Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

CHIẾN DỊCH OPERATION BABYLIFT - HÀNH ĐỘNG PHI NHÂN TÍNH CỦA MỸ VÀ VNCH

Vào thời điểm cuộc tổng tiến công nổi dậy năm 1975 của quân và dân Miền Nam Việt Nam, Hoa Kỳ và chính quyền Sài Gòn đã làm một việc phi nhân tính, nhân quyền chưa từng có trong lịch sử đó là thực hiện Chiến dịch di tản trẻ em (Operation Babylift) với mục tiêu là đưa khoảng 70 ngàn trẻ em khỏi Việt Nam phục vụ cho âm mưu hậu chiến sau này. Chương trình này đã gây ra một vụ tai nạn lớn nhất trong lịch sử hàng không tại Việt Nam, làm chết hơn 100 em nhỏ.



Giáo sư Nguyễn Văn Hàm, nguyên nghị sĩ Hạ viện chính phủ Sài Gòn, trong cuốn hồi ký của mình (Hồi ký “Ông nghị sỹ”, được đăng trên website Haylentieng.vn …Kèm công văn số 1388 đề ngày 2.4.1975 có dấu và chữ ký của Bác sĩ Phan Vặn Đán) đã cung cấp một số chi tiết liên quan đến chiến dịch di tản ồ ạt, kể cả trẻ em cho những mục tiêu chính trị thâm độc, phản nhân đạo. 

Thời điểm những ngày đầu tháng 4/1975, khi Đà Nẵng thất thủ, ông Hàm gặp Albert Francis là nhân vật quan trọng của CIA kiêm Tổng lãnh sự Đà Nẵng và được Francis trao cho một tài liệu của phía Mỹ có liên quan đến chiến dịch Babylift.

Ông Hàm trích dẫn bức thư của Phó Thủ tướng, bác sĩ Phan Quang Đán, Quốc vụ khanh đặc trách Xã hội - gởi Thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa, để xin đưa trẻ em Việt mồ côi sang Mỹ với mục đích:

“Sẽ gây thêm xúc động trên khắp thế giới, đặc biệt là Hoa Kỳ, rất có lợi cho Việt Nam Cộng Hòa… Đại sứ Hoa Kỳ cũng can thiệp trực tiếp với tôi để số cô nhi trên được xuất ngoại tập thể…
“Việc xuất ngoại tập thể này, thêm vào việc hàng triệu đồng bào nạn nhân chiến cuộc lìa bỏ những vùng Cộng sản chiếm đóng, sẽ giúp xoay chuyển dư luận dân chúng Hoa Kỳ, sẽ được các hãng Truyền thanh và Truyền hình cùng báo chí Hoa Kỳ mục kích, tường thuật, do đó có ảnh hưởng rất lớn lao …”
Ngày 4/4/1975, một chiếc máy bay vận tải C-5A bay đến Tân Sơn Nhất để chuyển cho quân đội Sài Gòn vũ khí. Theo kế hoạch đã định, ở chiều bay về, máy bay này mang theo 300 người trong đó có nhân viên sứ quán Mỹ và nhiều trẻ nhỏ Việt Nam để mở đầu cho một chiến dịch Babylift.

Chiếc máy bay cất cánh được hơn 1 giờ thì bắt đầu bốc cháy sau tiếng nổ to ở phía sau. Đúng theo thiết kế, chiếc máy bay này chỉ có thể chở hơn 100 người nhưng nó đã chở tới 300 người. Do đó, mặt nạ ô xy thiếu trầm trọng. Phi hành đoàn phải quay đầu lại sân bay Tân Sơn Nhất nhưng không kịp. Khi còn cách Sài Gòn khoảng trên 10 km, chiếc máy bay bắt đầu rơi và vỡ tan tành. Sau vụ nổ, chỉ còn 170 người lớn và trẻ em sống sót với nhiều thương tích.
Tuy nhiên, bi kịch C-5A không làm hoãn chiến dịch Babylift. Các tài liệu phương Tây như "Operation babylift", "The Legacy of Operation Babylift" cho biết: Từ ngày 4/4 đến 26/4/1975, chiến dịch Babylift đã mang 3.300 trẻ em Việt Nam đến Mỹ, Canada, châu Âu và Úc…

Bọc ngoài bằng những danh nghĩa nhân đạo nhưng thực tế, chiến dịch Babylift là một âm mưu chính trị đê hèn của Nhà Trắng cùng các quan chức chính quyền Sài Gòn khi chế độ tay sai của họ đã đến cơn hấp hối.

