm tự do ăn nói và hưởng mọi ưu quyền cho các tứ trụ, cán bộ cao cấp và bọn 5C từng thời kì; nhưng trong khi đó lại là 71 năm mất tự do của thanh niên và toàn thể nhân dân!

      ***

      Từ trước tới nay những người cầm đầu chế độ toàn trị luôn luôn nói là bảo vệ môi trường và quyền lợi của nhân dân. Nhưng Bộ trưởng TN&MT Trần Hồng Hà tại Hội nghị trực tuyến toàn quốc về bảo vệ môi trường ngày 24.8 cho biết:

      “Hàng năm, có 100.000 tấn hoá chất bảo vệ thực vật được sử dụng, trong đó khoảng 80% lượng thuốc bảo vệ thực vật đang được sử dụng không đúng quy định…”; “trên toàn quốc hiện có 283 khu công nghiệp với hơn 550.000m3 nước thải/ngày đêm; 615 cụm công nghiệp trong đó chỉ khoảng hơn 5% có hệ thống xử lý nước thải tập trung; các cụm công nghiệp còn lại, hoặc các cơ sở sản xuất tự xử lý nước thải hoặc xả trực tiếp ra môi trường.

      Cùng với đó là hơn 500.000 cơ sở sản xuất trong đó có nhiều loại hình sản xuất ô nhiễm môi trường, công nghệ sản xuất lạc hậu; hơn 13.500 cơ sở y tế hàng ngày phát sinh hơn 47 tấn chất thải nguy hại và 125.000 m3 nước thải y tế; 787 đô thị với 3.000.000 m3 nước thải ngày/đêm nhưng hầu hết chưa được xử lý; lưu hành gần 43 triệu mô tô và trên 2 triệu ô tô tạo ra nguồn phát thải lớn đến môi trường không khí.”

      “Cùng với đó là hơn 23 triệu tấn rác thải sinh hoạt, 7 triệu tấn chất thải rắn công nghiệp, hơn 630 nghìn tấn chất thải nguy hại; hiện có 458 bãi chôn lấp rác thải, trong đó có 337 bãi chôn lấp không hợp vệ sinh; có hơn 100 lò đốt rác sinh hoạt công suất nhỏ, có nguy cơ phát sinh khí dioxin, furan…” [14]

      Những con số do Trần Hồng Hà công bố đang gây xốc mạnh trong dư luận. Tại sao VN đang trở thành đống rác độc hại khổng lồ như thế? Ai đã tạo ra nguy cơ này? Áp dụng câu thần chú của Hồ Chí Minh “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” trong lãnh vực kinh tế, cốt làm sao duy trì được sự độc quyền cho đảng, nên trong các thập niên vừa qua những người có trách nhiệm của chế độ toàn trị đã thả cửa mời gọi các công ti nước ngoài (FDI) vào tự do làm ăn, nhưng lại bạc đãi doanh nhân VN. Chính ông Hà cho biết, “Khu vực FDI hiện đóng vai trò đầu tàu xuất khẩu của Việt Nam. Các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài chiếm 71% xuất khẩu và 59% nhập khẩu của Việt Nam.”[15]

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    3. Các người cầm đầu tự nhận là vô sản và họ thừa biết, hầu hết các đại tư bản nước ngoài chỉ lo bóc lột để đạt lợi nhuận riêng cao bất kể những thiệt hại cho các người khác, nhưng họ vẫn trải thảm đỏ cho các đại tư bản nước ngoài vào làm ăn trong các lãnh vực, bất kể qua đó biến VN thành bãi rác độc hại khổng lồ:

      “Tại sao FDI có chiều hướng dịch chuyển dòng vốn vào các ngành tiêu tốn năng lượng và tài nguyên, nhân lực giá rẻ, không thân thiện với môi trường như luyện kim, sửa chữa tàu biển, dệt may, da giày, khai thác và tận thu khoáng sản không gắn với chế biến sâu, sản xuất bột giấy, sản xuất hóa chất, chế biến nông sản thực phẩm…?”[16]

      Cũng chính tại Hội nghị trực tuyến về môi trường này tân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nhiều năm đã từng là Phó Thủ tướng phụ trách lãnh vực kinh tế, đã phải xác nhận:

      “ Chúng ta có tình trạng môi trường xấu bắt nguồn từ mô hình phát triển lấy tăng trưởng kinh tế làm trọng tâm dựa trên nền tảng công nghệ tiêu tốn năng lượng, lạm dụng quá mức tài nguyên, không gian môi trường. Thực sự chúng ta chưa lường hết yếu tố phức tạp về loại hình sản xuất, công nghệ sản xuất tiềm ẩn rủi ro, sự cố môi trường”. [17]

      Từ 1986 đến nay 7 Đại hội, bao nghiêu Hội nghị trung ương đã ra hàng chục Nghị quyết nhắm mắt làm theo chính sách kinh tế của Bắc kinh mơn trớn các công ti nước ngoài được coi là sáng suốt nhất và đúng dắn nhất, nhưng bây giờ họ mới giả vờ ngây thơ đặt câu hỏi “Phải chăng lợi ích mà FDI mang lại cho chúng ta không đủ bù đắp những phí tổn về khí hậu và môi trường đang diễn ra?”[18]

      Trong những thập niên vừa qua những người cầm đầu chế độ toàn trị đã đội đảng lên đầu nên đã nhắm mắt thực hiện chủ nghĩa chụp giật, ăn xổi ở thì. Họ vồ vập các đại gia tỉ phú nước ngoài vào đầu tư để họ có phương tiện giữ vững chế độ, chia ghế và tham nhũng, bất kể tới những hậu quả phá hoại môi trường tàn khốc, phá hủy sức khỏe của nhân dân như hiện nay.

      Vụ thảm họa môi trường do Formosa gây ra, nhưng thủ phạm chính lại là những người đang nắm quyền lực của chế độ toàn trị đã cho thấy sự vô cảm và vô trách nhiệm của những người có quyền lực cao nhất tới toàn guồng máy cai trị. Vì thế nhân dân cả nước đang rất bất bình, nhiều đảng viên rất bất mãn, nhiều cán bộ đã về hưu rất hoang mang. Vì thế Nguyễn Phú Trọng cùng phái đoàn cao cấp đã phải thân hành đi giải độc gặp các đại quan và cán bộ cao cấp đã về hưu ở Hà nội và Sài gòn vào giữa tháng 8. Ông Trọng vẫn giữ thói giả dối tìm cách đánh lừa cả những lão thành cách mạng nên đã nói là, hiện nay “niềm tin trong dân được củng cố và tăng lên!” [19]

      ***

      Nói tóm lại, mặc dầu nhiều đại quan đã thét ra lửa, hứa hết điều này tới điều khác, nhưng sau khi để xẩy thảm trạng môi trường đã gần nửa năm, nhưng công ti Formosa vẫn ngạo nghễ tại Vũng áng và không thấy ai trong Ban giám đốc phải chịu hình phạp gì. Trong khi đó về phía đảng và chính quyền cũng chưa thấy đại quan hay trung quan nào bị cách chức hay bị khai trừ; vẫn chỉ lập lại khẩu hiệu xuông “nghiêm túc rút kinh nghiệm” như bao nhiêu vụ tày đình khác! Đây chính là kết quả của nguyên tắc tổ chức “tập trung dân chủ”, để cho các ông lớn phủ trách nhiệm cá nhân!

