Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

LỊCH SỬ SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

Không hiểu những "nhà khoa học" xứ ta suy nghĩ thế nào khi đề xuất đưa môn Lịch sử vào bộ môn chung, mà dân gian (nhiều người thậm chí rất ít được học hành) phải chua xót gọi là "lẩu thập cẩm, tạp pí lù"?


Không hiểu rồi đây con cháu chúng ta còn biết mình có nguồn gốc con Rồng cháu Tiên? Hay sẽ "tự hào" bởi được là con của chúa Dê Xu?


Không hiểu xương máu ngày hôm qua và hôm nay đến sau này có thành nước lã? Công trạng có biến thành tội ác?

Và nữa, văn học là nhân học, văn học phản ánh dòng chảy của lịch sử, giờ cũng được đưa ra để "cải cách triệt để". Không hiểu những tác phẩm của dòng văn học Hiện thực phê phán mà tiêu hiểu như tác phẩm "Tắt đèn" có bị đưa hết ra khỏi SGK do "không còn phù hợp"? Vậy cái gì là phù hợp đây?

Chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng những mảng màu lịch sử, những ký ức bi hùng về một thời dựng nước và giữ nước đang dần bị bóc khỏi nhận thức của mỗi người, và sẽ để lại những "hố đen vô tận" trong nhận thức của cháu con chúng ta ngày mai.

Một dân tộc không nhớ lịch sử là một dân tộc chết. Chết rồi lại đổ lỗi do...lịch sử để lại hay sao? Trong khi những người sống hôm nay chính là những người đang làm nên lịch sử, theo chiều hướng này sẽ là "lịch sử đen tối về một giai đoạn phủ nhận lịch sử"!

Không đâu xa, hãy xem bài học gần nhất của dân tộc Kh'Me với đất nước Campuchia!

Lịch sử sẽ phán xét các người! 
Và không chỉ vậy, sẽ phán xét mỗi chúng ta hôm nay...

Hãy học lại, những lời về Lịch sử, từ Đông sang Tây:

"Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam. Sử ta dạy cho ta những chuyện vẻ vang của tổ tiên ta. Dân tộc ta là con Rồng cháu Tiên, có nhiều người tài giỏi đánh Bắc dẹp Nam, yên dân trị nước tiếng để muôn đời. Sử ta dạy cho ta bài học này: Lúc nào dân ta đoàn kết muôn người như một thì nước ta độc lập, tự do. Trái lại lúc nào dân ta không đoàn kết thì bị nước ngoài xâm lấn."
Hồ Chí Minh

"Lịch sử là gì? Đó là tiếng vọng của quá khứ trong tương lai và là ánh phản chiếu của tương lai trên quá khứ."
Victor Huygo

"Lịch sử là tiểu thuyết lãng mạn được tin; và tiểu thuyết lãng mạn, lịch sử không được tin."
Horace Walpole 

"Lịch sử không làm gì cả, nó không tạo ra vô vàn của cải, nó không chiến đấu. Chính con người, con người thật sự đang sống, đã làm tất cả những điều đó."
Karl Marx

"Lịch sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến nay là lịch sử đấu tranh giai cấp."
Karl Mar

"Lịch sử là quan tòa. Và người thực thi nó: người vô sản."
Karl Marx 

"Lịch sử có sự báo ứng cho mọi tội lỗi"
Theodor Mommsen

"Một thế hệ ngoảnh mặt lại với lịch sử là một thế hệ không có quá khứ - và cũng không có tương lai."
Robert A Heinlein

Lịch sử của nhân loại là lịch sử của tư tưởng.
Luigi Pirandello

Chỉ có máu là xoay vần bánh xe lịch sử.
Martin Luther King

Sự quyến rũ của lịch sử và bài học bí ẩn mà nó cho ta chính là điều này: thời đại nối thời đại trôi qua, chẳng gì thay đổi nhưng không gì giống như trước nữa.
Aldous Huxley

Con người không học được nhiều lắm từ những bài học của lịch sử. Đó chính là bài học quan trọng nhất trong những bài học của lịch sử.
 Aldous Huxley
....
Và cuối cùng, là tiên đoán của Stalin, rất đúng với nước Nga, với mọi quốc gia, đặc biệt là Việt Nam:

"Nhiều công việc của Đảng ta và nhân dân ta rồi sẽ bị xuyên tạc và bôi bẩn trước tiên ở nước ngoài, và cả ở trong nước nữa..."

Chủ nghĩa dân tộc rồi sẽ ngóc đầu lên rất dữ dội. Nó có thể trong một thời gian nào đó át được chủ nghĩa quốc tế và tinh thần ái quốc, nhưng chỉ trong một thời gian thôi. Sẽ xuất hiện những nhóm dân tộc chủ nghĩa trong các dân tộc và các cuộc xung đột. Sẽ xuất hiện nhiều thủ lĩnh lùn, phản bội chính dân tộc mình.

Nhìn chung trong tương lai, sự phát triển sẽ trở nên phức tạp hơn và theo những con đường có thể rất rồ dại, những bước ngoặt sẽ rất khốc liệt. Sự kiện sẽ xảy tới là phương Đông, nơi đây sẽ nổi nóng cực kỳ. Và sẽ đụng độ mạnh mẽ với phương Tây.

Và dù có thế nào thì sau một thời gian trôi qua, các thế hệ mai sau sẽ hướng về những chiến thắng của Tổ quốc xã hội chủ nghĩa của chúng ta. Rồi những thế hệ mới sẽ tới. Họ sẽ tiếp nối giương cao ngọn cờ của cha ông và sẽ tỏ lòng kính trọng xứng đáng đối với chúng ta.

