Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

"TUYÊN BỐ VỀ THỰC THI QUYỀN DÂN SỰ VÀ CHÍNH TRỊ" HAY LÀ TRÒ VU KHỐNG, BỊA ĐẶT (P1)

Vừa qua, có một số người đã đưa ra cái gọi là “Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị” đòi “chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa" và kêu gọi tham gia “xã hội dân sự”, đồng thời họ đòi hỏi Nhà nước ta phải thực thi: “Quyền tự do ngôn luân, tự do báo chí; quyền dược thông tin, quyền hội họp, lộp hội, biểu tình”. 

Vậy quyền dân sự, chính trị là gì? “Xã hội dân sự là gì? Phải chăng, các quyền dân sự, chính trị chưa từng tồn tại ở xã hội ta? Và những người đưa ra Tuyên bố nói trên là nhằm mục đích gì?


Nhà nước tôn trọng và đảm bảo quyền dân sự, chính trị cho mọi công dân

Trước hết về quyền dân sự, chính trị (DSCT) theo Tuyên ngôn thế giới về quyền con người (QCN) năm 1948 của LHQ (UDHR), quyền DSCT được xem là những giá trị của con người mà các nhà nước phải tôn trọng, bảo vệ. Theo các nhà xã hội học, quyền dân sự là những quyền gắn liền với mỗi cá nhân và không thể chuyển giao cho người khác, chẳng hạn như: quyền sống, quyền tự do và an ninh cá nhân, quyền không bị bắt làm nô lệ... Quyền chính trị, là những quyền liên quan đến những giá trị tinh thần mà mỗi người được hưởng như: quyền tự do cơ bản của cá nhân, quyền bình đẳng về phẩm giá, quyền tham gia vào quản lý đất nước... Những quyền này đã được đưa vào trong Công ước quốc tế về các quyền DSCT năm 1966 ICCPR).

“Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị” là những trò bịa đặt của những kẻ chống phá
Ở nước ta, cuộc cách mạng của dân tộc do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo đã đi theo trào lưu chung của nền văn minh nhân loại: Giành và giữ vững độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ; xây dựng và phát triển chế độ dân chủ cộng hòa và thể chế nhà nước pháp quyền do nhân dân, vì nhân dân phù hợp với mỗi giai đoạn của cách mạng. Năm 1957, Nhà nước ta đã tự nguyện gia nhập nhiều công ước về Luật Nhân đạo quốc tế như Công ước Geneve về bảo vệ thường dân trong chiến tranh, Công ước Geneve về đối xử với tù nhân trong chiến tranh... Năm 1982, Việt Nam tiếp tục gia nhập ICCPR và Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa năm 1966 (ICESCR), là hai công ước quốc tế cơ bản về QCN.

Tôn trọng, bảo đảm quyền công dân, QCN là bản chất của chế độ xã hội XHCN; nâng cao sự hưởng thụ các QCN của người dân là trách nhiệm của Đảng, Nhà nước và không phụ thuộc vào áp lực của bất cứ lực lượng chính trị nào. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH (bổ sung, phát triển năm 2011) của Đảng Cộng sản Việt Nam khẳng định: Chế độ ta là chế độ do nhân dân làm chủ, Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền XHCN. Các quyền và tự do cơ bản của mọi người được Nhà nước tôn trọng, bảo vệ. Đảng và Nhà nước ta không chỉ tôn trọng và bảo đảm các quyền DSCT của người dân mà còn xem đó là một động lực của cách mạng. Thực tế ở Việt Nam cho thấy, kể từ năm 1946 đến nay, các cuộc bầu cử Quốc hội được thực hiện theo đúng quy định của Hiến pháp (trừ thời kỳ chiến tranh), quyền bầu cử, ứng cử của công dân được bảo đảm nghiêm túc; chế độ nhiệm kỳ của Quốc hội và các chức danh quan trọng của Nhà nước được thực hiện theo đúng quy định của Hiến pháp; quyền làm chủ trực tiếp của người dân được đặc biệt quan tâm. Chỉ thị số 30-CT/TW ngày 18-02-1998 về xây dựng và thực hiện Quy chế dân chủ ở cơ sở của Đảng đã yêu cầu cấp ủy và chính quyền cơ sở phải bảo đảm quyền được thông tin về pháp luật, các chủ trương, chính sách của Nhà nước, nhất là những vấn đề liên quan trực tiếp đến đời sống và lợi ích hàng ngày của nhân dân. Theo đó, Chính phủ đã ban hành Nghị định số 71/1998/NĐ-CP ngày 08-9-1998 về Quy chế dân chủ trong hoạt động của cơ quan Chính phủ. Đây là cơ sở chính trị, pháp lý để phương châm “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiềm tra” nhanh chóng đi vào cuộc sống và phát huy tác dụng.

Ở Việt Nam, từ Hiến pháp năm 1946 đến Hiến pháp năm 2013 mới được Quốc hội khóa thông qua tại Kỳ họp thứ 6 (ngày 28-11-2013) có hiệu lực từ ngày 01-01-2014, các QCN nói chung, quyền DSCT nói riêng của người dân đều được trân trọng ghi nhận. Trong Hiến pháp năm 2013, lần đầu tiên QCN (cùng với quyền công dân) được quy định trong một chương. Trong đó, QCN về DSCT được ghi nhận đầy đủ, không chỉ tương thích với các công ước quốc tế về QCN mà còn tiếp nhận kỹ thuật lập pháp theo những chuẩn mực chung của cộng đồng quốc tế, trong đó có nguyên tắc hạn chế quyền. Tại khoản 2, Điều 14, quy định: “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự; an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng”.