      Vụ để gây ra thảm họa môi trường của Formosa chứng tỏ rõ ràng là, trong chế độ toàn trị, những ai có quyền, có tiền là có tự do. Họ tự do ôm quyền và tham nhũng; họ tự do đổi đen thành trắng và tự do trốn tránh trách nhiệm! Trong khi đó những người bị trị trên 90 triệu dân đang bị mất tự do, bị tước tự do, bị đàn áp và tù đày! Thực chất của “tự do” mà miệng họ lúc nào cũng nói sau 71 năm thành quả của chế độ toàn trị là như thế!

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    4. Độc lập theo “biện chứng” của Nguyễn Phú Trọng là không nên mở miệng ủng hộ Phán quyết của Tòa án Trọng tài quốc tế đã phủ nhận những đòi hỏi sai lầm và ngang ngạnh của Bắc kinh!

      Ngày 12.7.2016 Tòa án Trọng tài quốc tế đã công bố Phán quyết về những tranh chấp chủ quyền các đảo và tài nguyên trên biển Đông giữa Trung quốc và Phi luật tân cũng như với VN và các nước Đông nam Á. Phán quyết này bao gồm ba điểm chính, gồm “quyền lịch sử”, “đường 9 đoạn” và các hành động phi pháp cải tạo các đảo từ phía Trung quốc:

      “Tòa kết luận rằng trong phạm vi quyền lịch sử của Trung Quốc đối với các nguồn tài nguyên trong các vùng biển ở Biển Đông, quyền này bị xóa bỏ do chúng không phù hợp với chế định vùng đặc quyền kinh tế trong Công ước. Toà cũng nhận thấy dù trong lịch sử, những người đi biển cũng như ngư dân từ Trung Quốc cũng như từ các nước khác đã sử dụng các đảo tại Biển Đông nhưng không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy về mặt lịch sử Trung Quốc đã chỉ một mình thực hiện việc kiểm soát vùng nước này cũng như tài nguyên tại đây. Vì vậy, Toà kết luận không có cơ sở pháp lý để Trung Quốc yêu sách quyền lịch sử đối với tài nguyên tại các vùng biển phía bên trong đường 9 đoạn.”
      “Các yêu sách của Trung Quốc về các quyền chủ quyền và quyền tài phán, và đối với “các quyền lịch sử”, đối với các vùng biển trên Biển Đông nằm bên trong gọi là “đường chín đoạn” là trái với Công ước và không có hiệu lực pháp lý trong chừng mực mà chúng vượt quá các giới hạn địa lý và thực chất của các vùng biển mà Trung Quốc có quyền được hưởng theo UNCLOS;
      “Trung Quốc phải chấm dứt có thêm các yêu sách và hành động phi pháp.
      “Tòa Trọng tài xác định rằng việc Trung Quốc cải tạo đất quy mô lớn và xây dựng đảo nhân tạo gần đây tại bảy cấu trúc tại Trường Sa đã gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đối với môi trường rặng san hô và Trung Quốc đã vi phạm nghĩa vụ của mình theo Điều 192 và 194 của Công ước trong việc bảo tồn và bảo vệ môi trường biển đối với các hệ sinh thái dễ bị tổn thương và môi trường sinh sống của các loài động vật bị đe dọa, sắp cạn kiệt. Đồng thời Tòa Trọng tài cũng xác định rằng ngư dân Trung Quốc đã thực hiện việc khai thác động vật bị đe dọa như rùa biển, san hô và trai khổng lồ ở quy mô lớn tại Biển Đông, sử dụng các biện pháp gây hủy hoại nghiêm trọng đối với môi trường rặng san hộ. Tòa Trọng tài xác định rằng chính quyền Trung Quốc đã nhận thức được các hành vi này và không thực hiện nghĩa vụ cẩn trọng theo Công ước để ngăn chặn.”[20]

      Như vậy Phán quyết ngày 12.7. 16 của Tòa án Trọng tài quốc tế đã phủ nhận toàn bộ và triệt để những khẳng định của Bắc kinh về “quyền lịch sử” và “đường 9 đoạn”, đồng thời kết án nghiêm khắc những hành động cải tạo các đảo do Trung quốc xâm chiếm thành các căn cứ quân sự đe dọa an ninh hàng hải và hòa hình trong khu vực và thế giới. Phán quyết này là thất bại ngoại giao tệ hại nhất cho Bắc kinh từ trước tới nay. Nó kéo theo thất bại uy tín, cô lập và tâm lí vô cùng bất lợi cho Bắc kinh trong dư luận quốc tế. Đồng thời Phán quyết cũng là thắng lợi của công lí, của lương tâm loài người. Đặc biệt đây là thắng lợi rất quan trọng của Phi luật tân, VN và các nước Đông nam Á.

      Vì thế Phán quyết 12.7 là một cơ hội vô cùng thuận lợi cho VN. Một chính quyền thực sự phục vụ nhân dân và đặt quyền lợi đất nước lên trên hết thì tất yếu phải thấy đây là cơ hội ngàn năm một thưở. Cấp cao nhất, ở đây là Tứ trụ, phải sớm công khai ra tuyên bố trước nhân dân và thế giới là VN ủng hộ triệt để và hoan nghênh Phán quyết 12.7 và đòi nhà cầm quyền Trung quốc phải công nhận và thực thi triệt để và toàn diện Phán quyết này. Làm như thế để nhân dân ta và toàn thế giới hiểu rõ lập trường cương quyết bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và độc lập của VN.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    5. Nhưng suốt 7 tuần lễ đã trôi qua Tứ trụ đã làm gì trong vấn đề tận dụng thời cơ để bảo vệ chủ quyền và củng cố độc lập cho đất nước? Trong khi Chính phủPhi luật tân và nhiều người đứng đầu các nước trong khu vực đã hoan nghênh Phán quyết 12.7. Còn Chính phủ và bộ Ngoại giao Trung quốc đã công khai kịch liệt kết án Phán quyết này và còn ngang ngược mở cuộc thao diễn quân sự trên viển đông, cấm tầu quốc tế qua lại. [21] Nhưng cho tới nay cả 4 người Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Thị Kim Ngân đã hoàn toàn im lặng không nhắc một lần trực tiếp tới Phán quyết 12.7. Mãi hai ngày sau chỉ có Phát ngôn viên bộ Ngoại giao lên tiếng “ủng hộ” Phán quyết và hứa là “Việt Nam sẽ có tuyên bố về nội dung phán quyết này”. [22]