"Họ sẽ xây dựng tương lai trên quá khứ của chúng ta!". Stalin. Đối xử với môn Lịch sử như ở Việt Nam hiện nay, thì ai sẽ xây dựng tương lao trên mồ chúng ta?

Một viễn cảnh nước Việt của những bà Tây An Nam, những ông Tàu Giao Chỉ hay sao?

Hậu quả nhãn tiền đó, xuất phát từ mấy đồng "thay sách" hay là chiêu bài tẩy não các thế hệ tương lai đây?

Nguồn: fb Hùng Mạnh Ngô
Comments
27 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

27 nhận xét:

  1. Từ rạng rỡ hạnh phúc của Miến Điện nhìn lại Việt Nam
    SÀI GÒN (NV) - Từ Chủ Nhật 8 tháng 11, dư luận Việt Nam đều thấy từ các trang mạng, Facebook... tràn ngập hình ảnh, bài viết về hạnh phúc của người dân đất nước Miến Điện trong cuộc bầu cử dân chủ sau hàng thập niên sống dưới ách độc tài quân phiệt.

    Người Việt Nam chia vui với người ta và buồn cho phận mình! Trong cảm xúc này, có khi cũng cần phải nhìn lại hành trình đau thương mà dân tộc Miến Điện đã vượt qua bóng tối để có ngày chào đón ánh mặt trời Dân Chủ Tự Do.

    Bóng tối ở Miến Điện thật sự nặng nề từ cuộc đàn áp đẫm máu ngày 08-08-1988, do nhóm các tướng lĩnh trong Hội đồng quốc gia phục hồi luật pháp và trật tự (SLORC) chỉ huy quân đội thực hiện, nhằm đàn áp cuộc nổi dậy của nhân dân đòi dân chủ.

    Hàng trăm sinh viên, các nhà sư và những người chống đối khác đã bị giết, hàng nghìn người bị cầm tù. Bất chấp tình hình này, bất chấp lãnh tụ của Liên minh Quốc gia vì Dân chủ (NLD) - bà Aung San Suu Kyi - đã bị giam giữ tại nhà từ tháng 7-1989, đảng NLD trong cuộc bầu cử 05-1990 do chính quyền của SLORC tiến hành, vẫn giành được 329/491 ghế trong quốc hội. SLORC đã ra lệnh hủy bỏ kết quả bầu cử này và trực tiếp chiếm quyền.

    Tháng 7-1997, SLORC đổi tên thành Hội đồng quốc gia vì hoà bình và phát triển (SPDC), tháng 5-2008, thông qua hiến pháp mới theo chế độ lưỡng viện và đa đảng. Song trên thực tế, hiến pháp thừa nhận quyền lực bất khả xâm phạm của quân đội bằng việc quy định quân đội được giữ cố định 110/440 ghế của quốc hội và 56/224 ghế của nghị viện liên bang; chính quyền tiếp tục củng cố quyền lực của các tướng lĩnh, loại bỏ các đảng đối lập - trong đó có NLD, vận dụng Luật hình sự 1996 để đàn áp tiếp.

    Đất nước Miến Điện ngày càng tiêu điều mọi mặt vì độc tài và tham nhũng. Trong khi đó hầu như không thể chấm dứt được chiến tranh xung đột sắc tộc và nguy cơ ly khai của một số bang. Sự lũng đoạn của Trung Quốc về kinh tế và chính trị ở mức nguy hiểm. Cái nghèo và lạc hậu càng gay gắt thêm do sự cấm vận kéo dài của phương Tây - vì các lý do đàn áp 1988, đảo chính 1990 xóa bỏ kết quả bầu cử và vì vi phạm nhân quyền, tàn sát và bỏ tù nhiều người chống đối…

    Không có con đường Tự Do-Dân Chủ nào trải toàn hoa hồng, cũng như không chế độ độc tài nào chấp nhận lui vào hậu trường mà không gây cảnh máu xương tù tội cho một dân tộc quyết chí đấu tranh vì các quyền cơ bản con người.

    Nói cách khác, nếu không vượt qua ngọn núi sợ hãi do các chế độ độc tài áp đặt, điều đó có nghĩa tự mình giết chết ý thức muốn sống đúng phẩm giá con người để cam chịu làm nô lệ cho nhóm thiểu số của một đảng chính trị độc tài.

    Bài học vì sự thay đổi của giới tướng lĩnh từng tiếm quyền ở Miến Điện cũng không có cơ may nào thành hiện thực ở Việt Nam. Độc tài quân sự ít ra không có giáo điều để đánh tráo sự thật hoàn toàn khác hẳn với độc tài cộng sản.

    Trả lờiXóa
  2. Ngày 30-3-2011, tổng thống Thein Sein nhậm chức, với cam kết trung thành với hiến pháp 2008 và thực hiện: Lộ trình dân chủ 7 bước nhằm xây dựng Myanmar dân chủ và hiện đại. Bước đi đầu tiên của tổng thống Thein Sein là giải thể SPDC (thực chất là hội đồng tướng lĩnh đầy quyền lực, có tiền thân là SLORC), ban bố các biện pháp cải cách.

    Dư luận tin rằng, Tổng thống Thein Sein và công đức dọn dẹp các thế lực hắc ám để rộng sân cho các đảng chính trị dân sự đối lập và thân chính quyền cùng tham gia tranh cử, điều này, mới thật sự là đòn bẩy chính yếu đưa tiến trình dân chủ Miến Điện đến đỉnh thắng lợi.

