Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

ĐỪNG LÀM HOEN Ố MÁU CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐI TRƯỚC!

Đi về đâu hỡi em, khi trong lòng không chút nắng?


Dự cảm về sự hy sinh của mình, những dòng cuối trong nhật ký ở chiến trường – Nguyễn Văn Thạc đã viết: "Nếu như tôi không trở lại - Ai sẽ thay tôi viết tiếp những dòng sau này? Tôi chỉ ao ước rằng, ngày mai, những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông đúc. Đừng để trống trải và bí ẩn như những trang giấy này".

Không phải mãi đến sau này, khi nhật ký của những con người đã sống mãi tuổi 20 được xuất bản, lớp trẻ hôm nay mới biết đến đã có một thời bi tráng như thế, mà lớp chúng tôi đã được nuôi lớn với những lời nhắn nhủ như vậy từ thuở ấu thơ, toát lên từ đó tâm hồn văn học sâu sắc mà hết đỗi lạc quan.

Trong cái đói cái khát cháy cổ rát ruột, chia sẻ cho nhau nửa bi đông nước còn lại, những người lính nói “Thật tuyệt vời, vẫn còn cả nửa bi đông”. Còn những người bi quan hôm nay sẽ ảm đạm “trời ơi, sao chỉ có nửa bi đông thế này?”.

Trao tiền ủng hộ cho gia đình khó khăn, sau đó nhận được thông tin gia đình đó không khó khăn gì, người lạc quan nghĩ “Vậy là tốt rồi, bởi bà con không đến nỗi éo le như mình tưởng”, còn người bi quan sẽ hằn học “Xã hội bây giờ toàn những điều giả dối, lọc lừa..”.

Hai bệnh nhân cùng bệnh, có cùng thể trạng và điều kiện chăm sóc, bác sỹ bảo người thứ nhất: "bệnh anh nặng lắm rồi, không biết sẽ đến đâu" - tuần sau bệnh nhân chết.
Bác sỹ nói với người thứ hai: "bệnh này thường thôi mà" - bệnh nhân khỏi bệnh và sống khoẻ.
Trong lúc đó, có người báo với gia đình bệnh nhân đang điều trị rằng "ông ấy chết rồi" - người nhà đau buồn lăn ra chết.

Những lời trên, để trao đổi lần cuối trong dịp này về bài thơ “Đất nước mình bây giờ ngộ quá phải không anh” của cô giáo Lam trường chuyên Hà Tĩnh. Bạn bè các nơi đã gửi và chia sẻ tới tôi hàng trăm bài trả lời cô Lam, đều rất đúng mực với những lời khuyên chân thành, không hề có gì là..đấu tố như có người quy chụp. Và đó cũng là những góc nhìn của cá nhân, sao lại cho là áp đặt tư tưởng khi chính những người ủng hộ bài kia lại muốn áp đặt cái nhìn của mình cho người khác?


Riêng tôi, cũng đã nói rõ rằng bài thơ của cô Lam là một hiện tượng văn học, đã đem lại tác dụng mở màn cho một cao trào sáng tác, thảo luận, tranh luận, bút chiến thông qua văn học, đó là một dấu hiệu tốt và sẽ được đem ra nghiên cứu tới đây. Tuy nhiên, về mặt nội dung thì rõ ràng trong môi trường sư phạm, nơi hình thành nhân cách cho học sinh trong giai đoạn hết sức phức tạp và nhạy cảm này là hoàn toàn không nên phổ biến, khi nó có thể gieo vào nhận thức các em những điều u ám.

Đưa nhân dân về đâu, truyền thông thời "tự do ngôn luận"?

Về phản ánh của truyền thông trong sự cố sinh thái trên biển miền Trung vừa qua (có thể nói là thảm họa, đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới đời sống bà con miền biển và mục tiêu phát triển bền vững của các địa phương, đất nước) – rõ ràng những thông tin sai lệch trên một số tờ báo đã gây ra hiệu ứng hết sức tiêu cực, thậm chí trở thành ngòi nổ có thể gây ra bạo loạn. Cùng với sự việc giàn khoan năm 2014 thì đây là một bài học đau đớn đối với công tác quản lý truyền thông, khi các luận điệu kích động, chống phá đều được khai thác rồi thổi phồng từ chính thông tin trên các báo của ta.