      Nhưng 7 tuần sau vẫn không có nhân vật nào lên tiếng. Đầu tháng 8 ông Tổng đã nói với cử tri ở Hà nội, “việc tòa PCA [Tòa án Trọng tài quốc tế] có phán quyết thì phán quyết đó không chỉ có mấy câu mà tập rất dày nên chúng ta hoan nghênh phán quyết nhưng phải nghiên cứu thật kỹ, tính toán nhiều mặt, toàn diện rồi chúng ta mới có tuyên bố tiếp theo.”[23] Như thế là khi gặp khó khăn ông vẫn áp dụng chiến thuật câu giờ để đánh lừa dân, như vài năm trước với tuyên bố “tình hình biển Đông không có gì mới”. Còn tân Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cũng trả lời ậm ờ như Nguyễn Phú Trọng “Lập trường Quốc hội về chủ quyền biển đảo không thay đổi”[24]

      Cũng vào dịp này khi gặp cử tri Hải phòng ông Thủ đã áp dụng thủ đoạn đánh lừa tương tự như ông Tổng, “mình phải bình tĩnh trong việc giải quyết các tranh chấp trên biển Đông theo đúng tinh thần luật pháp quốc tế, bình tĩnh xử lý các vấn đề nhạy cảm. Nhân dân hãy bình tĩnh và tin tưởng vào Đảng, nhà nước, Chính phủ trong chính sách đối ngoại, quốc phòng an ninh” [25] Cả khi gặp Thủ tướng Trung quốc Lý Khắc Cường tại Mông cổ trong Hội nghị cấp cao ASEM khi nói về vấn đề biển Đông Nguyễn Xuân Phúc cũng không không dám mở miệng đòi Bắc kinh phải tôn trọng Phán quyết 12.7. [26]Còn ông Chủ, tức Trần Đại Quang, lại chỉ lo tranh giành chức “Thống soái quân đội” với ông Tổng.[27] Cả trong bài viết dài kỉ niệm 71 năm Cách mạng Tháng 8 ông Quang cũng vẫn ngậm miệng về việc này! [28]

      Nhiều người chờ đợi là Hội nghị Ngoại giao lần 29 từ 21-26.8 sẽ là dịp thuận tiện để họ thực hiện lời hứa ra tuyên bố chính thức về Phán quyết 12.7, nhưng vẫn im thin thít. Cả bốn người đã lần lượt tới phát biểu tại Hội nghị này nhưng vì sợ Bắc kinh nên không một ai dám đả động trực tiếp ủng hộ công khai Phán quyết này. Đáng chú ý trong diễn văn tại Hội nghị Nguyễn Phú Trọng đã trương lên bức tranh giấy cho các đại sứ và đại diện ngoại giao VN trên thế giới xem, khi ông nhấn mạnh tới “sử dụng sức mạnh mềm” và “giữ nước từ khi nước chưa nguy”, “ngăn chiến tranh từ xa”! [29]

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    6. Bảo là biết “sử dụng súc mạnh mềm” nhưng lại không dám công khai cho thế giới biết là VN hoan nghênh và ủng hộ Phán quyết 12.7. Nói là “Giữ nước từ khi nước chưa nguy”! Thực tế là Nguyễn Phú Trọng đang làm ngược lại từ nhiều năm qua. Với tuyên bố cho cả quốc tế biết vào năm 2010 là “Tình hình biển Đông không có gì mới”, rồi trước hàng ngàn cán bộ cao cấp còn trân trọng gọi những người cầm đầu Bắc kinh đang xâm lấn VN là “Bạn”, như thế Nguyễn Phú Trọng đã tạo thuận lợi cho Bắc kinh trước dư luận quốc tế, đồng thời làm tê liệt ý thức giữ nước và ý chí đấu tranh của đảng và nhân dân. Thái độ nhu nhược và cầu xin như thế của Nguyễn Phú Trọng chỉ là sự kéo dài chủ trương đầu hàng Bắc kinh từ Hội nghị Thành Đô (1990). Bắc kinh đã lợi dụng triệt để thái độ nhu nhược như là cách chế độ toàn trị CSVN mời họ vào nhà, chiếm đất, chiếm đảo, giành biển, giết dân! Nguy hiểm như thế nào thì ai cũng thấy: Bắc kinh đang biến các đảo chiếm được của VN thành các căn cứ quân sự đe dọa trực tiếp đường hảng hải quốc tế và đe dọa trực tiếp an ninh, toàn vẹn lãnh thổ và độc lập của VN! Mở miệng bảo là “giữ nước từ khi nước chưa nguy”, “ngăn chiến tranh từ xa”! Nhưng nay chiến tranh đang lừng lững tiến tới trước cổng! Dù Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân Lịch vừa thăm Bắc kinh, nhưng Bộ trưởng Quốc phòng Trung quốc Thường Vạn Toàn vẫn đưa ra yêu sách “hai bên cần nhìn nhận khách quan và xử lí thỏa đáng các bất đồng”. Ngôn ngữ này phải hiểu là, trước sau Bắc kinh đòi CSVN phải chấp nhận những yêu sách biển đảo của họ chứ không đếm xỉa gì tới Phán quyết 12.7.[30]

      Trong nội dung các chính sách ngoại giao của chế độ toàn trị CSVN có cụm từ “gìn giữ môi trường hòa bình”. Nó hàm ý là, bằng mọi cách tránh một cuộc chiến tranh với Bắc kinh. Nhưng hòa bình không thể có được từ sự cầu xin đế quốc. Hòa bình trong nô lệ thì hòa bình trở thành vô nghĩa! Muốn tránh chiến tranh thì phải có sách lược đối ngoại và đối nội thông minh và hữu hiệu để kẻ thù không dám mở ra chiến tranh. Sau Thế chiến Thứ hai cả thế giới đã bị thiệt hại tàn khốc cả sinh mạng lẫn tài sản, đặc biệt là ở Á châu và châu Âu. Nhưng chỉ vài năm sau Á châu lại rơi vào những cuộc chiến tàn bạo và lâu dài. Trong khi ấy hầu hết các nước Âu châu lại tránh được chiến tranh, phát triển kinh tế phồn vinh, kiến tạo dân chủ ổn định; mặc dầu nằm cạnh Liên xô cũ đầy tham vọng và hiếu chiến. Tại sao? Tại vì các nước từng là tử thù của nhau đã biết hòa giải thực sự và cùng liên minh với Hoa kì để giữ vững biên cương, khiến cho cuối cùng Liên xô phải chấp thuận “sống chung hòa bình”! Đấy mới chính là chiến lược “ngăn chiến tranh từ xa” rất sáng suốt và thực tế của các nước Tây Âu!