    Một đại nhân như ông Thein Sein chấp nhận thất bại trong cao thượng và tôn trọng sự chọn lựa của người dân qua tuyển cử Tự Do, do chính ông và đảng của ông đồng ý, việc này hầu như không thể có ở Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba.

    Nhưng cũng thử đưa ra một viễn cảnh là trong bốn quốc gia đang sống dưới chế độ chuyên chế trên, quốc gia nào có khả năng sẽ có một cuộc tuyển cử Tự Do? Câu trả lời chỉ có thể là Trung Quốc, bởi dù sao thành trì độc tài ghê gớm và căn tính phục tùng phong kiến cố hữu của dân Hoa Lục cũng đã có điểm son đột phá hướng đến dân chủ bằng máu, đó là sự kiện Thiên An Môn.

    Nhiều người Việt quan tâm bày tỏ: Liệu sau khi thắng cử, bà Aung San Suu Kyi và đảng NLD có đoàn kết được dân tộc và thay đổi được đất nước Miến Điện như kỳ vọng?

    Với một chính quyền dân sự chính danh vừa được người dân Miến Điện chọn lựa, sự thay đổi để phát triển không còn là điều hứa hẹn, bởi một khi quyền chọn lựa thật sự ở trong tay người dân, điều hiển nhiên là không phải để bảo đảm cho một chính quyền cụ thể nào cả, mà tối thượng là sự bảo đảm toàn diện cho nền dân chủ đa nguyên và sự phát triển.

    Biết bao thế hệ người Việt bị thể chế chuyên chế đánh tráo các giá trị dân chủ; nên dễ hiểu và thông cảm khi họ lo sợ các sự kiện ôn hòa- xáo trộn nền chính trị hiện hành sẽ không dẫn đến được bến bờ ổn định nào, thà cứ giữ phận cam chịu nhận ban phát sự ổn định chính trị từ nhóm thiểu số độc tài để mãi kéo dài căn bện thoái hóa trầm kha sống dở chết dở.

    Từ sự kiện rạng rỡ trong hạnh phúc cả đất nước Miến Điện sau thắng lợi toàn diện của tiến trình cải cách dân chủ, nhìn lại Việt Nam, không cần phải kích hoạt hy vọng về một nền dân chủ thật sự ở Việt Nam, mà cần đối mặt với sự thật.

    Không gì đủ sức mạnh để tướt đoạt trong tay một dân tộc quyền chọn lựa nền dân chủ đa nguyên mà chỉ có dân tộc đó tự từ bỏ quyền thiêng liêng của mình.

    Trả lờiXóa
  3. PHỎNG VẤN GIÁO SƯ TƯƠNG LAI VỀ MIẾN ĐIỆN
    (10 tháng 11 2015)

    Miến Điện cuối cùng sau 53 năm đã giành được quyền phổ thông đầu phiếu để bước tới một nền dân chủ mà người dân của họ mơ ước. Còn Việt Nam, với chính phủ hiện tại và điều 4 hiến pháp khẳng định sự cai trị duy nhất của đảng có thể áp dụng bài học Miển Điện được không? Mặc Lâm phỏng vấn GS Tương Lai, nguyên Giám đốc Viện nghiên cứu Xã Hội Việt Nam để biết thêm ý kiến một đảng viên lão thành của Đảng cộng sản Việt Nam trước câu hỏi này. Trước tiên GS Tương Lai cho biết:

    Giáo sư Tương Lai: Đây là một tin vui lớn vì Miến Điện rất gần gũi với Việt Nam và bối cảnh của Miến Điện trong thời gian trước đây cũng ở trong một thể chế độc tài, phản dân chủ, mà trong chừng mức nào đó, nó lại còn gay gắt hơn Việt Nam. Thế nhưng, khi mà ông Then Sein có một chuyển đổi khiến người ta dùng từ “một chuyển đổi vĩ đại”.

    Vì đấu tranh cho tự do dân chủ đã khó, tự giác “cho không” quyền tự do dân chủ còn khó hơn. Sự thật, trong lịch sử nhân loại thì chưa có nhà độc tài nào “cho không” quyền tự do dân chủ, kể cả khi đã nằm yên trong nấm mồ. Lúc mà ông ta quyết định như vậy thì sức mạnh cũng vẫn còn nằm trong tay ông ấy chứ không phải ông ấy đã bị tước hết trước một cái áp lực nào ( mà đương nhiên là có rồi) nhưng thực ra nếu ông ta vẫn kiên trì chế độ toàn trị phản dân chủ, chế độ quân phiệt thì chắc cũng là khó khăn. Nếu tiến đến dân chủ, bà Aung Shan Suu Kyi cầm quyền được hay là đảng của bà lên được thì có khi máu sẽ chảy thành sông. Tuy vậy, ông Then Sein nhận thức được cái xu thế không thể nào thay đổi và ông ấy cũng nhận thức được áp lực từ phía nhân dân lên chính quyền của ông, lên thể chế phản dân chủ của ông cho nên ông đã có một quyết định mà tôi nghĩ là vĩ đại.

    Mặc Lâm: Như chúng ta đã biết, Miến Điện đã rất mạnh mẽ để chặt đứt mối quan hệ lệ thuộc đối với Trung Quốc cho nên ôngThen Sein mới có thể giải quyết được những gì mà ông ấy và đồng minh của ông ấy muốn. Tuy nhiên, với Việt Nam thì vừa qua, vấn đề đón Tập Cận Bình đã cho thấy là lãnh đạo Việt Nam không muốn rời bỏ mối quan hệ với TQ. Như vậy thì làm cách nào ạo được biến chuyển trong khi TQ vẫn muốn Việt Nam trong tình trạng như vậy?

