Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

ĐẶT LỢI ÍCH QUỐC GIA DÂN TỘC LÊN TRÊN HẾT LÀ ĐÚNG ĐẮN VÀ CẦN THIẾT

Trong thời đại toàn cầu hóa, hội nhập quốc tế, vấn đề lợi ích quốc gia nổi lên trong mọi quan hệ quốc tế. Từ khi Liên Xô tan rã, hàng loạt quốc gia thay đổi chế độ chính trị. Sự xuất hiện các cường quốc mới, các cuộc chiến tranh cục bộ, cách mạng màu, tranh chấp chủ quyền biển, đảo, lãnh thổ, khủng bố và các cuộc chiến tranh kinh tế, chiến tranh mạng... đã gợi ra cách nhìn mới về lợi ích quốc gia, dân tộc.

Văn kiện Đại hội XII đã thống nhất nhiều vấn đề quan trong trong phát triển kinh tế - xã hội 
Sau 30 năm đổi mới, Việt Nam đã thoát khỏi nước nghèo, có vị thế mới trên thế giới và khu vực ASEAN. Song Việt Nam cũng đang phải đối mặt với những khó khăn mới để phát triển bền vững và bảo vệ chủ quyền biển đảo. Đại hội XII của Đảng sẽ đề ra những quyết sách mới đưa sự nghiệp đổi mới đi lên, trong đó vấn đề lợi ích quốc gia là mục tiêu cao nhất.

Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước, ưu tiên cao nhất và lợi ích cao nhất của Việt Nam là bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ. Trong 30 năm đổi mới vừa qua, chúng ta đặt ra hai nhiệm vụ chiến lược là xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam, trong đó nhiệm vụ xây dựng đất nước được ưu tiên đặt lên trên, nhưng về cơ bản lợi ích quốc gia dân tộc của Việt Nam vẫn là bảo vệ vững chắc độc lập chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bảo vệ Đảng và bảo vệ sự ổn định của hệ thống chính trị. Hiện nay, nội hàm của lợi ích quốc gia dân tộc ngoài bao gồm những yếu tố như trên còn có lợi ích to lớn trong việc thực hiện thành công sự nghiệp CNH, HĐH đất nước, đi cùng với tiến trình hội nhập quốc tế sâu rộng và toàn diện. Lợi ích quốc gia dân tộc của Việt Nam hiện nay là tổng hòa giữa lợi ích cơ bản và lợi ích phát triển. Lợi ích cơ bản là tiền đề không thể thiếu để hiện thực hóa lợi ích phát triển; lợi ích phát triển sẽ góp phần củng cố vững chắc hơn lợi ích cơ bản.

Như vậy, lợi ích quốc gia, trước tiên là chủ quyền quốc gia, dân tộc. Để bảo vệ chủ quyền dân tộc, từ sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, Việt Nam phải trải qua nhiều cuộc chiến tranh kéo dài gần 40 năm, phải hy sinh nhiều người, nhiều của, tài nguyên thiên nhiên, môi trường bị phá hủy, lòng người ly tán, dân tộc chia rẽ. Hòa bình trong độc lập, tự do luôn là khát vọng của nhân dân ta. Chỉ có hòa bình thì đất nước ta mới phát triển, chủ quyền đất nước mới được bảo vệ vững chắc. Do đó vấn đề gìn giữ hòa bình, giải quyết mọi tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ cần thực hiện bằng phương pháp hòa bình, ngoại giao, không để xảy ra xung đột vũ trang, về đối nội cần giữ ổn định chính trị, xã hội, không để xảy ra xung đột sắc tộc, tôn giáo, các tầng lớp dân cư để tránh những can thiệp của các thế lực bên ngoài gây bạo động, phá hoại, lật đổ chính quyền.