      Chính vì chúng ta muốn hòa bình để xây dựng đất nước, không muốn đất nước rơi trở lại những cuộc chiến tàn khốc như mấy thập kỉ trước, nhưng quyết không thể liên minh với đế quốc mới phương Bắc, như thế có khác nào gửi trứng cho ác! Dân vẫn còn nghèo, những năm qua Hà nội đã bỏ bao nhiêu tỉ USD để mua tầu ngầm Kí lô và siêu phản lực cơ của Nga, nhưng đâu có làm Bắc kinh sợ, đâu có thể ngăn cản bành trướng của họ. Nay Tập Cận Bình còn rủ Putin cùng tổ chức thao diễn quân sự ở biển Đông trong vài ngày tới.[31] Những điều đó chứng minh rằng, các suy nghĩ của Nguyễn Phú Trọng: đừng động đến Bắc kinh thì Bắc kinh sẽ tha VN là hoàn toàn sai và cực kì nguy hiểm.

      ***
      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    7. Nói tóm lại, những lời khuyên “phải nghiên cứu thật kỹ, tính toán nhiều mặt, toàn diện rồi chúng ta mới có tuyên bố tiếp theo” của Nguyễn Phú Trọng, hay các lời ru ngủ của Nguyễn Xuân Phúc “Nhân dân hãy bình tĩnh và tin tưởng vào Đảng, nhà nước, Chính phủ trong chính sách đối ngoại, quốc phòng an ninh”, cả đến những hô hoán của ông Tổng “giữ nước từ khi nước chưa nguy”, “ngăn chiến tranh từ xa” chỉ là những cách ngụy biện, thủ đoạn đánh lừa dân và là những điều hoàn toàn không có thật. Tục ngữ có câu “miệng quan trôn trẻ” thật là đúng!

      Nhưng có một điều Nguyễn Phú Trọng đã nói rất thật trong Hội nghị Ngoại giao lần 29 là “dĩ bất biến, ứng vạn biến!”[32]. Ông Tổng đã lập lại câu nói của người sáng lập chế độ trước đây đúng 70 năm! Đây là tiêu chí xử lí và hành động của những người cầm đầu CSVN suốt 7 thập niên. Nó mang nội dụng và ý đồ cực kì ích kỉ và tàn bạo: Trong từng giai đoạn lịch sử tùy theo điều kiện trong và ngoài, nếu phải thay đổi sách lược thì cứ làm -từ nội trị, quốc phòng, ngoại giao tới kinh tế- nhưng tất cả phải làm sao giữ vững nguyên tắc bất di bất dịch là phải bảo vệ sự độc quyền của ĐCS.

      Đây là tiêu chí xử lí và hành động của những người cầm đầu CSVN suốt từ 1945 tới nay. Vì thế lời thề “Không có gì quí hơn độc lập, tự do!” chỉ là hoàn toàn giả dối. Chính vì vậy, mặc dù đã cầm quyền trong suốt 71 năm nhưng chế độ toàn trị đã hoàn toàn bất lực không giải quyết được những sứ mệnh lịch sử giao phó. Nhưng họ lại vẫn gian dối và tham lam đòi giữ độc quyền tiếp tục. Đã đến lúc họ phải sòng phẳng và nghiêm túc trả lại quyền tự quyết của nhân dân ta! Vì trước nguy hại cho nhân dân như vụ thảm họa môi trường do Formosa gây ra từ đầu tháng 4 thì họ lại đủng đỉnh và trốn chạy trách nhiệm. Khi thời cơ rất tốt cho đất nước như sau Phán quyết 12.7 họ lại cố tình lơ là, im lặng. Vì những biến cố này không mang lại lợi lộc gì cho tham vọng giữ độc quyền tiếp cho đảng!

      Họ hứa mang lại tự do, độc lập và ngăn chặn chiến tranh từ xa. Nhưng chế độ công an trị tàn bạo hơn cả thời thực dân! Đế quốc mới phương Bắc đang dàn quân, xây chiến lũy ngay trước cửa biển Đông, đất nước đang đứng trước nguy cơ bị lệ thuộc!

      Câu vè của dân gian thường chứa đựng nội dung sâu sắc và rất trung thực. Câu thuộc lòng của mọi người khi nói về câu vè dân gian bàn tới lời thề 9 chữ của Hồ Chí Minh “Không có gì quí hơn độc lập, tự do” là, nội dung rất đúng, nhưng sau 71 năm câu trên vẫn chỉ thực hiện được 1/3. Đó là “Không có gì!”

      2.9.2016

      Xóa
  18. Hoàng Trường Sa •

    “Tháng 8.1945 nhân dân ta đã đứng lên làm cuộc cách mạng lịch sử, nhưng Hồ Chí Minh đã dùng các thủ đoạn quỷ quyệt và dã man để cướp công của nhân dân, nhận vơ là công lao của đảng cộng sản và từ đó dựng lên thuyết rất độc tài và phản động"lịch sử đã giao phó cho ĐCS" để biện hộ cho việc kéo dài chế độ toàn trị suốt 71 năm!” (Trích lời tác giả Âu Dương Thệ).

    Tôi thành thật không đồng ý với tác giả Âu Dương Thệ khi nói rằng “Tháng 8.1945 nhân dân ta đã đứng lên làm cuộc cách mạng lịch sử” (sic).

    Tháng tám cách mạng ở mô?
    Khi cộng sản cướp cơ đồ nước ta?
    Khi Hồ theo bọn Nga Hoa
    Cướp quyền để lái nước ta vào tròng!
    Cái tròng cộng sản bât nhân
    Bắt dân mình chịu đã gần hụt hơi
    Bây chừ tác giả dở hơi
    Còn kêu “cách mạng” với lời điêu ngoa!
    Mình cần phải thấy sâu xa
    Tránh việc sử dụng chữ ta sai lầm
    Để cùng đóng góp thêm phần
    Giải mã toàn bộ nợ nần lâu nay
    Cộng sản từ bọn trắng tay
    Cướp được cả nước từ tay chính quyền
    Của cụ Thủ tướng Trọng Kim
    Chính quyền độc lập đầu tiên của mình
    Ta cần sòng phẳng phân minh
    Để thấy sự thật trắng đen công bình.