    Giáo sư Tương Lai: Ông Then Sein thoát ra khỏi vòng kim cô, ra khỏi áp lực của TQ, theo chỗ tôi biết thì đường biên giới của Miến Điện với TQ còn dài hơn gấp hai lần đường biên giới giữa Việt Nam và TQ. Áp lực của TQ do lính đánh thuê TQ nhân danh đảng Cộng sản Miến Điện nằm áp sát vào biên giới đó và vẫn tiếp tục đe dọa bằng vũ lực liên miên trong hàng chục năm. Đến bây giờ, bối cảnh đã thay đổi và áp lực đó bị đẩy lùi.

    Không đẩy lùi được cái này, không cắt đứt cái vòi bạch tuộc của TQ thì dù ông Then Sein có muốn cũng không làm được. Trong hàng ngũ lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, tôi biết rằng người ta cũng hiểu rất rõ trong cái tâm thế của người Việt thì theo Tàu là nhục nhã lắm, là tội đồ của lịch sử. Bây giờ ghét ai là cho là “thắng ấy thân Tàu”. Không phải là họ không điều đó đâu mặc dầu là họ bị lừa bịp bằng cái ý thức hệ XHCN; Vì vậy mới có Thành Đô nhục nhã và tai hại.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cho đến hiện nay càng ngày càng thấy rõ rồi nhưng họ chưa đủ bản lĩnh vì họ còn sợ con “ngáo ộp” Tập Cận Bình, con “ngáo ộp” TQ cho nên không phải là chúng không lung lạc được một số người trong đội hình lãnh đạo Việt Nam đâu. Vì vậy, áp lực đó đang dồn vào trước cái thềm đại hội XII. Hiện nay, cho đến giờ phút này, người ta đang chờ đại hội trung ương XIII và không biết sau hội nghị XIII có còn hội nghị trung ương XIV không? Đại hội XII có họp được không là tùy thuộc vào bản lĩnh của những người lãnh đạo Việt Nam tách ra khỏi cái vòng kim cô, sức trói buộc của Tàu đến đâu.

      Mặc Lâm: Thưa giáo sư, ai cũng thấy tập hợp giữa bà Aung Shan Suu Kyi và ông Then Sein đã làm nên lịch sứ cho Miến Điện. Tuy nhiên, muốn có một Then Sein ở Việt Nam mà không có Aung Shan Suu Kyi thì làm sao được, thưa ông?

      Giáo sư Tương Lai: Mỗi một nước có một bước đi riêng của mình. Anh nhìn xem quá trình của sự sụp đổ của khối Xô Viết, mở đầu bằng Gobachov đến một anh say rượu là Yelsin, rồi đến anh độc tài Putin. Có ai ngờ được những bước đi như thế đâu. Không ai ngờ cả. Hồi ấy, cách đây đến 20 năm, trên một chuyến xe đi từ Phú Thọ về dừng lại trước cửa tòa báo Nhân Dân, lúc bấy giờ tôi còn nói với ông Đức Lượng là Phó Tổng biên tập và ông Đinh Thế Huynh là cán bộ đi theo ông Đức Lượng, tôi nói “báo Nhân Dân các ngài chửi ông Gorbachyov ít thôi. Rồi đây phải đúc tượng đồng, bia đá cho người ta đó”.

      Các ông này trợn tròn mắt lên và nói “tại sao anh nói sai về nghị quyết Bộ chính trị?” Tôi nói là rồi đây sẽ được chứng minh, lịch sử sẽ trả lời cho các anh biết. Những cái chuyện mà các anh phân tích đó nó không đúng với xu thế chung đâu. Từ hồi ấy đến nay đã hơn 20 năm. Lịch sử nó đi chậm chạp đến như thế.

      Đùng một cái, với sự kiện như Miến Điện thì tôi cho là lịch sử sẽ như bước nhảy thúc đẩy. Vậy thì đòi Việt Nam cũng có một Aung Shan Suu Kyi thì tôi thấy Aung Shan Suu Kyi đã nằm trong 90 triệu người Việt Nam đó! Nằm trong sự phẫn nộ của những người Việt Nam vì chế độ toàn trị này ở Việt Nam đã làm cho đất nước lụn bại, không đi lên được. Đã làm cho đất nước này trở thành một trong những đất nước lạc hậu nhất trong khu vực. Khi đã có một ngòi nổ ở Miến Điện như thế, có một tấm gương của tổng thống Then Sein, có một tấm gương của Aung Shan Suu Kyi thì ở Việt Nam sẽ tạo ra các nhân tố mới. Tất cả những cái đó đều nằm trong nội dung của lòng phẫn nộ và trong qui luật phát triển của lịch sử. Không có gì thay đổi được đâu.

      Mặc Lâm: Vâng, một lần nữa xin cảm ơn giáo sư Tương Lai đã dành cho chúng tôi buổi phỏng vấn ngày hôm nay.

      Xóa
  4. DÂN TỘC MIẾN ĐIỆN ĐÁNG KÍNH PHỤC
    (11 tháng 11 2015)

    Người Việt Nam phải ngả mũ tỏ lòng kính phục dân tộc Miến Ðiện. Cuộc bỏ phiếu ngày Chủ Nhật vừa qua là một bước lớn trên tiến trình dân chủ hóa. Cả nước Myanmar đáng ca ngợi, từ những người dân nghèo nàn, ít học ở thôn quê cho tới các nhà tranh đấu vận động dân chủ; và cả đến đảng cầm quyền mới bị thất cử. Cả ba, chính quyền, đối lập và dân Miến cùng chung một bước vững chắc trên đường xóa bỏ chế độ độc tài lạc hậu đã kéo dài hơn nửa thế kỷ, qua một cuộc bỏ phiếu trong sạch và tự do, hiếm đạt được ở những nước n mới bắt đầu thí nghiệm “luật chơi dân chủ” lần đầu.