Liên tưởng đến các quốc gia thường xuyên gặp khủng bố, đã có rất nhiều thảm họa dẫm đạp nhau đến chết với hàng trăm hàng nghìn nạn nhân, chỉ bởi sự hoảng loạn khi có thông tin “có bom” được phát ra vu vơ đâu đó.

Khi truyền thông trở thành bom, thì nó sẽ luôn là bom tấn, gây ra sự hoảng loạn trong toàn xã hội, có sức hủy diệt hàng loạt!

Bởi vậy, những người tỉnh táo, những tờ báo có trách nhiệm luôn cần phải vững vàng, tích cực, quyết liệt mạnh mẽ tuyên truyền với các thông tin chuẩn xác, khách quan và kịp thời. Đáng tiếc là những ngày vừa qua những bài báo như thế rất ít, lại nhanh chóng bị chìm nghỉm trong núi thông tin ngược chiều khác. Bi hài ở chỗ truyền thông không chính thức trên mạng xã hội của những người có trách nhiệm lại đã được thực tế chứng minh là chuẩn xác trong phân tích và đưa tin, nhưng họ (và cả cá nhân tôi) lại trở thành mục tiêu công kích của một bộ phận ấu trĩ, cực đoan.

Có ai mà không đau, không xót trước tình cảnh khó khăn của đồng bào chúng ta? Trước những tiếng kêu khẩn thiết của bà con miền Trung và sự quan tâm lo lắng tột độ ở tận các tỉnh trung du miền núi này, hàng ngày gặp bà con các xóm, các tổ dân phố chúng tôi đều được bà con phản ánh tâm trạng đó, và thật sự xót xa khi bà con thốt lên “như thế này thì chúng tôi biết nghe ở đâu, tin vào cái gì, vào báo nào?”.

Thêm nữa, có ai lại không đau, khi niềm tin vào một nền báo chí cách mạng đã bị tổn thương nặng nề như thế...

Cá nhân tôi, nắm được rất nhiều, khá đầy đủ trên mọi góc độ thông tin được phản ánh từng giờ trực tiếp từ biển miền Trung, hiện nay các bộ ngành chức năng, các địa phương đang quyết liệt vào cuộc hỗ trợ, ổn định tư tưởng và đời sống bà con miền biển, đồng thời khẩn trương xác định nguyên nhân thực sự gây ra hiện tượng cá chết. Có những thông tin chưa nên và không cần thiết đưa ra lúc này, tất cả mọi vấn đề chúng ta nên chờ TƯ công bố kết luận chính thức cuối cùng (rất nhiều quốc gia gặp tình trạng này cả mấy tháng qua đều chưa thể kết luận chính xác).

Bình tĩnh sẵn sàng đón nhận những khả năng xấu nhất, như vậy mới là người tỉnh táo và hiểu biết.

Đa số mọi người thế hệ chúng tôi – thế hệ chuyển tiếp giữa quá khứ và tương lai, bình thản nhưng là bình thản trong những dằn vặt và trăn trở cho những mai này. Mỗi khi lòng xác xơ, lại tìm về với thế hệ trước, với những người anh người chị đã hy sinh tất cả cho ngày hôm nay và mai sau, để được thấy mình bình yên mà vẫn không mất đi những máu lửa...

Nhớ lời của anh hùng liệt sỹ Vũ Xuân, người con của Thái Nguyên, người hàng xóm của gia đình: “Tôi chỉ muốn một câu nói được mãi vang lên bên tai thế hệ sau là: ĐỪNG LÀM HOEN Ố MÁU CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐI TRƯỚC!”.

Hùng Mạnh
Comments
14 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

14 nhận xét:

  1. Người Việt Nam rất tức giận vì câu nói này. Tiến sĩ Lê Đăng Doanh gọi câu nói đó là một câu nói thách thức và đầy xúc phạm.