    Trả lờiXóa
  19. Người kéo cờ ở Nhà hát lớn HN? •

    Rất nhiều "não thành cắt mạng" khi về già đã hiểu ra mình bị những kẻ cầm đầu đảng csVN lừa và lợi dụng cho cuộc cướp quyền bất chính do đảng csVN xui gạt.

    Bà Nguyễn khoa Diệu Hồng- người đã hạ lá cờ Quẻ ly và kéo cờ đỏ sao vàng Phúc Kiến tại Nhà hát lớn Hà Nội đã rất ân hận khi nhận ra mình ngộ nhận tính "chính danh";"cách mạng" của những người cs; Người "trong cuộc" nổi tiếng ấy một thời được tuyên giáo csVN tâng bốc lên tận mây để tuyên truyền cho cuộc cướp quyền bất chính của đảng csVN. Cuối đời, bà đã nói rất rõ điều này cho Nhà báo Trần Đĩnh (Người chuyên viết tiểu sử cho các lãnh tụ csVN, tác giả cuốn "Bất Khuất" và cũng là tác giả cuốn "Đèn Cù" gần đây).

    Quá trình nhận thức đi từ viết cuốn "Bất khuất" đến viết cuốn "Đèn cù" của nhà báo, nhà văn Trần Đĩnh cũng là quá trình nhận biết chân lý đích thực: từ ngộ nhận "lý tưởng" của những người cs, đến tỉnh ngộ và ân hận là quá trình đã và đang diễn ra đối với các "lão thành cách mạng" của đảng csVN hiện nay. Duy chỉ có ít người mạnh dạn nói ra- còn đa số là im lặng ân hận (kể cả đại tướng Võ Nguyên Giáp và nhiều tướng lĩnh cấp cao lão thành trong quân đội).

    Trả lờiXóa
  20. Đai-Nam •

    VN không cần có CM tháng 8 hay tháng 9 gì cả. Vỉ CM tháng 8 mang lai hơn 4 triệu người VN chết mà không có lợi gì cho dân ta. Vốn VN đã có chính phủ rồi kia mà sao lại có CM tháng 8 làm gì nữa. Lú đó Hoàng đế Bảo đại xuống ngôi chỉ làm quốc trưởng thôi còn Trần trọng Kim là thủ tướng xem như VN có chính phủ cai trị rồi còn có CM tháng 8 làm gi? CM tháng 8 mang một bầy CS cuớp chui ra tử hang Pac- Pó mang lênh của NGA, Tàu về làm khổ dân thêm. Gậy ra một cuộc chiến tranh 30 năm làm chết 4 triêu ngườ còn gieo tan tóc lên đầu người dân Việt. Ngày nay người VN phải sống chui, sống nhũi khắp thế giới.

    Nếu không có CM tháng 8 dân không chết, không có CS cướp thì dân VN vẫn cứ độc lập như mọi người đã biết kia mà, như Ấn, Sin, Mã, Phi zậy có phẻ không?

    Đã khoe re mà bây giờ lại không có đám Lê chiêu Thống, Trần ích tắt rước voi về cày mà tổ,, không có Tàu ô chạy qua làm chủ dân VN. Dân Tàu tràn vào VN hàng 3 tới 4 triệu dân đang làm trời trên đất VN ta. Nói thế quý vị nghỉ xem có đúng không quý vị?

    Trả lờiXóa
  21. không biết điều này thì ngu : •

    CSVN bản chất là một tổ chức lưu manh lừa đảo, vong bản, chống lại dân tộc. Cũng như mọi tổ chức cs khác, csVN cũng dùng bạo lực khủng bố bắn giết chiến tranh (dưới khẩu hiệu bịp bợm giải phóng dân tộc, chống xâm lược để mê hoặc lôi kéo người dân) để giành quyền cai trị dân tộc mà không dùng hình thức thi tài cạnh tranh bằng lá phiếu người dân (Mao dạy: "súng đẻ ra chính quyền"- và thực tế đã chứng minh các chính quyền cs đều được đẻ ra từ nòng súng).

    Ngay từ khi ra đời, đảng csVN gồm những kẻ được cs Liên Xô csTQ nuôi dưỡng và thành lập chỉ đạo sai bảo làm theo lệnh quan thầy cs quốc tế để thực hiện chiến lược cs hóa toàn cầu (tất cả các dân tộc phải làm nô lệ cho cs Nga, cs Tàu).

    Vì là một tổ chức tay sai của cs quốc tế, nên csVN luôn luôn phải dựa vào những tên cs đầu sỏ trên thế giới để làm chỗ dựa lưng tồn tại.Vì thế; khi phe cs còn thịnh trị, csVN luôn coi cs Liên xô là bậc thầy, có gì đều xin, vay, báo cáo xin ý kiến của lãnh đạo csLX; thậm chí nhờ vào LX mà dám chống lại cs Tàu khi Tàu xâm lược các tỉnh phía Bắc. Cũng do vậy, khi cs Liên xô và Đông Âu sụp đổ, thì những kẻ cầm đầu csVN hết sức hoang mang, sợ TQ đến độ vội vã quỳ gối xin "tạ tội" (bằng cách gán đất biên giới, chấp nhận làm tay sai cho csTQ) - Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười cùng Phạm văn Đồng (lúc đó là cố vấn) vội chay sang Thành Đô, "xin lỗi" giặc (dù mới trước đó vài năm khi Liên Xô còn thì csVN vẫn còn mạnh dạn lừa dân rằng coi "TQ là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ta".

    Trước quyết định ôm chân bán nước cho giặc của những kẻ cầm đầu đảng; trong bộ chính trị và ban CHTW cũng có nhiều người chỉ trích phản đối Nguyễn văn linh và Đỗ mười; tiêu biểu là Nguyễn cơ Thạch, Trần Quang Cơ - họ coi quyết định của lũ cầm đầu là quyết định hết sức nguy hiểm, một "thời kỳ Bắc thuộc mới đã bắt đầu"-những người phản đối này bị bọn nguyến văn linh, đỗ mười phế truất quyền bính chức vụ ngay sau đó.

    Nguyễn Văn Linh đã trắng trợn biện bạch cho quyết định làm tay sai cho Tàu cộng như sau: "Tôi cũng biết rằng dựa vào trung quốc thì sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất đảng". Câu này nguyễn văn linh đã trả lời các thành viên bộ chính trị csVN sau khi ký mật ước bán nước làm tay sai cho Tàu cộng tại Thành Đô TQ ngày 4/9/1990. Câu nói ấy thể hiện bản chất phản động lưu manh chống lại dân tộc của đảng csVN. (Cựu binh BTTM).