Chủ quyền quốc gia là quyền độc lập, tự chủ của một quốc gia dân tộc. Đó là quyền tự quyết dân tộc về đối ngoại và thực thi quyền lực tuyệt đối toàn vẹn về đối nội của một quốc gia trên phạm vi lãnh thổ của mình. Một quốc gia, dân tộc có chủ quyền là một đất nước không bị nước ngoài can thiệp, không bị lệ thuộc, phục tùng ý muốn của nước ngoài, độc lập, tự chủ xử lý, giải quyết mọi công việc về vấn đề đối ngoại của mình, về đối nội, chủ quyền quốc gia thể hiện ở chỗ nhà nước của quốc gia, dân tộc ấy có chủ quyền tối cao trên toàn bộ lãnh thổ và đối với con người, của cải, tài nguyên. Nhân dân thông qua cơ quan quyền lực tối cao của mình tự lựa chọn con đường phát triển đất nước, quyết định chế độ chính trị, chế định lập pháp, lập các cơ quan tư pháp, thống lĩnh các lực lượng vũ trang, quyết định các chính sách phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội của đất nước. Do đó, khi chủ quyền quốc gia bị xâm phạm, bị tổn hại và tước đoạt thì mỗi con người, bao gồm nhiều lợi ích, trong đó có các quyền con người, quyền công dân mất đi sự bảo đảm. Một quốc gia phải giữ vững độc lập dân tộc, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền thì mới có điều kiện để bảo đảm và thực hiện các lợi ích cho mỗi người và cho cả cộng đồng. Nghĩa là, lợi ích quốc gia, lợi ích của mỗi người chỉ được bảo vệ khi giữ vững, bảo vệ được toàn vẹn chủ quyền quốc gia, dân tộc.

Trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, đấu tranh và giải quyết các tranh chấp chủ quyền cần thực hiện bằng phương pháp hòa bình trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế. Hiến chương LHQ, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa đều để ở vị trí ưu tiên số một quyền dân tộc tự quyết: “Tất cả các dân tộc đều có quyền tự quyết. Xuất phát từ quyền đó, các dân tộc tự do quyết định thể chế chinh trị của mình và tự do phát triền kinh tế, xã hội và văn hóa...”. Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị quyền con người châu Á (4- 1993) và một nội dung cơ bản của Hội nghỉ quốc tế về quyền con người tổ chức tại Viene tháng 6-1993 đã lại khẳng định độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia và quyền tự quyết dân tộc là nguyên tắc trong quan hệ quốc tế hợp tác giải quyết các vấn đề liên quan đến quyền con người: “Nhấn mạnh nguyên tắc tôn trọng chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ cũng như không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước và không sử dụng quyền con người làm công cụ gây sức ép chinh trị...".

Hiện nay chủ quyền quốc gia đang nổi lên như một “tình huống có vấn đề", trở thành tiêu điểm của cuộc đấu tranh tư tưởng, chính trị và kinh tế ở nhiều quốc gia, các khu vực và trên phạm vi toàn cầu. Biên giới quốc gia, lãnh hải, hải phận giữa các nước do lịch sử để lại có sự tranh chấp chưa được giải quyết đụng chạm đến vấn đề lãnh thổ và chủ quyền. Những kinh nghiệm và bài học của các quốc gia giải quyết vấn đề tranh chấp chủ quyền là những gợi mở để chúng ta tham khảo vì Việt Nam cũng là nơi mà chính phủ và nhân dân đã, đang phải xử lý nhiều vấn đề về lợi ích quốc gia liên quan đến chủ quyền đất nước. Như là việc tranh chấp chủ quyền biển đảo do Trung Quốc chiếm Hoàng Sa từ năm 1974, chiếm và xây dựng các đảo và bãi đá thuộc vùng biển Trường Sa của Việt Nam; việc phân định biên giới sau chiến tranh biên giới năm 1979, việc đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam, tấn công các tàu đánh cá Việt Nam trên vùng biển Hoàng Sa, cấm đánh bắt cá trên biển Đông...

Trong lịch sử cũng như trong thế giới đương đại, bảo vệ chủ quyền quốc gia là ưu tiên hàng đầu, bởi khi chủ quyền quốc gia bị xâm phạm thi lợi ích quốc gia dân tộc bị tước đoạt và bị tổn hại.