Cuốn hồi ký của ông Hàm cũng cho biết thêm: “Để đủ túc số mà tuyên truyền, chẳng gì đáng ngạc nhiên khi, trong chuyến đầu tiên, người ta bốc cả những trẻ con ở ngoài các trại cô nhi. Một người bạn cùng quê, cùng tuổi với tôi, bấy giờ gia đình đang ở Quy Nhơn, có đứa con gái mười tuổi, đi học bán trú một trường Đạo, một hôm không thấy về nhà. Đăng báo, nhờ đài tìm trẻ thất lạc vô hiệu, coi như mất tích luôn”.

Ngay lúc khởi đầu chiến dịch này, mục đích chính trị khuất tất của nó đã bị các cô nhi viện phát giác và tố cáo đồng thời họ nêu quyết tâm sẽ giữ các trẻ em, không để người ta mang ra nước ngoài. Vẫn theo tài liệu của ông Hàm, vào ngày 6/4/1975, một bức thư có con dấu của cô nhi viện Ngọc Ninh (Phan Rang), Nhất Chi Mai (Lâm Đồng) và Biên Hòa gửi Quốc hội, nhân dân Hoa Kỳ, Hội đồng Thập tự Quốc tế, Cơ quan bảo trợ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc… tố giác: “ Chúng tôi đau đớn mà tố giác rằng trong khi đời sống của bốn ngàn cô nhi đang bình lặng tại các cơ sở nghĩa dưỡng toàn quốc, thì Chính phủ Sài Gòn do sự khuyến khích của Tòa Đại sứ Mỹ đã bất ngờ đưa hết số cô nhi trên về Sài Gòn để chờ lên máy bay rởi bỏ quê hương. Chúng tôi cũng gay gắt lên án các Hội Nghĩa Dưỡng quốc tế tại Việt Nam đã cấu kết chặt chẽ với âm mưu trên nhằm ý đồ chính trị, bội phản lại chủ trương nhân đạo nhân chánh một cách bỉ ổi… Chúng tôi long trọng xác nhận: Quyết tâm bảo vệ cô nhi Việt Nam đến cùng. Không bao giờ chấp nhận xuất cảng cô nhi cho mưu đồ chính trị tàn nhẫn. Số cô nhi còn lại tại các cô nhi viện, chúng tôi thà chết chứ không để chính quyền bắt mang đi”.

Có lẽ nhờ đó mà ý định “xuất cảng” 70.000 cô nhi Việt Nam ra nước ngoài của đã không thực hiện được theo như mục đích đề ra từ đầu, trong đó có việc xây dựng đội quân "phục quốc" gồm toàn những cỗ máy thù hận, giết chóc vì không biết quê hương nguồn gốc của mình.

Dù thế, với 3.300 trẻ em đã bị mang đi, trong đó có nhiều trẻ em vốn vẫn có cha mẹ, đã gây ra nhiều cảnh biệt ly cho các gia đình, gây ra nỗi dằn vặt ám ảnh cho những người không thể tìm lại gốc gác, để lại những hệ lụy xã hội mãi mãi về sau.

Nhân chứng Bert Ballard, một trong những nhân chứng đã nói với những người cùng cảnh bị đánh cắp cuộc đời ra khỏi Việt Nam rằng “đây là cuộc đời mà chúng ta được người ta trao cho” và đưa ra lời khuyên: “Chiến dịch Không vận ấy đã gây ra sự giận dữ ở khắp nơi. Bạn không thể lại gần tất cả những người có trách nhiệm để nói rằng: “Xin chào, ông đã đánh cắp cuộc đời tôi. Ông phải xin lỗi tôi”. Hàng nghìn mảnh đời đã bị đánh cắp, để rồi nó đã thay đổi mãi mãi, không hẳn là tốt hơn hay xấu hơn, nhưng nhất định, đã không theo cách mà nó (lẽ ra) sẽ diễn ra."