    Phóng viên báo Washington Post phỏng vấn một ngư dân, ông Sein Kyaw Thee, 45 tuổi. Mỗi ngày ông Thee bán cá được số tiền tương đương với 15 đô la Mỹ. Ông nói ông bỏ phiếu cho đảng NLD vì ông kính trọng bà Suu Kyi. Ông hy vọng bà sẽ đem Miến Ðiện tới tương lai phồn thịnh.

    Phóng viên hãng thông tấn Al Jazeera của Qatar, một nước Á Rập, thuật lời ông Kyi Win, một thường dân ở thủ đô Rangoon khi nghe tuyên bố đảng của bà Aung San Suu Kyi thắng 70% số ghế trong Quốc Hội: “Chúng tôi đã chờ suốt 50 năm nay! Kết quả này vượt trên cả điều tôi mong đợi!” Ông Kyi Win, 70 tuổi, đã chờ đợi gì? Ông không chỉ chờ ngày bà Suu Kyi chiến thắng. Năm mươi năm trước thì bà Suu Kyi chưa hoạt động chính trị. Ông Kyi Win và những người dân Miến cùng tuổi đã chờ 50 năm, kể từ năm 1962 khi các tướng lãnh cướp chính quyền rồi công bố một thứ chủ nghĩa xã hội bắt dân chúng phải theo, tới ngày hôm nay được sống tự do dân chủ!

    Nhà báo cũng phỏng vấn bà Daw Khin Myo Sett, bà đi bỏ phiếu lần đầu tiên. Trong cuộc bỏ phiếu tự do sau cùng mà đảng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ (NLD) do bà Suu Kyi lãnh đạo toàn thắng trước đây 25 năm thì cô mới 14, chưa đến tuổi được đi bầu. Nhóm quân nhân cầm quyền đã xóa bỏ kết quả cuộc bầu cử, bà Suu Kyi bị quản thúc, và từ đó đảng NLD tẩy chay không tham dự bầu cử, cho tới năm 2011. Cử tri Khin Myo Sett năm nay 39 tuổi, mong mỏi điều gì khi đi bỏ phiếu lần đầu? Bà nói: “Tôi hy vọng chính quyền mới sẽ cải thiện giáo dục và hệ thống y tế để cho cuộc sống của con cháu tôi tốt đẹp hơn thế hệ tôi.”

    Ðó là niềm ước vọng của 30 triệu người dân Myanmar khi họ dùng lá phiếu hòa bình lật đổ chế độ độc tài trong ngày Chủ Nhật vừa qua! Mà đó cũng là ước vọng của mọi phụ nữ ở khắp Á Châu, đặc biệt ở Việt Nam: cải thiện giáo dục và y tế, vì thế hệ tương lai!

    Hơn hai phần ba dân Myanmar sống ở thôn quê, kiếm ăn bằng vườn ruộng và sông hồ, nhiều nơi lợi tức dưới hai đô la một ngày. Phần lớn họ không biết chữ, thua xa nông dân và ngư dân Việt Nam. Phòng bỏ phiếu phải niêm yết những bảng chỉ dẫn bằng hình ảnh cho cử tri biết cách thi hành quyền công dân. Nhưng 80% các cử tri đã đi bày tỏ ý kiến của họ qua lá phiếu, trừ hơn một triệu người thiểu số Rohingya theo Hồi Giáo bị coi không phải là công dân. So với dân Việt Nam, các cử tri Miến Ðiện không phải là những người hiểu biết về chính trị nhiều lắm, họ cũng chưa có kinh nghiệm sống dân chủ bao giờ. Nhưng rõ ràng họ biết một điều: Phải thay đổi chính trị thì đất nước mới tiến bộ! Phải chấm dứt một chế độ tham nhũng bất công và bất lực, chế độ độc tài đã kìm hãm dân trong cảnh nghèo nàn, lạc hậu hơn nửa thế kỷ.

    Dân Myanmar may mắn vì những người cầm quyền còn theo luân lý cổ truyền, các tướng lãnh cai trị chuyên chế với các chính sách ngu dốt nhưng vẫn biết tôn trọng các quy tắc đạo lý do tổ tiên để lại chứ không thờ phụng một chủ nghĩa ngoại lai hủy diệt tôn giáo và gia đình. Các ông tướng trong đảng cầm quyền đã nghĩ lại, biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên quyền lợi đảng phái và cá nhân. Cho nên năm 2011, các tướng lãnh đã quyết định thay đổi hệ thống chính trị, dù biết họ sẽ mất những quyền hành, lợi lộc mà họ đã từng hưởng. Tổng Thống Thein Sein và bà Suu Kyi tin tưởng và hợp tác với nhau cùng hướng dẫn nước Myanmar trên đường dân chủ hóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính quyền và quân đội sẵn sàng tôn trọng kết quả cuộc bỏ phiếu vừa qua. Kết quả bầu cử công bố trên màn ảnh truyền hình cho toàn dân coi. Ngay tại thủ đô Naypyidaw do các ông tướng mới lập ra đảng NLD cũng thắng thế mặc dù đa số dân ở đó là gia đình các công chức và quân đội, thân chính quyền. Kết quả bất ngờ này chứng tỏ công việc bỏ phiếu và kiểm phiếu hoàn toàn trong sạch. Cả tờ báo của đảng cầm quyền cũng viết bài ca ngợi, gọi cuộc bỏ phiếu vừa qua là “Rạng đông mở đầu một thời kỳ lịch sử mới!” Ông Shwe Mann, chủ tịch đảng Liên Minh Ðoàn Kết và Phát Triển, USDP, đang nắm quyền, cũng là chủ tịch Quốc Hội đương nhiệm, gọi điện thoại chúc mừng đối thủ U Than Nyunt thuộc đảng NLD để chấp nhận thất cử. Gần đây ông còn có nhiều hy vọng sẽ lên làm tổng thống, nếu thỏa hiệp được với đảng NLD.