    Trả lờiXóa
  22. NGÀY QUỐC KHÁNH

    LS Luân Lê
    2-9-2016

    Khi Tôi viết những dòng này là lúc hơn một giờ sáng ngày 02.09.2016, theo đúng tờ lịch treo tường hay trên chiếc đồng hồ đeo tay, nó đã nhảy sang để báo về ngày Quốc Khánh được xác lập vào 71 năm trước, 02.09.1945.

    Ngày này, chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản tuyên ngôn độc lập tại quảng trường Ba Đình với việc trích dẫn những dòng chữ là những lời mở đầu bất hủ của Tuyên ngôn dân quyền Pháp và Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ.

    Ấy là, bất kỳ ai sinh ra đều có quyền bình đẳng và được hưởng các quyền con người như nhau mà không ai có thể phủ nhận được, đó là quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

    Những quyền ấy là bất khả xâm phạm, được Hiến pháp bảo hộ và nhà nước thực thi.

    Ông Hồ Chí Minh cũng nói, cả nước sẵn sàng chiến đấu và hy sinh để bảo vệ tự do và độc lập của tổ quốc. Nhưng Ông cũng dặn dò, nếu có độc lập mà không có tự do thì chẳng có nghĩa lý gì.

    Vì độc lập, cả dân tộc đã phải đánh đổi hàng triệu sinh mệnh, trong những cuộc chiến tranh liên tiếp, trường kỳ và khốc liệt, sai hay đúng, chúng ta còn phải chờ lịch sử xét lại. Giống như cụ Phan Chu Trinh có một cách nghĩ khác với tư tưởng của cụ Phan Bội Châu về đường hướng cách mạng (cụ Châu chủ trương bằng bạo lực), cụ Phan thì có tư tưởng “ỷ Pháp cầu tiến bộ”, tức dựa chính vào người Pháp để “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Tất nhiên điều đó đã không được lịch sử dung nạp, mà đó thực sự cũng là một cách hữu hiệu để giải thoát dân tộc khỏi cả hai thứ, cả giặc ngu dốt và chiến tranh bạo lực đẫm máu. Và nếu cụ Phan Chu Trinh thành công thì có thể đất nước ta giống như con đường thịnh vượng của Hồng Kông hoặc Đài Loan sau vài thập kỷ “giao thương” với các quốc gia phát triển để đi lên. Vì bởi lẽ, chiến tranh khôn ngoan nhất là chiến tranh đẩy đối thủ đến bàn đàm phán (Ytzhak Rabin, Thủ tướng Israel, đoạt giải Nobel Hoà Bình năm 1994).

    Tuy nhiên, bánh xe lịch sử lại chuyển vận theo một cách khác, và có thể nhân vật đã được lựa chọn là ông Nguyễn Ái Quốc, sinh ra ở miền Trung nghèo khó nhưng hiếu học, dấu mốc quan trọng trong hành trình mấy chục năm lưu lạc khắp năm Châu ấy, chính là Ông đã may mắn được cứu thoát bởi chính luật pháp của đế quốc Anh và bởi một vị luật sư người Anh – Loseby, nếu không có vị luật sư bản lĩnh và tài trí này thì có lẽ lịch sử đã có thể viết lại mà chắc hẳn là có thể hoàn toàn không có “Bên thắng cuộc” như ta đã thấy.

    Những năm đầu và nửa đầu thế kỷ 20, chiến tranh không chỉ ở bình diện quốc gia mà liên tiếp là các cuộc chiến tranh thế giới và sự bành trướng của các chủ nghĩa cực đoan đầy chết chóc, chính là hai cuộc thế chiến khởi sự từ chủ nghĩa phát xít diệt chủng. Và trong những thời điểm đó, thế giới cũng vùng lên sự đấu tranh của thứ chủ thuyết mới mang tên cộng sản, mà thực chất, theo Marx, đó là chủ nghĩa cộng đồng, nhưng do Mao Trạch Đông dịch biến tướng thành chủ nghĩa cộng sản và từ đó được phổ biến với tên gọi này cho đến ngày nay.

    Khi thế giới còn chưa phẳng bởi công nghệ thông tin như bây giờ, để cứu quốc, ông Nguyễn Sinh Cung đã phải rời bỏ quê hương và đi vào chính giữa lòng các nước đế quốc để tìm hiểu và liên kết lực lượng. Ông ấy đi mới có thể lĩnh hội tri thức và khai sáng chính mình. Còn bây giờ, bất cứ một chủ thuyết hay sự liên kết nào, chắc chắn không cần phải lên tàu làm đầu bếp để “đi tìm hình của nước” mà chỉ cần một cú click chuột là đủ. Vì, vũ trụ chỉ như trong một hạt dẻ (Stephen Hawking).

    (Xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi sinh ra, vào năm giữa thập niên của đêm trước đổi mới, cái đêm mà như ông Phùng Gia Lộc ví von là cái đêm gì ấy, khi mà một nhà thơ cổ vũ bạo lực và hành động giết chóc đồng bào trong cải cách ruộng đất những năm 1953-1957 lại làm Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng và gánh vác trọng trách đi làm kinh tế (những năm 1980s). Đến nỗi ông ta đã phá nát nền kinh tế quốc dân vốn đã tiêu điều vì kế hoạch tập trung kiểu bao cấp và biến tiền tệ trở thành mớ giấy vụn. Cũng may rằng người ta kịp nhận ra “Đêm giữa ban ngày” nên đã phải thay đổi, nhưng vẫn còn bị kìm kẹp bởi quá nhiều thứ cổ hủ, lạc hậu và trong đó chính là vị thế độc tài chính trị của đảng cộng sản.

      Ông chủ tịch Hồ Chí Minh đã chủ trương phải thống nhất đất nước chứ không thể để chia cắt làm hai miền Nam-Bắc như Triều Tiên và Nam Hàn bây giờ. Ông quyết đưa đất nước theo chủ nghĩa cộng sản mà ông đã đọc từ Marx, sau này là Stalin và Mao, người mà ông nhận định rằng, “ai thì có thể sai, chứ Mao và Stalin thì không sai bao giờ”. Những gì Ông áp dụng trong suốt chiều dài lịch sử khi còn sống và có quyền bính trong tay, một cách rất khôn khéo và mềm mỏng, nhưng là trước mặt, còn đằng sau là áp dụng chiến lược “Cây gậy lớn” (của ông Theodore Roosevelt, Tổng thống thứ 26 của Hoa Kỳ). Điều đó đã dẫn tới sự thành công của Ông trong chính trị và chiến tranh trên các mặt trận.