Các điều tra về chiến dịch này đã tiến hành kéo dài tới tận những năm 90 nhưng cho đến nay nhiều vấn đề vẫn bị chính phủ Mỹ giấu kín, và vẫn cho rằng đây là một chiến dịch "nhân đạo"???
Bà Miriam Vieni, một nhà nghiên cứu Mỹ nói về những ý kiến đối lập nhau trong việc Operation Babylift đưa trẻ em người Việt sang Mỹ:

“Một số người cho rằng đưa trẻ em ra khỏi quốc gia nơi các em sinh sống là sự vi phạm quyền thiêng liêng của con người khi các em chưa đủ trí khôn để chọn lựa và quyết định. Một số người lại nghĩ những trẻ mồ côi người Việt phải được chính người Việt giải quyết. Trên TV, một số khác không ủng hộ việc chọn con nuôi khác nguồn gốc chủng tộc, họ còn đưa ra trường hợp tại sao không chiếu cố đến một số trẻ mồ côi người Mỹ gốc Phi còn đang chờ các gia đình Mỹ nhận nuôi”. 
=====
Xem thêm ở đây:  LINK

Hoặc tìm đọc cuốn sách này: "Những mảnh đời được ban tặng - Chiến dịch Không vận Trẻ em Việt Nam 1975, Dana Sachs, Hoàng Nhương dịch, Nxb Trẻ, 2013).

Hùng Mạnh
Comments
39 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

39 nhận xét:

  1. Chiến tranh tưởng như là đã qua đi ...khi mà Mỹ đã bị đánh đuổi biến hoàn toàn khỏi Việt Nam
    Thế nhưng chúng với những âm mưu thâm độc hâu chiến tranh mà chúng đã che đậy sau sự giả tạo nhân đạo khi chuyển rất nhiều trẻ em...
    Thật thâm hiểm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "...Tiến về Sài Gòn, ta quét sạch giặc thù,
      ...Tiến về Sài Gòn, giải phóng Thành đô...."

      Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay… tung bay… lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Qua bao bão giông Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - bộ đội cụ Hồ)

      Xóa
  2. Tội thân những đưa trẻ đó bị chúng biến thành công cụ biến thành những vũ khí để chúng đi thực hiện âm mưu đen tối xâm chiếm của chúng
    Những đứa trẻ đó sẽ bị chúng dồi dét những tư tưởng sai lầm và sự thù hằn với chính nguồn gốc của chúng đây mà

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng tội cho những đứa trẻ bị chính quyền lợi dùng làm dư luận viên - một công cụ tuyên truyền bẩn thỉu.

      Xóa
  3. Với thủ đoạn này thì đúng là bọn chúng đang nuôi dưỡng một lực lượng khá là lớn được đào tạo từ nhỏ để có thể quay lại thực hiện một âm mưu đối với chính đất nước ta đây mà
    Những đưa nhỏ chẳng biết mình đang được lấy làm thí nghiệm làm công cụ , làm vũ khí cho một cuộc chiến nào đó mà chúng chưa biết đến sau này

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chia sẻ của một em bé trong chiến dịch Không vận Trẻ em sau 40 năm

      Trong số khoảng 2.200 trẻ em được di tản trong Chiến dịch Không vận Trẻ em đến Hoa Kỳ trong những ngày đầu tháng 4 năm 1975, ông David Nguyễn chia sẻ cảm nghĩ của mình trên Facebook nhân kỷ niệm tròn 40 năm ngày ông có được cơ hội thứ 2 cho cuộc đời mình. Sau đây là cuộc trao đổi ngắn giữa ông David Nguyễn và Hòa Ái.

      Hòa Ái: Xin chào ông David Nguyễn. Qua chia sẻ của ông trên Facebook, được biết vào ngày mùng 5 tháng 4 của 40 năm về trước, ông được di tản trên chiếc máy bay thứ nhì sau khi chiếc Galaxy C-5 đầu tiên gặp nạn. Ông có thể chia sẻ thêm ông biết về Chiến dịch Không vận trẻ em cũng như về thân phận con nuôi của mình khi nào, thưa ông?

      Ông David Nguyễn: Tôi biết mình là đứa con nuôi lâu lắm rồi, kể từ khi tôi nhận thức được sự khác biệt với các thành viên trong gia đình. Tuy nhiên, tôi lại không biết rằng tôi là một trong những đứa trẻ trong Chiến dịch Không vận Trẻ em mãi cho đến sau này, có lẽ ở tuổi trưởng thành tôi mới biết điều này. Tôi nhận biết được nhận nuôi khi tôi còn rất nhỏ.

      Hòa Ái: Hồi tưởng lại giây phút ông muốn biết về nguồn gốc và gia đình ruột thịt ở VN, cảm giác đó ra sao?

