Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

VIẾT CHO THÁNG TƯ

Cho đến bây giờ, sau hơn 40 năm im tiếng súng, tôi vẫn chưa hiểu tại sao sức chịu đựng của con người Việt Nam lại có thể bền dai phi thường đến thế.


Ba mươi năm chiến tranh ái quốc là ba mươi năm mất mát đến kinh hoàng, là ba mươi năm vượt ra ngoài khuôn khổ sức chịu đựng của con người, là ba mươi năm mà nếu không có lòng yêu nước, ý chí tự cường, lòng tự trọng của dân tộc, thì chúng ta sẽ không bao giờ bước qua được những dấu mốc lịch sử khốc liệt như vậy.


Lòng yêu nước sản sinh ra sự lãng mạn, sự lãng mạn hun đúc nên khát vọng chiến thắng. Thử hỏi, những năm cam go mù mịt ấy mà con người chỉ biết vùi đầu vào bom đạn, chết chóc mà không biết thỉnh thoảng ngước nhìn bầu trời cao xanh vời vợi của quê hương, không biết nhìn sâu vào đôi mắt trẻ thơ, em gái, không mộng mơ cồn cào có một ngày được trở về với mẹ già, với người yêu, với bản làng ngõ phố, với nồi bánh chưng lửa bập bùng linh diệu trong đêm trừ tịch…, thì người lính làm sao có thể chịu nổi áp lực nặng oằn của cuộc chiến sống còn.

Và cả điều này nữa, người lính làm sao có thể vượt qua được sự trống trải, tan hoang trong tâm hồn khi ba lần khăn gói lên đường làm cuộc tổng tiến công, nhưng hai lần ngậm ngùi trở lại. Bởi, cuộc sống dẫu có gian truân đến mấy, nhưng nếu nó liền mạch, nó cứ truội đi thì còn đỡ, thành quen, thành bản chất rồi, bỗng một ngày tưởng toàn thắng đến nơi, tưởng không còn phải trở về với rừng xanh bưng biền nữa, sống rồi, nhưng vẫn phải trở về, cảm giác đó rất dễ khiến sức chịu đựng bị đứt lìa, gẫy ngang. Nhưng rồi lạ kỳ thay, vẫn chịu được, coi như tất cả làm lại từ đầu.

Để rồi cái đêm cuối cùng, mấy thằng lính đặc công nằm bên mố cầu với nhiệm vụ chiếm lĩnh trong đêm để sáng mai đón đại quân kéo về vẫn tưởng như mơ, tưởng như trò đùa, lòng dạ chẳng mấy tin vào câu chuyện chỉ có nằm trong cổ tích ấy. Ôi, cái màn đêm cuối cùng của cuộc chiến dài dặc, bạn bè mất mát gần hết ấy mới phập phồng làm sao! Toàn thân bôi đen, bôi đỏ nằm dưới chân mấy người lính gác phía bên kia chờ giờ nổ súng, gió sông Sài gòn mang hương vị bèo lục bình thổi về rượi mát, tiếng bìm bịp kêu lành hiền trong lòng nước, con tắc kè nào khàn khàn gọi tuổi trên chạc cây, giây phút ấy sao cứ thấy đầu óc tan loãng ra, dịu nhẹ, dịu nhẹ đến nỗi chỉ muốn đội cỏ đứng dậy vỗ vào vai người lính mặc sắc phục lạ mà rằng, thôi cậu ơi, đánh nhau thế đủ rồi, đêm nay đẹp quá, tôi với cậu bỏ súng sang một bên vào quán làm một tô hủ tiếu cho ấm bụng! Nhưng rồi chiến tranh vẫn là chiến tranh, giờ G vẫn là giờ định mệnh cho cuộc đấu sinh tử, thay vì tô hủ tiếu và cái vỗ vai chân tình, người lính ướt đẫm sương đêm buộc phải đưa tay vào khoen tạc đạn…

Đêm ấy, chả biết người lính kia có sao không, giải phóng rồi, mấy lần chúng tôi trở về có ý hỏi thăm nhưng chịu, chả một ai biết. Bỗng thấy nao buồn. Thì ra, không ai dễ bỏ qua chuyện cũ hơn những thằng lính đã từng nện vào mặt nhau, nện chí tử nhưng nay thái bình rồi, gặp lại là hào phóng bắt tay, nhậu lai rai vài xị đế, chả ai muốn nhắc lại chuyện cũ, chuyện đã qua, thực chất là một chuyện buồn, chuyện để hiểu nhau và thương nhau hơn, cùng một nòi giống máu đỏ, da vàng gặp lúc loạn ly thì phải vậy thôi.