Các quyền tự do ngôn luận, báo chí, thông tin được Nhà nước tôn trọng và bảo đảm ngày càng đầy đủ. Tính đến hết năm 2014, cả nước có 997 cơ quan báo chí in với 1.084 ấn phẩm (so với 676 cơ quan và gần 700 ấn phẩm của năm 2009); gần 17.000 nhà báo được cấp thẻ; 01 hãng thông tấn, 67 đài phát thanh, truyền hình, 101 kênh truyền hình và 78 kênh phát thanh, 74 báo và tạp chí điện tử; 336 mạng xã hội và 1.174 trang thông tin điện tử. Người dân Việt Nam được tiếp cận với hầu hết các hãng thông tấn, truyền hình lớn trên thế giới và thông qua internet, kết nối trực tiếp với mọi mặt đời sống quốc tế. Sự phát triển mạnh mẽ của internet tại Việt Nam là một thực tế đáng ghi nhận. Tính đến tháng 12-2012, số người dùng internet ở Việt Nam là 30,8 triệu người (so với 26 triệu người năm 2010 và 20 triệu người năm 2008), chiếm 34% dân số (cao hơn mức trung bình của thế giới là 33%). Gần 3 triệu người có blog cá nhân. Theo xếp hạng năm 2012 của liên minh viễn thông quốc tế (TTU), Việt Nam đứng thứ ba trong khu vực Đông Nam Á và thứ 8 tại Châu Á về số lượng người sử dụng Internet.

Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của nhân dân không chỉ được thể hiện trong pháp luật mà đã được thể hiện trong đời sống xã hội. Nhiều vấn đề, từ sinh hoạt đời thường đến những vấn đề chính trị, pháp lý hệ trọng của đất nước đều có thể tìm thấy trên báo chí, đặc biệt là trên các trang mạng cập nhật tới từng giờ. Chẳng hạn, giá sữa tăng một cách đột biến do các nhà kinh doanh thay tên đổi họ thành thực phẩm bổ sung khiến các bà me cảm nhận như bị “thủng túi”; vụ “nhân bản” kết quả xét nghiệm ở bệnh viện đa khoa huyện Hoài Đức, Hà Nội, nhiều vụ đại án đã được báo chí đưa tin một cách khách quan, kể cả những bình luận trái chiều; bảo vệ môi trường và sức khỏe của người dân... Có thể nói, chính nhờ báo chí mà tiếng nói của nhân dân đã “kéo” chính quyền và các cơ quan chức năng “vào cuộc”.

Trên lĩnh vực chính trị - pháp lý, quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội thông qua cơ quan đại diện và sự chuyển tải của các cơ quan báo chí đã được bảo đảm ngày càng tốt hơn. 
 (Xem tiếp phần 2)
Hải Trang
Comments
4 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

4 nhận xét:

  1. Tui thấy Dân sự-Chính trị ở nước ta còn mù mờ lắm. Nó như cái bùi nhùi ấy mà. Dân sự-Chính trị bị rối lung tung cả lên. Luật pháp áp dụng lung tung cả lên. Án phạt lung tung tùng xèng. Kẻ ăn trộm thì phạt nặng như kẻ giết nười. Có kẻ bán tí thuốc phiện thì phải lên đoạn đầu đài. Lung tung cả lên. Đọc mấy cái bình luận này làm tui rối tung tung cả lên. Nước ta chẳng có một thể thống dân sự-chính trị nào ra trò. Những kẻ nắm quyền cứ dẫm chân lên nhau như lúc người ta chen nhận áo mưa. Ôi thôi, lung tung quá. Càng suy nghĩ về thể chế dân sự-chính trị nước ta thì tui thấy nó giống như giòng xe lưu thông ở Tp HCM. Rối lung tung cả lên.

    Trả lờiXóa
  2. Tất cả chỉ là chiêu trò vu khống bịa đặt của những kẻ chống đối. Đây chỉ là một chiêu trò để chống Đảng, Nhà nước. Mấy chiêu trò cũ rích, toàn về dân chủ, nhân quyền hay tôn giáo. Người xem, người nghe phát chán.

    Trả lờiXóa
  3. Một trờ bịa đặt quen thuộc của hội rận chủ ở Việt Nam. Cái trò tuyệt thực này có vẻ hot và gây sự chú ý đối với họ và họ nghĩa dùng nó đơn giản. Nhưng họ tuyệt thực là việc của họ.

    Trả lờiXóa
  4. bao nhiêu năm qua đám rận chủ vẫn dùng cái chiêu này để lừa gạt mọi người tin theo chúng. Chúng đã lợi dụng quyền tự do dân chủ của mình để xuyên tạc, bịa đặt đủ thứ trên đời để nói xấu đất nước, nói xấu chế độ mà chúng ta đang gây dựng. Chúng muốn mọi người hiểu lầm chúng là những người đấu tranh vì chính nghĩa, những anh hùng thời hiện đại nhưng thực chất đó là những kẻ chống phá đất nước

    Trả lờiXóa