Quá trình hội nhập quốc tế ngày càng sâu, rộng và đạt hiệu quả cao là thực tiễn sinh động để Đảng ta nhận thức đầy đủ, sâu sắc về tầm quan trọng của vấn đề lợi ích quốc gia - dân tộc. Trong Dự thảo Báo cáo Chính trị trình Đại hội XI của Đảng, vấn đề lợi ích quốc gia dân tộc được đặc biệt chú trọng trong giải quyết mối quan hệ giữa các lợi ích. Đánh giá kết quả thực hiện Nghị quyết Đại hội XI (2011-2015) và nhìn lại 30 đổi mới (1986-2016), bài học thứ tư trong 5 bài học nêu rõ: “Phải đặt lợi ích quốc gia - dân tộc lên trên hết; kiên định độc lập tự chủ, đồng thời chủ động và tích cực hội nhập quốc tế trên cơ sở bình đẳng, cũng có lợi; kết hợp phát huy sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại để xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa". Như vậy, qua 30 năm đổi mới, vấn đề lợi ích dân tộc - quốc gia được Đảng ta nhận thức đầy đủ với tư duy mới và đặt đúng vị trí, tầm quan trọng của nó. Lần đầu tiên trong tổng kết quá trình lãnh đạo nói chung, Đảng khẳng định “phải đặt lợi ích quốc gia - dân tộc lên trên hết", là một trong những bài học quan trọng, ngang hàng với các bài học về “kiên định”; “dân là gốc”; “nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng".

Nếu như văn kiện các kỳ đại hội Đảng trước nêu: “Thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển; chủ động và tích cực hội nhập quốc tế; nâng cao vị thế của đất nước; vì lợi ích quốc gia, dân tộc”, thì trong Dự thảo Văn kiện Đại hội XII, Đảng ta nhấn mạnh “luôn luôn coi lợi ích quốc gia dân tộc là tối thượng”. Đây là sự khẳng định mục tiêu cao nhất, quan trọng nhất, có ý nghĩa chỉ hướng hoạt động đối ngoại trên tất cả các lĩnh vực. Quá trình hội nhập quốc tế không chỉ “vì lợi ích quốc gia, dân tộc” mà “phải lấy lợi ích quốc gia - dân tộc” làm xuất phát điểm, làm mục tiêu, đích hướng tới để lãnh đạo, chỉ đạo hoạt động đối ngoại và tham gia hội nhập quốc tế.

Tổng kết bài học “phải đặt lợi ích quốc gia - dân tộc lên trên hết” không chỉ là tư duy mới, mà còn phản ánh phương pháp giải quyết hài hòa, đúng đắn mối quan hệ lợi ích của Đảng ta trong bối cảnh toàn cầu hóa ngày nay.

Đến nay, nước ta đã có quan hệ song phương với gần 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, tham gia hầu hết các tổ chức quốc tế, tổ chức khu vực trên thế giới. Mỗi quốc gia - dân tộc khi hội nhập vào quá trình toàn cầu hóa đều nhằm làm gia tăng và bảo vệ lợi ích của quốc gia - dân tộc mình. Vì vậy, việc khẳng định “đặt lợi ích quốc gia - dân tộc lên trên hết” trong Dự thảo Văn kiện Đại hội XI thể hiện tầm nhìn xa trông rộng, khách quan của Đảng trong hoạch định và triển khai chính sách đối ngoại, nhằm bảo đảm sự thống nhất và hòa quyện giữa lợi ích của quốc gia - dân tộc Việt Nam với lợi ích của giai cấp công nhân và lợi ích của các cộng đồng dân tộc Việt Nam; đồng thời, đó là mục tiêu, nguyên tắc cao nhất trong các hoạt động đối ngoại của Đảng, Nhà nước và ngoại giao nhân dân.

Dự thảo Văn kiện Đai hội XII của Đảng đã xác định “lợi ích” là một động lực quan trọng cần nhận thức và xử lý tốt cùng với các động lực khác. Trên cơ sở, “đặt lợi ích quốc gia - dân tộc lên trên hết”, phải bảo đảm sự kết hợp hài hòa các lợi ích và phương thức thực hiện các lợi ích, nhất là về lợi ích kinh tế; đồng thời phải bảo đảm sự công bằng, hợp lý cho các chủ thể ở trong nước.