      Bà Aung San Suu Kyi và đảng NLD chiến thắng, Nhưng cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ của họ, và của dân tộc Myanmar, chưa chấm dứt. Trong những ngày sắp tới, Liên Minh NLD và bà Suu Kyi sẽ tiếp tục đấu tranh, nhưng phải chấp nhận “giao đấu theo luật chơi,” mặc dù luật chơi chưa hoàn toàn dân chủ như họ mong muốn. Ðây cũng là một hiện tượng tự nhiên, vì thực ra dân chủ tự do là một cuộc vận động liên tục không biết bao giờ chấm dứt, vì xã hội loài người thay đổi và không một chế độ dân chủ nào có thể coi là đã hoàn hảo.

      Một vết đen trong cuộc bỏ phiếu vừa qua là 1,300,000 người không được coi là công dân, vì họ thuộc sắc dân Rohingya và theo Hồi Giáo, đã từ bán đảo Ấn Ðộ chạy qua sống ở Miến Ðiện. Ðảng NLD cũng chưa dám lên tiếng bênh vực cho những người Rohingya bởi vì không dám chống lại đầu óc kỳ thị của những người không hiểu biết. Ðây là một điểm khiến dư luận quốc tế chỉ trích người dân Miến và đảng NLD cũng như bà Suu Ky. Nhưng họ đành phải chịu, không thể làm gì hơn được, vì cần phải nhiều thời gian mới có thể thay đổi dân trí.

      Các đại biểu Quốc Hội thuộc đảng NLD và bà Suu Kyi còn phải làm việc trong khuôn khổ một bản Hiến Pháp do chế độ quân phiệt soạn ra. Chỉ có một cách xóa bỏ óc kỳ thị nhanh chóng là ghi thêm một tu chính án vào Hiến Pháp, xác định quyền bình đẳng giữa các chủng tộc, tôn giáo; đồng thời Quốc Hội phải làm lại luật về quyền nhập tịch của các di dân. Cả hai điều này sẽ còn bị trở ngại vì dù thắng 70% số phiếu, đảng NLD chưa nắm được toàn quyền hành động.

      Trước hết, trong cuộc bỏ phiếu ở Quốc Hội vào Tháng Ba năm tới đảng NLD không thể bầu bà Aung San Suu Kyi lên làm tổng thống. Vì bản Hiến Pháp hiện hành cấm những người có vợ, hay chồng, và con quốc tịch nước khác được ứng cử tổng thống. Bọn quân phiệt trước đây đã ghi điều này vào Hiến Pháp chỉ cố để ngăn cản bà Suu Kyi, vì chồng con bà đều quốc tịch Anh. Ðảng NLD cũng không thể bỏ phiếu thay đổi Hiến Pháp, vì muốn tu chính Hiến Pháp cần hội đủ hơn 75% số đại biểu trong Quốc Hội. Hiến Pháp hiện hành lại dành sẵn 25% số ghế cho quân đội, nghĩa là do các tướng lãnh chọn. Do đó, nếu khối đại biểu quân nhân đó không chịu thì không thể nào sửa Hiến Pháp.

      Do đó, đảng NLD phải đưa ra mọt ứng cử viên tổng thống khác bà Suu Kyi. Trong năm qua họ đã điều đình với phe quân nhân tìm một người được họ chấp nhận để bầu làm tổng thống, có thể là ông Thein Sein, hoặc ông Shwe Mann, nếu phe quân nhân đồng ý sẽ tu chính Hiến Pháp. Cuối cùng họ không đồng ý. Ðảng LND cũng có thể đưa ra một tướng lãnh khác, như cựu tổng tư lệnh, Tướng Tin Oo, một người vẫn ủng hộ bà Suu Kyi; nhưng ông Tin Oo đã 88 tuổi.

      Dù sang năm ai sẽ lên làm tổng thống thì cũng không thay đổi được bản Hiến Pháp, trong đó các chức vụ bộ trưởng quốc phòng, nội an và an ninh biên giới phải do ông tướng tổng tư lệnh chọn! Muốn sửa đổi điều này, cũng cần trên 75% số phiếu trong Quốc Hội!

      Bà Suu Kyi và đảng NLD cũng sẽ phải làm việc trong khuôn khổ chật hẹp của bản Hiến Pháp; chờ đến ngày có cơ hội thay đổi Hiến Pháp. Dù chiếm đa số, đảng NLD cũng còn phải hợp tác với các đảng chính trị nhỏ, tổng cộng gần 90 đảng, rất nhiều đảng chỉ đại diện cho các nhóm thiểu số ở địa phương.

