Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

YÊU NƯỚC HAY PHÁ HOẠI?

Những ngày qua người dân thủ đô và Sài Gòn lại được chứng kiến màn kịch “biểu tình” của làng dân chủ để phản đối chuyến thăm của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Trung Quốc tới Việt Nam từ ngày 5/11 - 6/11 với đầy đủ các loại thành phần quen thuộc từ những kẻ nhân danh xã hội dân sự, những kẻ đội lốt dân oan cho đến những người tự nhận cho mình là người đấu tranh cho “dân chủ, nhân quyền” ở Việt Nam. Khi Việt Nam tiếp đón ông Bill Clinton, mọi nghi thức cũng rất trọng thể, thì lại không thấy bất cứ dân chủ viên nào biểu tình phản đối Việt Nam bán nước cho Mỹ? Phải chăng cứ phải biểu tình chống Trung Quốc, phản đối chuyến thăm của ông Tập Cận Bình mới là hành động của những người yêu nước? Lẽ nào họ đang có tư tưởng thân Mỹ, thân phương Tây hay họ đang được các tổ chức chống phá bên ngoài đứng đầu là Việt Tân (một con bài chính trị của Mỹ) đầu độc với những đồng dola chăng?


Yêu nước hay phá hoại?
Lẽ dĩ nhiên, là người con đất Việt, là người mang trong mình dòng máu lạc hồng của dải đất hình chữ S ai ai cũng vô cùng phẫn nộ, lên án trước những hành động bành trướng, xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc từ việc hạ đặt dàn khoan,cải tạo các đảo, bãi đá trong vùng thềm lục địa và chủ quyền của Việt Nam hay là những hành động đe dọa đến tính mạng của ngư dân và các chiến sĩ đang ngày đêm thực hiện nhiệm vụ bám biển, bảo vệ miền biên cương cho quê hương đất nước.

Thế nhưng không vì thế mà chúng ta lại hành động “trả đũa” bằng việc kích động người dân tụ tập, biểu tình với đủ các loại băng rôn, khẩu hiệu phản cảm, lạc chủ đề hay tiến hành các hoạt động “rạch mặt ăn vạ” như vậy để thể hiện “lòng yêu nước” như làng dân chủ đã thực hiện từ năm 2011 đến nay hay sao. Rõ ràng hành động tu tập, biểu tình gây rối của làng dân chủ những ngày qua là âm mưu, thủ đoạn mà tổ chức khủng bố Việt tân đã hỗ trợ, hậu thuẫn chỉ đạo để chống phá đất nước Việt Nam, gây rối trật tự, ách tắc giao thông, làm mất hình ảnh về con người, đất nước Việt Nam trên trường quốc tế cũng như “đổ dầu thêm vào lửa” về tình hình căng thẳng, tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, phá hoại chính sách ngoại giao và mối quan hệ của hai quốc gia và là cơ hội để chúng tập dượt cho một cuộc “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố” như kịch bản của các nước Đông Âu, Bắc Phi thời gian qua.

Thế nhưng thực tế thì cái kịch bản kêu gọi người dân và đặc biệt là các bạn trẻ, thanh niên, học sinh, sinh viên (- những người mà họ đã lựa chọn làm nhân tổ để thực hiện cái gọi là “cách mạng hoa sen” ở Việt Nam) xuống đường biểu tình đã thất bại một cách thảm hại. Cho dù họ ra chiến dịch kêu gọi trong một thời gian khá dài với một lực lượng “truyền thông” hùng hậu rải đầy trên các trang mạng “lề trái” hay thực hiện thay đổi ảnh đại diện các trang cá nhân, mặc những chiếc áo có in hình logo để phản đối chuyến thăm của ông Tập Cận Bình cho đến việc căng những biểu ngữ, băng rôn phản cảm, nhưng đếm đi đếm lại vẫn từng đấy con người, vẫn là những gương mặt quen thuộc của phong trào dân chủ cuội từ Bắc chí Nam lâu nay như Trương Dũng, Quang A, Đoan Trang, Tường Thụy, Cấn Thêu, Trần Nga, Thúy Nguyễn, Hữu Vinh JB, Mai Thảo, Trần Thị Hài, Thanh Nghiên, Huỳnh Anh Tú, Phương Dung...