Việc nêu bật bài học về đặt lợi ích quốc gia dân tộc lên trên hết là chuyển đi thông điệp mạnh mẽ về đoàn kết dân tộc trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Việt Nam đang chuyển mình mạnh mẽ trong tiến trình hội nhập khu vực. Với hàng chục FTA đã và đang được ký kết, triển khai, Việt Nam được dự báo trong những năm tới sẽ có nhiều biến đổi sâu sắc. Mỗi chủ thể trong xã hội biết đoàn kết, biết đặt cái chung lên trên cái riêng, thì dân tộc Việt Nam nhất định sẽ thành công, tiến trình hội nhập quốc tế nhất định sẽ thắng lợi.

Minh Anh 
Comments
12 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

12 nhận xét:

  1. Trong hội này nhà báo chân chính thì ít mà mấy ông chân phụ thì nhiều. tức là mấy tên ghen ăn tức ở và hay ghen ghét những chuyện hắn không có được ấy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quan nuốt trộm của người nghèo bị mắc cổ, nhả ra là 'êm'

      NGHỆ AN (NV) - Lạm dụng quyền hạn, ăn cắp của người nghèo là một dạng tham nhũng tuy hết sức bất nhân nhưng vẫn rất phổ biến tại Việt Nam vì nếu bị lộ, cứ nhả ra là... êm.

      Chẳng phải chỉ trước đây mới thế mà ngay bây giờ cũng vậy. Trong vài ngày qua, tại Việt Nam có hai vụ tương tự, một ở miền Bắc, một ở miền Nam.

      Nhiều người chưng hửng khi công an tỉnh Nghệ An loan báo tạm đình chỉ điều tra vụ tham nhũng xảy ra ở Trung Tâm Bảo Trợ Xã Hội tỉnh Nghệ An, vì ông Nguyễn Xuân Phú, giám đốc cơ quan này bị... ốm.

      Vụ tham nhũng vừa kể khiến công chúng Việt Nam quan tâm vì tất cả nạn nhân đều là người già, người tàn tật, hoặc bị tâm thần, không nơi nương tựa.

      Tháng 9 năm ngoái, dư luận Việt Nam chấn động khi một phụ nữ tốt bụng, thỉnh thoảng đến thăm và tặng quà cho những người bất hạnh đang được chăm sóc tại Trung Tâm Bảo Trợ Xã Hội tỉnh Nghệ An, quay và đưa lên Internet một video clip cho thấy đa số đói lả bởi không đủ ăn, thậm chí ở truồng vì không đủ quần áo để mặc.

      Vài tháng sau, Sở Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội tỉnh Nghệ An mới tổ chức thanh tra và xác nhận, ngoài việc ăn chặn tiền mua thực phẩm, quần áo, vật dụng, quà tặng của những người bất hạnh, ban giám đốc Trung Tâm Bảo Trợ Xã Hội tỉnh Nghệ An còn kê khống nhiều thứ chi phí để lấy 780 triệu đồng. Tuy nhiên khi thanh tra Sở Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội tỉnh Nghệ An chuyển hồ sơ cho công an tỉnh Nghệ An để điều tra truy cứu trách nhiệm hình sự thì đột nhiên ông Phú bị... tai biến, phải vào bệnh viện điều trị.

      Chẳng có mấy người được hệ thống tư pháp Việt Nam “đối xử nhân đạo” như thế. Ví dụ năm 2009, do thất thế trong chuyện đấu đá với ông Nguyễn Bá Thanh - Bí thư Thành Ủy Ðà Nẵng, ông Trần Văn Thanh - Thiếu tướng, chánh thanh tra Bộ Công An bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Tuy ông Trần Văn Thanh cũng bị tai biến, bệnh viện của Bộ Công An có văn bản xác nhận, tòa án thành phố Ðà Nẵng vẫn ra lệnh phải đưa ông Thanh tới tòa và viên tướng này được đưa đến tòa bằng xe cấp cứu. Tuy tận mắt chứng kiến ông ta đang phải dùng máy trợ thở, khắp người dây nhợ chằng chịt nhưng tòa chỉ tuyên bố tạm hoãn xử sau khi bác sĩ do tòa triệu tập, xác nhận, đương sự đang trong tình trạng nguy kịch đến sức khỏe!