      Xóa
    2. Tóm lại, dù thắng lớn trong cuộc bầu cử ngày Chủ Nhật, Aung San Suu Kyi sẽ còn phải hoạt động trong khuôn khổ một Hiến Pháp do chế độ cũ soạn ra.
      Bà sẽ phải tôn trọng Hiến Pháp đó cho tới khi có thể thay đổi. Ðảng NLD quyết định tham dự cuộc bầu cử vừa qua cho thấy họ và bà Suu Kyi tin tưởng hai điều. Thứ nhất, cuộc bỏ phiếu sẽ diễn ra trong sạch, thẳng thắn, phe quân nhân không tìm cách gian lận. Thứ hai, dân chúng Miến Ðiện muốn thay đổi chế độ. Cả hai đều diễn ra như họ mong đợi.

      Bây giờ, đảng NLD phải đóng vai trò mới, trở thành một đảng cầm quyền, dù quyền hành còn bị hạn chế. Họ không thể dành hết thời giờ cho việc tranh đấu đòi sửa Hiến Pháp. Dân bầu họ vào Quốc Hội để lo cho cả 30 triệu người, chứ không phải chỉ lo cho một số chính trị gia. Khi chấp nhận tham gia tranh cử, họ cũng chấp nhận các luật chơi, theo đúng luật chơi, chờ tới ngày có thể sửa luật chơi cho tiến bộ hơn. Dân chủ hóa là một con đường rất dài, tiến từng bước một, được một bước rồi lại tính thêm tiến thêm các bước khác.

      Trong mấy năm tới đảng NLD sẽ phải chứng tỏ khả năng cai trị. Phải đưa ra những đạo luật thay đổi cuộc sống của người dân, cải thiện giáo dục, y tế, phát triển kinh tế, bảo vệ công bằng xã hội. Cầm quyền là một thử thách lớn, còn khó hơn khi đóng vai đối lập tranh đấu cho dân chủ tự do. Tranh đấu nhằm cổ động nâng Dân Khí lên cao. Qua những cuộc bầu cử vừa qua, dân tộc Miến Ðiện cho thấy Dân Khí đã rất cao. Dân tộc đang phục sinh. Bây giờ có quyền bính trong tay, đảng NLD còn phải lo nâng cao Dân Trí và phục vụ Dân Sinh nữa. Người Việt Nam nhìn tấm gương Miến Ðiện để tính sao cho dân tộc mình có thể cùng tiến bước được như họ.

      Ngô Nhân Dụng
      Nguồn Người Việt

      Xóa
  5. Và dù có thế nào thì sau một thời gian trôi qua, các thế hệ mai sau sẽ hướng về những chiến thắng của Tổ quốc xã hội chủ nghĩa của chúng ta. Rồi những thế hệ mới sẽ tới. Họ sẽ tiếp nối giương cao ngọn cờ của cha ông và sẽ tỏ lòng kính trọng xứng đáng đối với chúng ta.

    Trả lờiXóa
  6. Tôi thực thấy lo lắng trước vấn nạn mù sử nước nhà của thanh niên VN. Thế mà đến bây giờ các vị lại muốn cải cách tước bỏ tầm quan trọng của môn này ra khỏi hệ thống giáo dục thì quả thực "lịch sử đen tối về một giai đoạn phủ nhận lịch sử"!

    Trả lờiXóa
  7. Không hiểu rồi đây con cháu chúng ta còn biết mình có nguồn gốc con Rồng cháu Tiên? Hay sẽ "tự hào" bởi được là con của chúa Dê Xu?

    Trả lờiXóa
  8. Bộ giáo dục, gia đình phải nghĩ ra cách để học sinh, con em mình hào hứng và thấy cần thiết phải biết rõ nguồn gốc, lịch sử nước nhà.

    Trả lờiXóa
  9. Không thể hiểu nổi mấy "nhà khoa học" lại có thể đề xuất như vậy. Đến nhà khoa học bỏ qua sự cần thiết của lịch sử thì học sinh, gia đình của các em sẽ nghĩ sao đây. Rồi hậu quả đang hiện hình dần ra trước mắt là những kẻ mất gốc, phỉ báng lịch sử như Thằng Lẫn là tương lai của thế hệ trẻ VN.

    Trả lờiXóa
  10. "Dân ta phải biết sử ta..." nhưng bây giờ, thế hệ trẻ đã "mù" sử. Ngay từ ban đầu các bậc cha, mẹ đều định hướng và bắt con em mình phải học các môn tự nhiên như toán, lý, hóa, tiếng Anh.. Chúng ta cần có giải pháp về vấn đề này.

    Trả lờiXóa
  11. Các nước tiên tiến họ đưa môn lịch sử là môn học chính , sao đất nước mình lại làm thế nhỉ, nó nhẹ nhàng hơn.. Nhưng nó làm thế hệ quên đi những cái thành công, chiến công lòng tự hòa của dân tộc đấy.

    Trả lờiXóa
  12. Các nước tiên tiến họ đưa môn lịch sử là môn học chính , sao đất nước mình lại làm thế nhỉ, nó nhẹ nhàng hơn.. Nhưng nó làm thế hệ quên đi những cái thành công, chiến công lòng tự hòa của dân tộc đấy.

    Trả lờiXóa
  13. Lịch sử gắn liền với đạo đức và truyền thống, cội nguồn dân tộc. Tôi nghĩ không thể bỏ môn này được mà tốt hơn hết những người có trách nhiệm hãy nghĩ cách làm sao để khắc phục tình trạng này. Không nên làm theo kiểu "làm không được thì bỏ".

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hoàn toàn đồng ý với bạn.Nên đổi mới cách giảng dạy để học sinh có cách tiếp thu dễ hơn. Cần tuyên truyền lịch sử bằng nhiều cách như phim ảnh, chương trình thực tế chứ không chỉ có học như một con Vẹt.