      Sau 71 năm tuyên bố theo Xã hội chủ nghĩa, và sau 41 năm hoàn toàn thống nhất về mặt lãnh thổ cũng như đồng nhất về mặt chính thể/chính trị, người dân nước Nam đến nay đã có được những điều gì?

      Quyền tự do biểu tình, tự do ngôn luận và tự do hội họp (mang tính đảng phái chính trị) đều là những thứ quyền xa xỉ, mà thực chất đó chính là thứ quyền tự do đã được chủ tịch Hồ Chí Minh ấn định trong Tuyên ngôn độc lập, và sau đó là bản Hiến pháp (năm 1946) được coi là tiến bộ nhất trong tất cả các bản Hiến pháp đã tồn tại cho đến bây giờ, đó là người dân có quyền phúc quyết Hiến pháp, bầu trực tiếp nghị sỹ vào Nghị viện nhân dân và cũng có quyền biểu tình, hội họp một cách tự do. Vì với Ông, độc lập mà không có tự do thì chẳng có nghĩa lý gì (Hồ Chí Minh toàn tập). Quả đúng là như vậy.

      Nhưng có lẽ ông Hồ Chí Minh đã không thể lường trước được, tự do, ở mỗi thời điểm và mỗi giai đoạn lại được hiểu và áp dụng hoàn toàn không giống nhau, tuy rằng với thế giới, đó là những giá trị phổ quát và vĩnh hằng, nhưng một phần, mà ắt hẳn là phần lớn, là với lý do dân trí thấp nên khó thể nào áp dụng cho thứ tự do mà họ đổ cho rằng – dễ gây ra những sự hỗn loạn mơ hồ nào đó.

      Mục tiêu của nhà nước là xã hội văn minh, nhưng họ lại sẵn sàng từ chối áp dụng văn minh khi khinh khi trình độ dân trí của dân tộc mình thấp. Một vòng luẩn quẩn mà đó là chiến thuật “sau vạt áo chính trị”.

      (Xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Và đến hôm nay, khi nhìn vào tấm bảng bằng giấy trên đôi tay một phụ nữ người miền Trung trước thảm cảnh biển chết này, người ta thấy xót xa thêm, ngoài thương cảm thân phận người đàn bà trong xã hội vốn vẫn bị đè ép bởi thứ tư tưởng nho giáo cổ hủ một cách nặng nề và tiêu cực, thì người ta còn đau đớn hơn cho những mệnh phận đang phải tìm lấy cho mình một sự lựa chọn, hoặc quyền được sống tử tế trên chính quê hương mình, hoặc phải tranh đấu tiếp cho bản thân và cho cả thế hệ con cháu mai sau, bằng cách đặt một câu hỏi mà tự mình không được quyền lựa chọn, và họ lại chính là đối tượng của sự chọn lựa đầy khắc nghiệt ấy.

      Quốc Khánh, nhưng nhiều vạn, triệu người dân đang phải gồng gánh trên vai mình quá nhiều những món nợ và chi phí của cuộc sống mưu sinh dồn đẩy lại, mà phần lớn là bởi từ sự vận hành méo mó của nền kinh tế bệ rạc và sai lầm, như người ta vẫn đang cố bảo thủ và mù quáng ngày đêm đi tìm và mày mò một con đường không thể định hình hoặc có bất kỳ chỉ dấu mục tiêu nào, ngoài những sự sụp đổ mang tính hệ thống từ lịch sử đến hiện tại, từ nơi khởi sinh đến nơi dung dưỡng. Tất thảy đều chỉ là sai lầm và đổ vỡ tất yếu.

      Quốc Khánh, chắc chắn sẽ rộn vang khắp các phố phường bài hát Tiến Quân Ca của cố nhạc sỹ Văn Cao với giai điệu quen thuộc và đầy hào hùng: Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc! Những câu hát cất lên trong lúc thù trong (tham nhũng, nghèo đói, lạc hậu cùng sự tụt dốc về văn hoá, con người) và giặc ngoài (Trung Quốc xâm chiếm biển đảo, chi phối kinh tế và du nhập cư dân) hoành hành khốc liệt.

      Cũng thật may, đêm qua đã trút một trận mưa lớn đủ làm úng ngập nhiều nơi, và làm sạch bầu trời đang ô nhiễm và oi ả phủ khắp.

      Nhưng cuộc đời, vẫn còn nguyên những nan đề hiện rõ, phải lựa chọn. Mà còn bỏ ngỏ.

      2/09/2016

      Xóa
  23. “Tháng 8.1945 nhân dân ta đã đứng lên làm cuộc cách mạng lịch sử, nhưng Hồ Chí Minh đã dùng các thủ đoạn quỷ quyệt và dã man để cướp công của nhân dân, nhận vơ là công lao của đảng cộng sản và từ đó dựng lên thuyết rất độc tài và phản động"lịch sử đã giao phó cho ĐCS" để biện hộ cho việc kéo dài chế độ toàn trị suốt 71 năm!” (Trích lời tác giả Âu Dương Thệ).

    Tôi thành thật không đồng ý với tác giả Âu Dương Thệ khi nói rằng “Tháng 8.1945 nhân dân ta đã đứng lên làm cuộc cách mạng lịch sử” (sic).

    Tháng tám cách mạng ở mô?
    Khi cộng sản cướp cơ đồ nước ta?
    Khi Hồ theo bọn Nga Hoa
    Cướp quyền để lái nước ta vào tròng!
    Cái tròng cộng sản bât nhân
    Bắt dân mình chịu đã gần hụt hơi
    Bây chừ tác giả dở hơi
    Còn kêu “cách mạng” với lời điêu ngoa!
    Mình cần phải thấy sâu xa
    Tránh việc sử dụng chữ ta sai lầm
    Để cùng đóng góp thêm phần
    Giải mã toàn bộ nợ nần lâu nay
    Cộng sản từ bọn trắng tay
    Cướp được cả nước từ tay chính quyền
    Của cụ Thủ tướng Trọng Kim
    Chính quyền độc lập đầu tiên của mình
    Ta cần sòng phẳng phân minh
    Để thấy sự thật trắng đen công bình.

    Trả lờiXóa
  24. “Tháng 8.1945 nhân dân ta đã đứng lên làm cuộc cách mạng lịch sử, nhưng Hồ Chí Minh đã dùng các thủ đoạn quỷ quyệt và dã man để cướp công của nhân dân, nhận vơ là công lao của đảng cộng sản và từ đó dựng lên thuyết rất độc tài và phản động"lịch sử đã giao phó cho ĐCS" để biện hộ cho việc kéo dài chế độ toàn trị suốt 71 năm!” (Trích lời tác giả Âu Dương Thệ).