      Ông David Nguyễn: Tôi không nhớ được rõ từ khi nào, có lẽ vào khoảng thời gian sau khi tôi tốt nghiệp Đại Học. Nhưng tôi nhớ là trước đó tôi đã từng có ý nghĩ việc tìm về nguồn gốc của tôi. Tôi muốn biết tôi là ai, tôi đến từ đâu, gia đình ruột thịt của tôi như thế nào…Những câu hỏi đó cứ ám ảnh trong đầu tôi khiến tôi muốn tìm hiểu thân thế của mình.

      Hòa Ái: Được biết ông đã đến VN lần đầu tiên nhân kỷ niệm 35 năm Chiến dịch Không vận Trẻ em, chuyến đi đó như thế nào, thưa ông?

      Ông David Nguyễn: Tôi về Việt Nam cách đây 5 năm nhân dịp kỷ niệm Chiến dịch Không vận Trẻ em được 35 năm. Thời điểm đó tôi chưa thật sự tìm hiểu chi tiết bất cứ điều gì, chỉ đơn thuần là một chuyến viếng thăm, gặp gỡ những người cũng được nhận nuôi giống như tôi, và trở lại để cảm nhận Việt Nam, nơi tôi được sinh ra là nơi như thế nào. Tôi dành một ngày ở đó, tôi thuê một tài xế và phiên dịch viên tìm đến Bến Tre, nơi mà có thể là quê nhà của mẹ ruột tôi.

      Tôi tìm đến trụ sở cảnh sát địa phương cũng như các cơ quan chính quyền địa phương để hỏi thăm nhưng rất tiếc không có tin tức gì. Thật sự tôi cũng không quá trông đợi tìm kiếm được thông tin về bản thân chỉ trong vòng 1 ngày nhưng tôi chỉ muốn viếng thăm đất nước và địa phương ghi trên giấy khai sinh của tôi. Chỉ vậy thôi! Mặc dù không có thông tin gì hữu ích nhưng đó không phải là mục đích chính của tôi trong chuyến trở về VN.

      Hòa Ái: Và ông quyết định tiếp tục tìm kiếm thông tin về người mẹ cũng như gia đình ruột thịt của mình ở VN chứ?

      Ông David Nguyễn: Tôi nhận ra mình không còn trẻ nữa cũng như những người biết về tôi hoặc có liên quan đến tôi cũng phải già đi nên tôi nghĩ đã đến lúc mình cần phải cố gắng hơn. Bây giờ là thời điểm tốt để tìm kiếm và chia sẻ trên Facebook. Thật là ngạc nhiên khi tôi nhận được rất nhiều những lời động viên, cầu chúc may mắn cũng như quan tâm giúp đỡ tôi trong việc tìm người thân. Đến lúc này đã có rất nhiều người liên lạc với tôi. Tôi thật sự rất biết ơn.

      Hòa Ái: Vậy, ông có quen biết ai trong số hơn 2 ngàn trẻ em trong Chiến dịch Không vận Trẻ em đến Hoa Kỳ, nay đã trưởng thành, họ may mắn tìm lại được thân nhân ở VN không?

      Ông David Nguyễn: Tôi biết một số người may mắn tìm lại được gia đình ruột thịt của họ và một vài người vẫn giữ mối liên lạc này. Tôi có một người bạn, thỉnh thoảng về Sài Gòn thăm thân nhân, dành thời gian cho gia đình nhiều.

      Hòa Ái: Về Chiến dịch Không vận Trẻ em, như ông viết trên Facebook là ngay đến bây giờ, đã 40 năm qua, trong Chính phủ VN vẫn có những người cho rằng Hoa Kỳ lấy lý do nhân đạo để che đậy việc tách rời các trẻ em ra khõi xứ sở mà không cần biết đến ảnh hưởng cũng hậu quả của việc làm này. Là 1 người trong cuộc, quan điểm của ông thế nào?

      Xóa
  4. Thật là dã man
    Biết bao đưa trẻ bị xa quê hương ..những đứa trẻ bị đem đi và biến thành những sinh vật thí nghiệm những vũ khí được tân dụng một cách triệt để nhằm mục đích phá hoại thôi nát tương lại đây mà

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông David Nguyễn: Tại thời điểm đó tôi chỉ là một em bé nên thật khó để nhận xét về 2 chính phủ VN và Hoa Kỳ. Tôi hiểu quan điểm của cả 2 quốc gia đã từng rất khác biệt. Mọi việc đều có 2 mặt. Trong trường hợp của mình, tôi chỉ biết rằng tôi được nuôi dưỡng và lớn lên trong một gia đình ở Hoa Kỳ. Tôi có một cuộc sống hạnh phúc với gia đình trên đất Mỹ. Tôi nhận thấy mình may mắn khi có được cơ hội lần thứ 2 trong đời hơn là bị tách khõi gia đình ruột thịt và cố quốc. Tôi tự hỏi cuộc đời tôi được tốt hơn nếu ở VN hay không? Theo những giấy tờ tôi có trong tay thì mẹ ruột của tôi đã không có khả năng nuôi nấng tôi được. Cho nên thật khó để nói về điều này nhưng riêng hoàn cảnh của tôi thì Chiến dịch Không vận Trẻ em là một việc làm tốt.