      Xóa
  2. Nhà nước dân chủ của dân, do dân và vì dân nên việc đặt lợi ích của nhân dân lên hàng đầu là điều trên hết quan trọng. Và nó cũng quyết định tới sự phát triển của nhà nước

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vụ lạm dụng quyền hạn, ăn cắp của người nghèo ở Nghệ An tuy đã “tạm đình chỉ điều tra” nhưng dù sao hệ thống tư pháp cũng có dịch chuyển một chút (khởi tố) chứ ở Sài Gòn thì không.

      Bà Dương Thị Bạch Diệp, tổng giám đốc công ty Diệp Bạch Dương vừa tố cáo, chính quyền phường Bến Nghé, quận 1, Sài Gòn không chịu... nhận 50 triệu mà bà đóng góp để ủng hộ “Quỹ Khuyến Học” và “Quỹ Vì Người Nghèo.” Người ta tin rằng đó vừa là một hình thức trả đũa bà Diệp, vừa nhằm bảo vệ ông Võ Quốc Hưng, phó chủ tịch phường Bến Nghé.

      Giữa năm ngoái, ông Hưng tìm gặp bà Diệp đề nghị bà ủng hộ hai quỹ vừa kể. Bà Diệp hứa sẽ đóng góp 100 triệu đồng và đã đưa trước cho ông Hưng 50 triệu đồng. Sau đó, bà Diệp phát giác ông Hưng không đưa 50 triệu đồng này vào các quỹ mà bà muốn đóng góp.

      Khi bà Diệp tố cáo, đòi điều tra thì ông Hưng nhờ nhân viên trả lại cho bà 20 triệu. Bởi bà Diệp đòi phải trả đủ, ông Hưng mời bà Diệp đến phường, ký biên nhận, nhận 30 triệu mà bà đã “bỏ lại.” Bà Diệp nhận tiền nhưng dứt khoát không chịu ký biên nhận vì theo bà, bà tự nguyện góp tiền cho các quỹ giúp người nghèo chứ không “bỏ lại tiền” để hối lộ ông Hưng. Khi bà Diệp trực tiếp nộp 50 triệu mà bà vừa đòi lại được từ ông Hưng thì chính quyền phường Bến Nghé không chịu thu.

      Tuy chuyện trở thành hết sức ồn ào nhưng vài tháng nay, hình như cả chính quyền quận 1, chính quyền thành phố Sài Gòn lẫn công an đều chưa... nghe. Ông Hưng vẫn đang chỉ đạo, điều hình bộ máy công quyền ở phường Bến Nghé!

      Năm ngoái, tuy một viên phó thủ tướng của Việt Nam yêu cầu chính quyền tỉnh Quảng Nam kiểm tra và báo cáo vụ chính quyền huyện Quế Sơn dùng công quỹ mua 1,250 con gà con để cấp cho những gia đình nghèo cư trú tại xã Quế An, sau đó, thay vì giao số gà đã mua cho người nghèo, bí thư, chủ tịch và các viên chức xã Quế An đã chia nhau nuôi giùm toàn bộ 1,250 con gà đó, song cuối cùng, các viên chức ăn cắp của người nghèo chỉ trả lại gà, tự kiểm, rồi... thôi.

      Cũng năm ngoái, sau khi trả lại 12 con dê đã chiếm đoạt của người nghèo, ông Ðỗ Minh Quý vẫn tiếp tục được đảng tín nhiệm nên tiếp tục làm bí thư huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa. 12 con dê này vốn được cấp cho ba gia đình nghèo nhất xã Thạch Yên, huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa, nhằm tạo ra sinh kế, giúp họ thoát đói, bớt nghèo nhưng do Trung Tâm Khuyến Nông của huyện Thạch Thành “nhầm lẫn” nên chúng được đưa thẳng vào trang trại của ông Quý!