    Nhiều blogger cho rằng câu nói của ông Chu chứng tỏ chính nhà máy thép là nguyên nhân gây ra thảm họa, ngoài ra điều tệ hơn là chính đảng cộng sản chính là kẻ đứng đằng sau bọn người đang đầu độc biển cả.

    Blogger Cánh Cò viết rằng:

    “Chỉ bằng ấy chữ, ông Chu Xuân Phàm đã làm rơi chiếc mặt nạ dày cộm của Đảng Cộng sản Việt Nam, qua đó người dân thấy rằng Formosa là nơi xả chất thải hủy diệt môi sinh biển là có thật, và cái có thật thứ hai là Đảng đang âm thầm ra sức bao biện cho sự thật này bằng các công bố lững lờ sai trái.

    Đóng bài viết này lại, lần đầu tiên không còn buồn như hàng trăm bài viết trước đây. Ít ra dân tôi cũng he hé được đôi mắt của họ một chút để thấy rằng đất nước hôm nay không còn của họ nữa, vậy thì việc gì lại nghe theo cái Đảng đã dâng hiến chủ quyền quốc gia cho ngoại bang, nhất là trong cái cảnh mà Vũng Áng đang trở thành vũng lầy của Đảng?”

    Blogger Đồng Phụng Việt lại nói rằng mọi người đừng nên mắng ông Chu, vì thực ra ông Chu và công ty của ông chỉ là khách, còn chủ là những người Việt Nam, những người Việt Nam đã cho phép những điều tệ hại xảy ra. Đồng Phụng Việt so sánh tình cảnh của Việt Nam ngày nay với Việt Nam trong tác phẩm văn học nổi tiếng của nhà văn Nam Cao:

    “Cả tôi và bạn, có lúc chúng ta sắm vai Chí Phèo, có lúc chúng ta thủ vai “dân làng” và xứ sở của chúng ta là một ngôi làng khổng lồ như làng Vũ Đại mà Nam Cao từng mô tả.

    Chẳng phải đợi đến đời con cháu của chúng ta đâu, số phận, cuộc sống của chúng ta đã là cái lò gạch ở làng Vũ Đại từ lâu rồi.”

    Trả lờiXóa
  2. Căm giận và tuyệt vọng

    Căm giận đã trút lên đảng cộng sản.

    Blogger Lang Anh viết rằng:

    “Tôi buộc phải nói rằng việc chế độ này tồn tại đang tiếp tục là đại họa khủng khiếp cho người dân. Khi những kẻ cai trị bằng cách tiếm quyền và không được dân bầu thì dù không có Formosa cũng sẽ có một thứ quái vật tương tự khác. Giống như hàng lậu từ Tàu đang giết nền kinh tế và làm giàu cho kẻ xâm lăng; giống như thực phẩm bẩn đang giết dần người dân; giống như hạn mặn lan tràn miền Nam trong sự bất lực và bó gối của chính quyền vì đã chẳng làm gì trong quá khứ để ứng phó vì người dân; giống như tình trạng tham nhũng và trơ tráo đến vô luân của hầu hết những kẻ nắm quyền; giống như sự bất công lan tràn trong xã hội; và giờ đây thêm cơn thảm họa biển miền Trung.

    Giọt nước đã tràn ly. Tôi thực sự kêu gọi tất cả những người Việt Nam có hiểu biết và có lương tri, hãy tiến hành những hoạt động bất tuân dân sự một cách rộng khắp để phản đối sự vô cảm của chính quyền. Chúng ta đóng thuế làm gì để nuôi một lũ vô luân? Xin hãy cất tiếng nói, xin hãy cùng ký các đơn từ tập thể, xin các luật sư và các nhà phản biện xã hội hãy vào cuộc, xin các nhà khoa học có hiểu biết và có lương tâm hãy tiến hành các phân tích độc lập, xin các đồng bào Việt Nam ở nước ngoài hãy giúp đỡ những người trong nước để tìm ra sự thật, xin hãy nói giúp với thế giới điều gì đang diễn ra ở đây và xin toàn bộ người Việt Nam hãy ủng hộ những người dũng cảm dẫn đầu, đừng để họ lẻ loi và bị khủng bố trong đơn lẻ.”