Dẫu rằng, vết thương chiến tranh để lại sao mãi mới lên được chút da non. Dễ hiểu thôi, đơn vị tôi nằm cách Sài Gòn 15 cây số, nhưng phải 10 năm trời mới hành quân đến được nơi cần đến. Như vậy, mỗi năm chỉ nhích được một cây số rưỡi, chỉ có điều mỗi cây số rưỡi ấy phải để lại hàng trăm xác đồng đội. Thực chất, đây là cuộc hành binh trên những nấm mồ để ca khúc khải hoàn tức tưởi giữa thành đô.

Chiến thắng 30/4! Niềm vinh quang được phát tụ bởi lòng yêu nước mênh mông sâu thẳm này không của riêng ai, và nỗi đau này cũng không chỉ nằm riêng một phía. Hơn 35 năm đã trôi qua, tôi đã có dịp trở về nhiều vùng chiến địa lúc này đây đã không còn một dấu tích ngoài những khu công nghiệp, những trung tâm dịch vụ sáng choang mà bỗng ngộ ra một điều: Chiến tranh có thể là trò đùa, nhưng nỗi đau là có thật. Nỗi đau hiện lên trong bạt ngàn nghĩa trang liệt sĩ, trên các ban thờ nghi ngút khói hương và trong đáy mắt mang nỗi đau vô bờ của những người mẹ, người chị, người vợ ở cả hai bên.

Tôi cũng đã đến thành cổ Quảng Trị, nằm một đêm với đồng đội không còn nữa tại nghĩa trang nghe gió thì thầm những câu chuyện ngày xưa và vẳng đâu đây câu thơ thấm đẫm hồn chiến sĩ của Lê Bá Dương: “Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ/Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”. Để có câu thơ dứt ruột này, chàng thi sĩ lính chiến có hiểu không, khi nơi đáy sông đó không chỉ có linh hồn, thân xác của biết bao chiến sĩ cách mạng, mà còn có rất nhiều những thân xác, linh hồn của người lính phía bên kia, nhiều lắm…

Vâng, có thể người làm thơ không biết, nhưng lịch sử không nên quên. Lịch sử những ngày tháng đau thương và hào hùng này phải ghi lại tất cả, chân tình, sòng phẳng.

Cũng như tôi đã nhìn thấy một bà mẹ từ ngoài Bắc xa xôi vào nghĩa trang đặt vòng hoa lên mồ đứa con duy nhất, sau đó bà lặng lẽ đi vào trong thôn thắp một nén nhang cho đứa con thuộc liên đoàn biệt động Sài Gòn hồi ấy của bà mẹ cũng đang ngồi như hóa đá bên mộ con kia. Hai bà mẹ, hai nỗi niềm, hai mặc cảm giây phút ấy bỗng không còn ngăn cách.

Nhìn đáy mắt hai bà mẹ như cháy khẽ lên một điều lâu nay còn mơ hồ, nhưng nay đã thành hình, thành nét: Trái tim Lạc Hồng, lòng yêu nước mãnh liệt đã tạo nên một non sông liền cõi, một sắc trời tự do khoáng đạt hôm nay, nhưng lòng yêu nước bao giờ cũng hàm chứa sự bao dung đến tận cùng, vì thế sự hòa hợp để cùng nhau vì ấm no dân tộc, xét đến cùng cũng chính là lòng yêu nước.

Hoàng Trường
Comments
21 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

21 nhận xét:

  1. Chi 1 tỷ đô la xây tháp truyền hình chỉ để làm 'biểu tượng'

    HÀ NỘI (NV) - Mục tiêu chính của dự án xây dựng tháp truyền hình cao nhất thế giới là để có một biểu tượng, thu hút du lịch, phát triển kinh tế, còn thu phát sóng truyền hình là chuyện phụ.

    Đó là tuyên bố của ông Nguyễn Thành Lương, phó tổng giám đốc Đài Truyền Hình Việt Nam (VTV), trưởng ban chuẩn bị dự án xây tháp truyền hình với tờ Tuổi Trẻ.

    Theo VTV, dự án xây dựng tháp truyền hình 636 mét, chi phí khoảng 1 tỷ Mỹ kim với mục tiêu như ông Lương tiết lộ đã được ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Việt Nam tán thưởng nên tán thành.