    Tôi thành thật không đồng ý với tác giả Âu Dương Thệ khi nói rằng “Tháng 8.1945 nhân dân ta đã đứng lên làm cuộc cách mạng lịch sử” (sic).

    Tháng tám cách mạng ở mô?
    Khi cộng sản cướp cơ đồ nước ta?
    Khi Hồ theo bọn Nga Hoa
    Cướp quyền để lái nước ta vào tròng!
    Cái tròng cộng sản bât nhân
    Bắt dân mình chịu đã gần hụt hơi
    Bây chừ tác giả dở hơi
    Còn kêu “cách mạng” với lời điêu ngoa!
    Mình cần phải thấy sâu xa
    Tránh việc sử dụng chữ ta sai lầm
    Để cùng đóng góp thêm phần
    Giải mã toàn bộ nợ nần lâu nay
    Cộng sản từ bọn trắng tay
    Cướp được cả nước từ tay chính quyền
    Của cụ Thủ tướng Trọng Kim
    Chính quyền độc lập đầu tiên của mình
    Ta cần sòng phẳng phân minh
    Để thấy sự thật trắng đen công bình.

    Trả lờiXóa
  25. Kính cảm ơn Chú Âu Dương Thệ. Lưu manh là bản chất của tên nghiệt súc Hồ Chí Minh (Hồ Tập Chương) Không cần thế lực thù địt đảng, cũng không cần bịa đặt xuyên tạc về sự man trá và tàn ác của Hồ, chỉ cần đọc / nghe những người trong và ngoài cuộc kể lại Hồ khi sống và khi chết ra sao là biết rõ. Một tên chúa đảng lừa thầy phản bạn giết ân nhân không thể nào là tấm gương cho bất kỳ ai. Chỉ là "cha già" của đám giáo $ư, tiến $ĩ, $ử gia cộng sản xem miếng ăn trọng hơn danh dự làm người để lộng giả thành chân lừa gạt người dân rằng Hồ không vợ không con cả đời vì nước vì non. Tuy nhiên nghĩ lại tụi nó nói cũng có lý vì Không gian tà độc ác đâu còn là cộng sản. Ngược lại chứng liệu cho thấy Hồ bú liếm đàn bà từ đông sang tây, con rơi con rớt lủ khủ. Thậm chí hồ còn bú liếm mồm các cháu gái nhi đồng từ trong ra tới nước ngoài. Thế mà đám bồi bưng bưng bô bằng miệng lộng giả thành chân nói Hồ là "tiên ông sống mãi". Đứa nào nói láo xa cán.

    Còn chuyện "CM tháng tám + Xô viết Nghê Tĩnh" gì gì đó, nó là con đẻ của thằng cha căng chú kiết nào chỉ lừa được người nhẹ dạ. Mừng là đại đa số người dân bi giờ không còn tin Vẹm vì Hình phạt cho thằng cộng sản nói láo là khi nó đưa tay lên thề rằng nó nói láo người dân cũng không tin, mặc dù nó nói thật. Không phải vậy sao, mấy cha?

    Thời hậu cộng sản. Tội ác của Hồ và đồng bọn tính từ Việt Minh sẽ là chủ đề biến những người tử tế viết sử hoặc là bỏ cuộc vì mệt thấy mẹ, hoặc họ sẽ là những người nổi tiếng vì tấm gương kiên nhẫn trong việc mang sự thật trả về lịch sử bởi câu chuyện quá dài, quá bẩn thỉu của tên chúa đảng Hồ Chí Minh.

    Trần Văn Trụi nay kính.

    (Nguoiduatin)

    Trả lờiXóa
  26. Đả đảo cs bán nước!

    Trớ trêu thay! Những người chống đối đảng cs bán nước mạnh nhất lại chính là những đảng viên cs, mà ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện là một trong số đó:

    Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
    Thơ Nguyễn Chí Thiện

    Không có gì quý hơn độc lập tự do."
    Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
    Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
    Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
    Hình xác lão Mao lông lá
    Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
    Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa
    Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
    Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu
    Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga
    Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
    Và tình nguyện làm con chó nhỏ
    Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh

    Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh
    Học lối hung tàn của cha anh nó
    Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên
    Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
    Cũng là do Nga giật Tàu co
    Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
    Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay
    Nếu không, nó đánh bằng tay?

    Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!
    Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
    Nó là tên trùm đao phủ năm nào
    Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
    Ðộ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
    Ðường nó đi trùng điệp bất nhân
    Hầm hập trời đêm nguyên thủy
    Ðói khổ dựng cờ đại súy
    Con cá lá rau nát nhầu quản lý
    Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký
    Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân
    Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân
    Nạn nhân của đường lối "khoan hồng chí nhân" của nó.
    Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
    Tự do, không thời hạn đi tù!
    Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù
    Vì ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
    Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt.

    Ðất nó thầm câm cũng chẳng được tha
    Tất cả phải thành loa
    Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Ðảng nó
    Ðó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó !
    Ôi, Ðộc lập, Tự do !
    Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
    Ðất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
    Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó
    Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to:
    Hồ Chí Minh, chính mi loài quỷ dữ !

    Nguyễn Chí Thiện

    Trả lờiXóa
  27. Chỉ có lực lượng vô địch của nhân dân, đặt dưới sự lãnh đạo sáng suốt của một đảng cách mạng thì mới đủ khả năng làm điều đó. Và như lịch sử đã ghi nhận, nhân dân ta, Đảng ta đã tiến hành thành công cuộc Cách mạng Tháng Tám vĩ đại, biến đất nước Việt Nam từ một nước thuộc địa thành một đất nước có chủ quyền, đưa nhân dân ta từ thân phận nô lệ lên giữ vị trí chủ nhân của đất nước. Đó mới chính là lịch sử, chẳng lẽ ông Cống và một số người cố tình không hiểu?

    Trả lờiXóa
  28. Thực tiễn cách mạng Việt Nam chứng minh, chỉ có duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam mới có đủ bản lĩnh, năng lực, uy tín kinh nghiệm lãnh đạo được cách mạng Việt Nam, đưa đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ, thống nhất Tổ quốc, đưa đất nước quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội; khởi xướng và lãnh đạo công cuộc đổi mới. Sau 30 năm tiến hành công cuộc đổi mới, đất nước ta đã đạt được những thành tựu to lớn và có ý nghĩa lịch sử. Chính trị ổn định, độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền biển, đảo được giữ vững; uy tín và vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng được củng cố và nâng cao.

    Trả lờiXóa