    Cơn giận dữ lan rộng đến mức mà người ta thấy xuất hiện những người chưa bao giờ lớn tiếng về những vấn đề xã hội.

    Một giảng viên đại học buồn bã viết trên mạng xã hội rằng đất nước đã tan nát hết rồi, và nguyên nhân của nó chính là một chế độ độc tài tập thể.

    Một tác giả cũng rất hiếm khi xuất hiện trên mạng điện tử là Lữ Thị Tường Uyên viết rằng:

    “Đây là một trong những cái giá người dân Việt Nam trong nước phải trả cho sự câm lặng, giả vờ ngủ trong suốt 41 năm qua. Hỡi những người còn trái tim Việt Nam, đã đến lúc chúng ta phải hành động! Hãy làm những gì chúng ta có thể làm. Để đánh thức chính lương tri của chúng ta.”

    Bên cạnh nỗi căm giận là một nỗi tuyệt vọng vô bờ bến mà người ta có thể thấy qua lời nói thảng thốt của nhà văn Phạm Đình Trọng rằng ‘có phải số phận con cá ở dải biển miền Trung hôm nay là số phận người dân Việt ngày mai?’

    Còn Mạnh Kim thì bảo rằng trong câu chuyện Vũng Áng, Formosa không phải là quan trọng vì cũng sẽ có những Formosa khác trong tương lai, do bởi dân tộc này đang mất gốc.

    Sự tuyệt vọng của nhà văn, của Mạnh Kim, sự căm giận của Lữ Thị Tường Uyên cũng được tìm thấy trong lời kết của một bài viết của blogger Song Chi:

    “Trong những ngày này, với những ai còn có lương tri, hiểu biết, khi nhìn những cánh đồng nứt toác như “đất chết”, lúa chết, nông sản cháy khô, người nông dân khóc ròng, hoặc những vùng “biển chết”, cá chết dày đặc dạt vào bờ phơi trắng bụng, ngư dân thơ thẩn đi lượm xác cá… mà chợt nhói lòng vì viễn cảnh về một tương lai ảm đạm, đói kém đang đến gần… Quả báo chưa bao giờ rõ đến thế.”

    Trả lờiXóa
  3. Cùng tắc biến?

    Không phải tất cả đều tuyệt vọng.

    Blogger Nguyễn Vũ Bình tìm thấy trong cuộc khủng hoảng cá chết ở Vũng Áng một sự năng nổ của báo chí truyền thông nhà nước, bấy lâu nay vốn nằm trong vòng kềm tỏa của đảng cộng sản.

    Nhà hoạt động dân sự trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn giải thích tại sao các tầng lớp lãnh đạo Việt Nam lại im lặng lâu như vậy. Câu trả lời của anh là vì những người ấy không phải do dân chúng bầu lên, vì vậy họ không đoái hoài tới quyền lợi của dân chúng. Theo anh ‘nếu có một lối thoát nào đó để giảm thiểu những bức xúc xã hội về các bất công đang hiện hữu bởi sự bất lực của hệ thống chính trị, thì đó chính là xã hội dân sự.’

    Xã hội dân sự Việt Nam phôi thai đã lên tiếng kêu gọi cuộc biểu tình bảo vệ môi trường vào ngày 1 tháng 5, thu hút hàng ngàn người tham gia trong cả nước. Cuộc biểu tình chấm dứt, những dường như chuyện đảng và những con cá thì chưa chấm dứt.