      Xóa
  14. "Không hiểu những "nhà khoa học" xứ ta suy nghĩ thế nào khi đề xuất đưa môn Lịch sử vào bộ môn chung, mà dân gian" - nghe mà thấy buồn hơn, có vẻ như mấy ông bà này ngồi bàn giấy nhiều quá, chẳng bao giờ đi ra xã hội, nên chưa thấy cái giới trẻ thời nay nó bệ rạc về kiến thức lịch sử đến mức nào, có lẽ, chỉ có khi nào chính mồm con cái của các vị này nói rằng không biết đến ai đã độc bản tuyên ngôn độc lập, thì các vị ấy biết lo

    Trả lờiXóa
  15. Nhiều vị "quyền cao chức trọng" giờ chỉ biết nhồi thật nhiều thứ, đưa đi học thật nhiều nơi con cái các vị ấy...nào toán, nào văn, nào Anh...nhưng có những cái cần thiết nhất trong việc hình thành nhân cách của con trẻ, các vị ấy lại ngó lơ vì hình như trong thời đại này, nó không giúp con cái các vị ấy kiếm được trường ngon, được bằng tốt hay sao ấy...đó là những lễ nghĩa thường ngày, là những giá trị truyền thống của dân tộc và đặc biệt là những giá trị lịch sử của cha ông.

    Trả lờiXóa
  16. Tôi sợ cái ngày mà con cái các vị ấy khi nhìn vào cái tấm ảnh bác Hồ, bác Giáp mà chỉ biết thắc mắc đây là ai? Sợ cái ngày mà chúng nó quên hết đi cả ngàn năm đô hộ của chế độ phong kiến phương Bắc, cả trăm năm xâm lược, tàn sát xương máu nhân dân ta của bọn đế quốc, thực dân...sợ cái ngày mà chúng coi bọn tay sai Ngụy sài gòn như "anh em một nhà" rồi tung hô chúng như những con người đã vì dân, vì nước...không biết mấy vị lãnh đạo trên có biết sợ mấy điều đó không?

    Trả lờiXóa
  17. "Không hiểu rồi đây con cháu chúng ta còn biết mình có nguồn gốc con Rồng cháu Tiên? Hay sẽ "tự hào" bởi được là con của chúa Dê Xu?" - một thế hệ không biết đến những trang sử của đất nước, sẽ là một thế hệ bán rẻ đi cái đất nước này. Nếu chúng ta cứ ngó lơn môn lịch sử, thì cái ngày đó có đến hay không chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.

    Trả lờiXóa
  18. "Không hiểu xương máu ngày hôm qua và hôm nay đến sau này có thành nước lã? Công trạng có biến thành tội ác?" - đó sẽ là cái ngày mà chúng coi những anh hùng dân tộc như Võ Thị Sáu, Tô Vĩnh Diện, hay những máu thịt mà cả triệu người lính Việt Nam đã ngã xuống chỉ là thứ "hư cấu", và chúng sẽ chỉ coi những kẻ vốn xâm lược, chà đạp lên mạng sống, máu thịt con người Việt Nam một thời như Pháp, Mỹ, TQ lại là những "người mang đến văn minh" cho đất nước.

    Trả lờiXóa
  19. Với cái tình hình đất nước hiện nay thì cũng xin bái lạy cái quyết định này của mấy vị ấy luôn, với cái cách mà bọn phản động lưu vong, bọn dân chủ nó tuyên truyền hiện nay..thì những ai không có chút kiến thức lịch sử, sẽ dễ dàng có cái nhìn phiến diện về lịch sử dân tộc. Rồi sẽ có ngày chính các thế hệ mai sau của đất nước, nở nụ cười dang rộng tay mời chào cái bọn phản động lưu vong đó về nước

    Trả lờiXóa
  20. Thay vì xem xét và cải cách lại cách dạy môn sử cho phù hợp với hiện trạng học tập của học sinh hiện nay (nhiều học sinh ngán học sử bởi thầy cố dạy quá lằng nhằng, đọc - ghi), thì mấy bố lại bày ra cái trò "thay sách", xin hãy thay đổi cái tư duy của chính các vị, và cái kiểu dạy sử đọc - ghi của nhiều giáo viên dạy sử ấy.

    Trả lờiXóa
  21. Trách ai, cũng nên trách cái cơ chế học - thi hiện nay là bộ giáo dục đang vận hành đầu tiên. Với cái xã hội vốn chỉ trọng các môn tự nhiên như Toán - Lý - Hóa và giờ thêm Anh nữa, thì việc người ta không thèm ngó đến cái môn Lịch Sử thì cũng là điều tất nhiên thôi, giờ người ta cần con cái họ được điểm cao, bằng tốt, trường ngon, chứ mấy ai để ý xem con mình nhớ được bao nhiêu sự kiện lịch sử.

    Trả lờiXóa
  22. Thay đổi thế nào, tôi và chúng ta rất ủng hộ sự cải cách ấy. nhưng làm sao cho phù hợp và mang tính lâu dài. chứ thay đổi môn lịch sử như thế này tôi cũng lo sợ lắm, không biết rồi mai đây nó sẽ đi về đâu. cái gốc cá nhà của Việt Nam. Cần chậm lại suy nghĩ trong các cải cách

    Trả lờiXóa
  23. dù thế nào đi chăng nữa, sau một thời gian trôi qua, các thế hệ mai sau sẽ hướng về những chiến thắng của cha ông, của Tổ quốc xã hội chủ nghĩa của chúng ta. Rồi những thế hệ mới sẽ tới. Họ sẽ tiếp nối giương cao ngọn cờ của cha ông và sẽ tỏ lòng kính trọng xứng đáng đối với chúng ta.

    Trả lờiXóa