    Tuy nhiên ý tưởng đó đang bị công chúng Việt Nam chỉ trích kịch liệt. Mới đây, 45 nhân sĩ, trí thức, bao gồm một số cựu viên chức chính quyền như ông Chu Hảo - cựu thứ trưởng Bộ Công Nghệ-Môi Trường, ông Hồ Uy Liêm - cựu chủ tịch Liên Hiệp Các Hội Khoa Học-Kỹ Thuật Việt Nam,... đã cùng ký tên vào một thư ngỏ, đề nghị tổng giám đốc VTV giải đáp bốn thắc mắc về dự án xạy dựng tháp truyền hình cao nhất thế giới của VTV.

    Theo đó, tháp truyền hình mà VTV sẽ xây có thực sự phục vụ yêu cầu phủ sóng toàn lãnh thổ nếu chỉ dùng công nghệ analog, trong khi theo quy hoạch của ngành truyền hình Việt Nam, đến năm 2020, sẽ thu hẹp phạm vi sử dụng công nghệ này?

    Tuy công nghệ analog có ưu điểm là phát được sóng tới các vùng hẻo lánh với phẩm chất cao, không bị ảnh hưởng bởi thời tiết như qua vệ tinh song địa hình của Việt Nam vốn dài thành ra tháp truyền hình mà VTV sẽ xây ở Hà Nội có thể chỉ thu - phát sóng đến Lào và Trung Quốc.

    VTV có ý định dùng tháp truyền hình một tỷ Mỹ kim để tiếp sóng các Đài Truyền Hình của Trung Quốc?

    Việt Nam hiện có 63 tỉnh, thành phố và tỉnh, thành phố nào cũng đã có tháp truyền hình riêng. Chưa có quốc gia nào trên thế giới mà tỉnh nào cũng có một Đài Truyền Hình bất kể diện tích lớn hay nhỏ. Hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre chỉ cách nhau 20 cây số cũng có tháp truyền hình - phát thanh riêng. Những nhân sĩ, trí thức ký tên vào thư ngỏ thắc mắc: Các đài chuyển tiếp VTV ở các địa phương đã hoạt động hết công suất chưa? Đường trục cáp quang của quân đội và VNTP có dung lượng rất lớn đã được sử dụng tối ưu chưa?

    Nếu những lý do chính trị, kinh tế, kỹ thuật để xây tháp truyền hình “cao nhất thế giới” đều không đủ vững để thuyết phục mọi người thì mục đích thật sự của “tháp truyền hình cao nhất thế giới” là gì? Kinh doanh du lịch giải trí hay còn ý đồ nào khác?

    Những nhân sĩ, trí thức ký tên vào thư ngỏ nhắc lại một thực tế phổ biến, đó là dân chúng đang rất ngán ngẩm, phẫn nộ trước những cái bánh chưng, tô hủ tíu, tượng Phật, ngôi chùa, đài kỷ niệm “nhất thế giới,” “nhất Châu Á,” “nhất Đông Nam Á.” Họ nhấn mạnh, liệu “tháp truyền hình cao nhất thế giới” với chi phí lên tới cả tỷ Mỹ kim có thiết thực hay chỉ tô đậm thêm bộ mặt hãnh tiến của một quốc gia vừa thoát khỏi đói nghèo, đang chật vật xin ngoại viện để ra khỏi khủng hoảng kinh tế, giữa lúc đa số dân chúng còn thiếu cơm ăn, áo mặc. Trẻ em thiếu trường học. Đau bệnh thiếu nơi điều trị. Bệnh viện thiếu giường cho người bệnh nằm?...

    Cũng cần nhắc lại, thủ tướng Việt Nam đã từng là người tán thưởng và tán thành dự án khai thác bauxite tại Tây Nguyên. Nay thì những dự án này vừa là thảm họa về môi trường, vừa gây thảm họa về kinh tế và không có ai chịu trách nhiệm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TRỌng Lú Oan giA

      Bác Hồ thức dậy mà can,

      TRỌng Lú con Bác nó đang hàng Tàu.

      Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

      LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

      Vua Hùng mắng Bác: Đồ Ngu !

      Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên.

      Bác nằm ngủ, giấc có yên? (Người Đất Cát – bộ đội Cụ Hồ)

      Thái thú Trọng Lú chịu cúi đầu – lê gối làm mỌi-tôi-tớ cho Tàu là phản bội dân tộc !