Nhìn những hình ảnh trùm “dân oan” Maria Thúy Nguyễn dẫn cả đứa con của mình đi với chiếc băng rôn, khẩu hiệu mà thị đã đầu độc đứa con của mình lại càng làm rõ bản chất của những con người tự nhận mình là đấu tranh cho “dân chủ”. Họ sẵn sàng đưa những đứa con lên ba của mình ra làm tấm lá chắn để phục vụ cho mục đích chính trị chống phá đất nước của các thế lực bên ngoài. Thậm chí, để “làm màu” cho những hành động chống phá đất nước của mình chúng còn tiến hành màn kịch rạch mặt ăn vạ vu cáo chính quyền, Công an đánh cho chảy tiết hay kích động chiến dịch “đòi người” để vớt vát chút “hình ảnh” của mình. Đằng sau màn kịch biểu tình lần này chắc chắn cũng là màn chia chác “chiến lợi phẩm” là những đồng tiền mà Việt Tân đã hậu thuẫn, tài trợ như những gì mà Nguyễn Quang A đã làm trong đợt tuần hành, biểu tình ở Bờ Hồ năm 2014 đấy thôi. Có chăng với sự đào tạo của Việt Tân thì chúng sẽ hoạt động một cách bí mật hơn mà thôi.

Sự thất bại của màn kịch biểu tình này của làng dân chủ cũng là điều đã được dự báo từ trước. Bởi đơn giản, người dân Việt Nam không ai lạ gì với những chiêu trò lợi dụng lòng yêu nước để tiến hành biểu tình, chống phá đất nước của đội ngũ hành nghề kiếm cơm bằng việc “biểu tình” này. Sự lạc lõng, cô độc về màn kịch biểu tình của những kẻ dân chủ không nghề nghiệp, anh hùng bàn phím cùng với những ánh mắt nhìn miệt thị của người dân đối với họ đã minh chứng cho điều đó. Người dân yêu nước Việt Nam hiểu rằng, chúng ta căm phẫn, lên án trước những hành động phi pháp của Trung Quốc, nhưng để thể hiện lòng yêu nước, kiên quyết bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc thì chúng ta cần bình tĩnh, tranh thủ sự ủng hộ đồng tình của các nước trên thế giới, đấu tranh ngoại giao để giải quyết vấn đề Biển Đông và cùng nhau giúp đỡ, hỗ trợ cả tình thần và vật chất cho những chiến sĩ, những ngư dân bám biển đang ngày đêm phải canh gác, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước.

Nguồn: VNTB
Comments
5 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

5 nhận xét:

  1. Bọn phá hoại

    Trả lờiXóa
  2. YÊU NƯỚC HAY PHÁ HOẠI?

    ------------------------------------------------------------------
    Việt Nam đối diện với khủng hoảng nợ nần
    ------------------------------------------------------------------

    HÀ NỘI (NV) - Các đại biểu Quốc Hội Việt Nam chỉ than vắn, thở dài chứ không tìm ra giải pháp nào khả thi để giải quyết tình trạng bội chi càng lúc càng cao và nợ nần càng ngày càng lớn.

    Mới đây, một số đại biểu Quốc Hội Việt Nam than rằng, sau khi xem xét các tài liệu về ngân sách, do tài chính quá eo hẹp, họ không biết sẽ cắt của ai để chia cho ai!

    Ông Trần Văn, phó chủ nhiệm Ủy Ban Tài Chính và Ngân Sách của Quốc Hội Việt Nam cho biết, thu-chi ngân sách mất cân đối từ năm 2011. Năm 2011, ngân sách bội chi 112,000 tỷ đồng, đến năm 2015 bội chi đã tăng lên 226,000 tỷ đồng. Khoản này chưa tính đến nguồn tiền từ bán trái phiếu và giải ngân ODA.

    Nợ nần của Việt Nam cũng tăng rất nhanh, từ 1.3 triệu tỷ đồng vào năm 2011 lên 2.7 triệu tỷ đồng trong năm nay. Trung bình, mỗi năm, nợ nần của Việt Nam tăng thêm 20%.

    Đáng lưu ý là từ năm 2013 đến nay, chính quyền Việt Nam không thể tìm đủ nguồn thu để trả các khoản lãi và các khoản nợ gốc đã đến hạn phải thanh toán. Cũng vì vậy, chính quyền Việt Nam phải vay nợ mới để trả một phần nợ cũ.

    Ông Văn cảnh báo, nếu năm 2013, lần đầu tiên Việt Nam phải vay 40,000 tỷ đồng để trả nợ cũ thì đến năm 2015 con số này đã lên tới 125,000 tỷ đồng. Bởi mất cân đối về thu chi, chính quyền Việt Nam phải tìm mọi cách để cân bằng, ngoài việc phải vay nợ mới trả nợ cũ, vay ngoại quốc để trả nợ trong nước, nay chính quyền Việt Nam đang phải bán cả những tài sản đang sinh lời, thu cả cổ phần trong các doanh nghiệp nhà nước để “cân đối ngân sách.”