      Xóa
  3. có một câu hát thế này: đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà phải hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay. nói yêu nước thì ai cũng nói được nhưng làm sao để thể hiện điều đó mới là điều quan trọng mà không phải ai cũng làm được. đó cũng là một bộ phận cá nhân hiện nay đang đặt lợi ích bản thân lên trên lợi ích dân tộc

    Trả lờiXóa
  4. con người không bao giờ có thể thoát ly khỏi các mối quan hệ xã hội, và lại càng không thể thoát ly khỏi đất nước của mình, đó là lý do tại sao mà các thế hệ cha ông đi trước cho dù phải đối mặt với sự hy sinh cũng không hề ngần ngại mà xung phong đi phục vụ công cuộc giành độc lập tự do của đất nước

    Trả lờiXóa
  5. mỗi con người là tế bào của xã hội, con người có tốt thì xã hội mới tốt được và ngược lại, nếu con người không chịu phấn đấu mà chỉ đổ lỗi thì cho dù người lãnh đạo có tài giỏi thế nào đi nữa cũng không thể thay đổi được vận mệnh của đất nước. chính vì thế lợi ích chung của xã hội phải đặt lên trên hết có nghĩa là mỗi con người phải có trách nhiệm với xã hội chứ không phải chỉ nghĩ cho riêng mình

    Trả lờiXóa
  6. đất nước muốn phát triển thì phải có sự đồng lòng cố gắng của cả dân tộc từ hệ thống chính trị cho đến các đoàn thể rồi quần chúng nhân dân, chính vì vậy mà mỗi người dân khi suy nghĩ hay hành động hãy đặt lợi ích của tập thể, của đất nước lên trên hết để suy nghĩ, có như vậy thì đất nước mới phát triển được

    Trả lờiXóa
  7. mỗi con người sinh ra đã có quốc gia riêng và chính quốc gia đã tạo điều kiện để chúng ta lớn lên, tạo điều kiện để chúng ta có thể sống trong điều kiện tốt nhất. như vậy quốc gia chính là niềm tự hào của mỗi người dân. chúng ta học tập phấn đấu vì bản thân và cũng vì cống hiến cho đất nước của mình, đó mới là yêu nước chân chính

    Trả lờiXóa
  8. trong xã hội hiện nay không phủ nhận rằng có nhiều tiêu cực, đặc biệt là trong các khối cơ quan ban ngành của nhà nước. chính điều này đã và đang tạo nên sự hoang mang và dần làm mất uy tín của đảng trong lòng nhân dân. thế nhưng tại sao chúng ta lại chỉ đổ lỗi cho đảng, nhà nước, cho cơ chế mà không xét đến bản thân mỗi người xem chúng ta đã đóng góp được gì cho đất nước chưa hay chỉ thuần túy đổ lỗi và chỉ trích

    Trả lờiXóa
  9. đất nước nào muốn phát triển mà không dựa vào sức dân, cho dù lãnh đạo có tài giỏi như thế nào đi nữa thì có được lòng dân mới có thể lãnh đạo và phát triển đất nước. như vậy vai trò của người dân quan trọng như thế nào thì lịch sử đã chứng minh rõ ràng. cái đáng nói ở đây là hiện nay có một bộ phận không nhỏ đang có suy nghĩ chỉ biết đổ lỗi mà không biết suy nghĩ cho sự phát triển chung của xã hội

    Trả lờiXóa
  10. đại hội đảng đã thành công tốt đẹp và những con người xứng đáng đã chính thức được bầu chọn , cho dù có những lời nói của những lời xôn xao ngoài đó , nhưng kết quả này thực sự là một sự tốt đẹp , nhưng mà trong tất cả đấy thì mục tiêu của quốc gia và dân tộc phải được đưa lên đầu tiên. nó đảm bảo cho một lợi ích đúng đắn chứ không phải vì một lợi ích cá nhân của mk .

    Trả lờiXóa