      Xóa
  2. Sự hi sinh mất mát của người Việt Nam trong cuộc chiến ấy quá to lớn! Tui biết chắc là cuộc chiến ấy phải tàn khốc lắm vì khi tui đi vào vùng kháng chiến xưa kia ở Cây Dương, Bún Tàu, và nhiêu nơi nữa ở vùng ĐBSCL tui thấy nhiều nhà treo bằng khen liệt sĩ. Người dân miền nam của tui đã có cả làng liệt sĩ thì Bộ đội đi từ Miền Bắc xa xăm mà vào đến tận miền Nam, miền Trung để giải phóng thì sự hi sinh còn khủng khiếp đến cở nào. Nội một con số người bộ đội miền Bắc mất tích, chưa tìm được là 300.000,00 người thì mới biết thế hệ Cha ông của chúng ta choảng nhau vào thời điểm từ 1954 đến 1975 tàn nhẫn quá. Tạ ơn Trời Phật đã cho quê hương tôi có được ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nếu không có ngày đó thì oan hồn của các bậc cha ông của chúng tôi còn chất đống nơi cửa niết bàng sẽ cao đến cở nào? Nếu không có ngày đó thì tiếng khóc than của những người mẹ, ngưòi vợ, người con sẽ còn thống khổ đến bao nhiêu?
    Khi tôi gặp một người ở tuổi 60 trở lên, tui rất ngưỡng mộ họ. Dù họ là ai, là người bên chiến tuyến nào, là kẻ thù hay bạn, tui rất ngưỡng mộ họ! Họ đã sống trong thời kỳ máu lửa đạn rơi! Họ đã sống trong nước mắt oán thù! Họ đã sống trong tuyệt vọng để cho chúng tui có được hi vọng! Vâng, xin cám ơn tác giả đã viết bài này để ghi nhớ ngày hoà bình ấy. Dù đau thương nhưng nó là trang sử của dân tộc.

    Trả lờiXóa
  3. không biết đến ngày này thì có hòa giải được không nhỉ, những kẻ vĩ cuồng muốn chống cộng đến bao giờ, cứ chống đi rồi đến khi chết già nơi xứ người thì lúc đấy mới trắng mắt ra mà xem những kẻ đến khi chết làm ma tây rồi thì cũng chẳng bay về nước với ông bà tổ tiên đâu, đến lúc đấy bị đồng hóa rồi chắc cũng chẳng biết làm mâm cơm cúng tổ tiên đâu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tự hào Việt Nam......

      Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay... tung bay... lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Phong ba bão táp Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - bộ đội Cụ Hồ)

      Xóa
  4. Đầu tháng 4 có ngày cá tháng tư. Cuối tháng tư lại có một ngày quan trọng với lịch sử nước nhà. Và tháng 4 là tháng hoa huệ, loài hoa Bác yêu thích nhất.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TRỌng Lú Oan giA

      Bác Hồ thức dậy mà can,

      TRỌng Lú con Bác nó đang hàng Tàu.

      Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

      LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

      Vua Hùng mắng Bác: Đồ Ngu !

      Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên.

      Bác nằm ngủ, giấc có yên? (Người Đất Cát – bộ đội Cụ Hồ)

      Thái thú Trọng Lú chịu cúi đầu – lê gối làm mỌi-tôi-tớ cho Tàu là phản bội dân tộc !

      Xóa
  5. Lòng yêu nước, ý thức độc lập, thống nhất dân tộc, đất nước đã ăn vào máu người Việt Nam, cho dù chiến tranh có kéo dài hơn nữa thì con người Việt Nam sẽ vẫn chiến đấu, chiến đấu đến người cuối cùng để bảo vệ cho được sự độc lập, thống nhất đất nước đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tháng 4, mùa của lòng yêu nước dâng cao ,quyết tâm dù thế nào đi nữa cũng phải giành được thắng lợi ,dành được độc lập để thống nhất đất nước . sự hạnh phúc của ngày giải phóng càng thôi thúc tinh thần và yêu nước chiến đấu không biết mệt nhọc,thời khắc lịch sử.

      Xóa
  6. Hòa giải với những người chống làm sao được.Nói hòa giải cho nó vui thôi.Rõ vớ vẩn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tự hào Việt Nam......

      Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay... tung bay... lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Phong ba bão táp Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - bộ đội Cụ Hồ)

      Xóa
  7. Chiến tranh là nỗi đau khổ và sự hy sinh ,nhưng nếu không chiến đấu thì làm gi có ngày hôm nay .TUy là xa xôi nhưng không thể nào ngắt đi mối liên kết của đoàn kết dân tộc anh em, sự khao khát chiến đấu để rồi với tay đến ngày giải phóng, đất nước độc lập ,không có gì vui hơn cả .Câu bác hồ nói " KHông có gì quý hơn độc lập tự do ",một niềm động lực

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi KHÔNG THÍCH Hồ Chủ Tịt nói dối: "KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO", giả dối quá chời lun. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: "ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần'' nha. Bác Hồ là đệ nhất đại bịp xứ An nam luôn.!!??

      Vua Hùng mắng Bác: Đồ NGU !

      Đẻ Đảng không dạy, bán nhà tổ tiên.

      Bác nằm ngủ, giấc có yên?

      Xóa
  8. THáng 4 thời khắc lịch sự ,là một niềm tinh thần lớn cho lòng yêu nước ,để nhớ một thời ,biết được đã có với nhau trong những hoàn cảnh khó ngăn và nguy hiểm đến thế nào ,để rồi hòa giải và càng gắn bó hơn ,thân thiết hơn nữa,nhìn lại sự chiến đấu không ngừng nghỉ để dành độc lập dân tộc .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TRỌng Lú Oan giA

      Bác Hồ thức dậy mà can,

      TRỌng Lú con Bác nó đang hàng Tàu.

      Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

      LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

      Vua Hùng mắng Bác: Đồ Ngu !

      Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên.

      Bác nằm ngủ, giấc có yên? (Người Đất Cát – bộ đội Cụ Hồ)

      Thái thú Trọng Lú chịu cúi đầu – lê gối làm mỌi-tôi-tớ cho Tàu là phản bội dân tộc !

      Xóa
  9. lại nhớ về một thời cùng nhau đoàn kết cùng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để làm nên lịch sử ,chạm tay đến ngày độc lập, đất nước giải phóng . Không có gì vui hơn được hưởng ứng ngày đó. Không thể nào so bì được lòng yêu nước , tinh thần dai dẳng và một niềm tin quyết thắng của dân tộc việt nam.

    Trả lờiXóa
  10. Trải qua các thời kỳ lịch sử việt nam, đã có rất nhiều nước và bao người trên thế giới luôn hỏi tại sao con người việt nam lại có ý chí tự cường,sự quả cảm không ngai hy sinh đến thế, sức chịu bền bỉ cao như vậy.đó là lòng tự trọng của dân tộc, là long yêu nước nồng nàn và đất nước, đọc lập dân tộc là trên hết .Một cái gì khác biệt mà ở con người việt nam mới có

    Trả lờiXóa
  11. Thắng lợi vĩ đại của Chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc vẻ vang sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của toàn dân, toàn quân ta, mở ra kỷ nguyên mới trong lịch sử phát triển của đất nước - kỷ nguyên độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, đưa cả nước vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội.

    Trả lờiXóa
  12. Chiến thắng 30/4 là chiến thắng của nội lực bền bỉ, kiên cường của dân tộc Việt Nam, của truyền thống văn hoá Việt Nam, của sự lãnh đạo tài tình, sáng tạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta, đồng thời là sự ủng hộ giúp đỡ chí tình của bạn bè quốc tế, của các nước XHCN anh em, của nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới, trong đó có nhân dân Mỹ.

    Trả lờiXóa
  13. Ngày 30/4 là ngày hoà hợp dân tộc, từng gia đình sum họp, cả dân tộc sum họp dưới mái nhà Việt Nam, người một nước cùng nhìn về một hướng, cùng chung một con đường… Hoà hợp dân tộc đã hoá giải xung đột, xoá bỏ hận thù, giải phóng nội lực để cùng nhau bước vào kỷ nguyên mới: Kỷ nguyên hoà bình, thống nhất, độc lập, tự do cùng đi lên CNXH, xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn…

    Trả lờiXóa
  14. những ngày thế này là những ngày độc lễ rất đáng để chúng ta có thể tưởng nhớ, cũng như tự hào ôn về lịch sử vẻ vang của ông cha ta đánh đuổi giắc pháp và mĩ , xóa bỏ chế độ Việt Nam cộng hòa ra khỏi đất nước việt Nam , cả nước được sống trong độc lập , tự do và thống nhất.

    Trả lờiXóa