    Phó chủ nhiệm Ủy Ban Tài Chính và Ngân Sách của Quốc Hội Việt Nam nhấn mạnh, an ninh tài chính quốc gia phụ thuộc rất nhiều vào việc “cân đối ngân sách.” Để thực hiện được điều này, ông Văn đề nghị thay vì cho phép tăng theo GDP thì phải ấn định mức bội chi của ngân sách trong ba năm tới không được vượt quá 254,000 tỷ đồng/năm, rồi từ đó giảm dần mức độ bội chi. Ông Văn cũng đề nghị “đóng băng” biên chế (không tuyển thêm công chức) trong ba năm để đánh giá lại công việc của công chức, sau đó mạnh tay cắt giảm biên chế trong những năm kế tiếp. Ông Văn đề nghị thêm là ngưng hoàn toàn việc xây dựng các công trình không cần thiết, không thật sự phục vụ nhu cầu phát triển kinh tế-xã hội.

    Theo phó chủ nhiệm Ủy Ban Tài Chính và Ngân Sách của Quốc Hội Việt Nam, nếu không tự giác thắt lưng buộc bụng thì sẽ tới lúc, Việt Nam bị các định chế tài chính nước ngoài buộc phải thắt lưng buộc bụng (vỡ nợ và phải thực hiện các yêu cầu của chủ nợ).

    Dẫu Luật Quản Lý Nợ Công của Việt Nam không cho phép phát hành trái phiếu quốc tế để lấy tiền trả các khoản vay trong nước nhưng vì tình thế ngặt nghèo như vừa kể, gần như chắc chắn tại kỳ họp lần này, Quốc Hội Việt Nam sẽ nới lỏng cơ chế cho phép vay vốn bằng trái phiếu (phát hành lượng trái phiếu trị giá ba tỷ Mỹ kim trên thị trường quốc tế vào năm 2017 để “tái cơ cấu các khoản nợ” - cách gọi việc vay nợ mới trả nợ cũ), vừa cho phép bán trái phiếu ngắn hạn.

    Trong khi các viên chức chính phủ Việt Nam cố gắng trấn an các đại biểu Quốc Hội Việt Nam rằng, việc phát hành lượng trái phiếu trị giá ba tỷ Mỹ kim trên thị trường quốc tế để “tái cơ cấu các khoản nợ” không làm tổng nợ ngoại quốc của Việt Nam cao hơn hiện nay thì một số chuyên gia kinh tế cho rằng, phương thức này hết sức nguy hiểm.

    Về ngắn hạn, vay Mỹ kim của ngoại quốc dường như rẻ hơn nhiều so với vay trong nước bằng tiền đồng bởi lãi thấp hơn nhưng về trung hạn và dài hạn, có một lý do khiến các khoản vay ngoại quốc tạo ra áp lực lớn đối với tài chính quốc gia và trở thành một gánh nặng thường trực cho Việt Nam.

    Chẳng hạn, lãi suất của việc vay trong nước thông qua phát hành trái phiếu dẫu cao hơn nhưng lạm phát sẽ làm khoản nợ nhỏ lại. Nếu chưa trả được nợ vay trong nước, chính quyền Việt Nam dễ dàng phát hành trái phiếu mới lúc trái phiếu cũ đáo hạn. Việc tìm đầu ra cho trái phiếu phát hành trong nước không quá khó khăn.

    Trả lờiXóa
  3. Vay ngoại quốc thông qua phát hành trái phiếu không được như vậy. Cũng vì vậy, một số chuyên gia kinh tế thắc mắc, tại sao Bộ Tài Chính Việt Nam lại không nhớ đến chuyện những khoản vay ngoại quốc của các tập đoàn nhà nước đã gây khó khăn như thế nào cho kinh tế, tài chính Việt Nam khi đáo hạn mà không trả được

    Trả lờiXóa
  4. Con người có học thức bao giờ cũng suy nghĩ chín chắn trước khi hành động môt việc gì đó! Chứ không nghe theo ý kiến một chiều, cần có sự phân tích! Lòng yêu nước rất nhiều nhưng cần đặt đúng chỗ, không nên để những kẻ kích động lợi dụng lòng yêu nước vào mục đích xấu gây ảnh hưởng đến quốc gia!

    Trả lờiXóa
  5. Yêu nước là tốt nhưng yêu nước như thế nào, bằng cách nào, yêu ra làm sao thì lại là vấn đề. Yêu nước ngoài lời nói thì phải bằng hành động. Những người kêu gọi biểu tình khi lãnh đạo Trung Quốc sang nước ta, thử hỏi có mấy người có công ăn việc làm đàng hoàng, có cống hiến cho đất nước, được mấy người đây

    Trả lờiXóa