    Trả lờiXóa
  4. Biểu tình đã có kết quả gì chưa nhẻ

    Trả lờiXóa
  5. việc cá chết ai cũng thương tiếc, ai cũng muốn biết lý do cho việc này, thế nhưng thay vì đưa đến người dân những thông tin chính xác, khách quan, chân thực nhất thì nhiều người nhà báo thiếu đạo đức, thiếu lương tâm lại đi nhìn sự việc, viết bài theo hướng chủ quan, thiếu chân thực, làm hoang mang dự luận

    Trả lờiXóa
  6. một cô giáo dạy văn nhưng tâm hồn tiêu cực, nhìn đâu cũng thấy mặt trái thì sao có thể đưa vào tâm trí của học sinh những suy nghĩ tích cực, giáo viên không chỉ dạy học sinh kiến thức mà còn dạy học sinh cả cách làm người. nếu giáo viên dạy văn mà suy nghĩ tiêu cực như vậy thì với những lời lẽ của mình chỉ có làm học sinh thêm tiêu cực thôi

    Trả lờiXóa
  7. để có được ngày hôm nay, biết bao thế hệ cha ông, biết bao mồ hôi và máu đã được đánh đổ. đừng vì những luận điệu sai trái làm cho con người ta trở nên mù quáng, không phân biệt được đúng sai rồi trở nên tiêu cực, theo đó là những hành động tiếp nối cái suy nghĩ tiêu cực đó làm cho những giá trị mà chúng ta khó khăn lắm mới có được mất đi

    Trả lờiXóa
  8. dưới sự phát triển của truyền thông và công nghệ thông tin hiện nay, việc quản lý thông tin cũng như sự lan truyền của những thông tin xấu là khó có khả năng, cái chúng ta làm được đó là tuyên truyền cách để người dân có thể nhận biết được những thông tin, những âm mưu của những thế lực thù địch để tránh đi

    Trả lờiXóa
  9. đứng trước việc liên tục nghĩ ra những chiêu trò, những âm mưu chống phá chính quyền cũng như những luận điệu phá hoại tư tưởng của các thế lực thù địch thiết nghĩ mỗi người dân nên tìm được cách để tiếp nhận thông tin sao cho đúng đắn tránh bị mắc vào âm mưu của những kẻ xấu với ý đồ chống phá việt nam

    Trả lờiXóa
  10. báo chí sẽ đi về đâu, báo chí có còn là công cụ để tuyên truyền của ta nữa không khi mà hiện nay nhiều nhà báo, tờ báo chạy theo lợi nhuận, nhiều người bị thoái hóa biển chất dẫn đến việc đưa tin sai lệch, đưa những thông tin gây hoang mang dư luận. nếu như không có biện pháp kịp thời thì báo chí sẽ thành cản trở cho sự phát triển của nước nhà

    Trả lờiXóa
  11. trước tình cảnh mà đồng bào miền Trung đang phải gánh chịu ai mà không thương tiếc.. .thế nhưng càng những lúc như thế này chúng ta lại càng phải bình tĩnh, càng phải tỉnh táo xem xét tình huống một cách khách quan nhất, vì đây cũng là cơ hội cho những kẻ có tư tưởng chống phá ta tuyên truyền kích động người dân

    Trả lờiXóa
  12. Đất nước nào mà chả muốn lớn lên, nhưng đâu phải cứ muốn là được, cuộc sống nó đâu có đơn giản thế đâu, ông cha ta đã phải trả biết bao nhiêu xương máu để giữ gìn, bảo vệ được đất nước này, giờ mới được độc lập thống nhất để có thể đi con đường xây dựng đất nước. Vậy nên đừng chưa gì mà đã đòi hỏi, chưa bỏ công mà đã đòi được hưởng thụ.

    Trả lờiXóa
  13. Đa số mọi người thế hệ chúng tôi – thế hệ chuyển tiếp giữa quá khứ và tương lai, bình thản nhưng là bình thản trong những dằn vặt và trăn trở cho những mai này. Mỗi khi lòng xác xơ, lại tìm về với thế hệ trước, với những người anh người chị đã hy sinh tất cả cho ngày hôm nay và mai sau, để được thấy mình bình yên mà vẫn không mất đi những máu lửa...

    Trả lờiXóa
  14. Sau khi cô giáo này có bài thơ này thì ngay lập tức có một bài thơ khác phản biện ý kiến. Không thể chỉ nhìn mọi vấn đề tiêu cực như thế được. Nhất là đối với giáo viên

    Trả lờiXóa