      Hòa Ái: Kể từ khi ông trở lại nơi ông được sinh ra và hiểu biết nhiều hơn về văn hóa VN, dù có may mắn tìm lại được mẹ và người thân hay không thì ông và con cháu của ông vẫn tự hào về nguồn gốc VN?

      Ông David Nguyễn: Dĩ nhiên rồi. Tôi phải trải qua thời gian dài mới biết tự hào là người VN. Trong quá khứ khi tôi lớn lên ở Hoa Kỳ, 2 chữ “ Việt Nam” gắn liền với chiến tranh, một cuộc chiến tranh không được nhiều người dân Mỹ ủng hộ. Trong thâm tâm tôi đã từng thật sự không muốn nghĩ tới nguồn gốc thân phận mình. Và cho đến khi trưởng thành, tôi nhận ra rất quan trọng để thừa nhận tôi là ai. Tôi đã đổi lại họ “Nguyễn” và các con của tôi cũng mang họ “Nguyễn” này. Tôi sẽ luôn nhắc nhở chúng về niềm hãnh diện nguồn cội VN của mình. Các con tôi đang náo nức chờ đợi cho chuyến thăm VN trong vài năm nữa. Vâng, mặc dù mất rất nhiều thời gian để thừa nhận nhưng bây giờ 42 tuổi, tôi tự hào nói rằng tôi là người VN.

      Hòa Ái: Chân thành cảm ơn ông David Nguyễn chia sẻ câu chuyện cuộc đời ông và cầu chúc ông được may mắn gặp lại mẹ và người thân trong một ngày không xa.

      Xóa
  5. Thật đau đớn và tức giận khi đọc những thông tin này. Mỹ quá tàn độc, không phải người dân Mỹ mà những người đứng đầu nước mỸ với những âm mưu hủy diệt, lấy dân Việt hạ người VIệt. Những cô nhi, chúng đáng thương khi không biết cha mẹ mình là ai, lại bị kẻ thù của đất nước mình biến thành một thứ vũ khí, một thứ công cụ để đánh lại những người thân, quê hương đất nước mình. có lẽ không còn tội ác nào dã man tàn độc hơn thế

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Những thủ đoạn tàn ác của quân Mỹ và bọn tay sai thật là đáng ghê tởm và sự tàn ác của chúng .cHúng không từ các thủ đoạn nào để có thế cướp đất nước ta ,và những việc làm không phải là con người của chúng ,thật là không có việc làm nào độc ác hơn nữa.

      Xóa
  6. Đúng là thủ đoạn đê hèn của bọn xâm lược này ...chỉ tội cho những đưa trẻ mà chúng đưa đi,,,bị thất lạc mất cha mất mẹ chẳng thế nào biết được nguồn gốc của mình là như thế nào
    Hẳn là nếu khi chúng lớn lên thì chúng sẽ bị bọn xâm lược tiêm truyền toàn là tư tưởng sai lệnh về đất nước chúng ta mà thôi

    Trả lờiXóa
  7. Thật là một việc làm tàn độc, bắt những đứa trẻ phải rời bỏ quê hương, rời bỏ đất nước đi tới một đất nước xa xôi, đất nước đã gây ra bao nhiêu đau thương cho Việt Nam, rồi thì lại còn tiêm vào đầu chúng những tư tưởng phản động, dẫn dắt chúng trở thành những con người sau này chống lại chính quê hương mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không có nỗi đau nào đau hơn khi Mỹ và bọn tay sai thực hiện các chiên dịch của chúng. Không có gì ghê sợ hơn những việc làm của chúng đã gây ra cho đất nước chúng ta. ấy thế mà trẻ mà chúng chúng không tha. Đúng là thật độc ác.tuy chiến tranh đi qua nhưng sự sự đau thương vẫn chưa kết thúc

      Xóa
  8. Những cô nhi nhỏ bé đã chẳng thế được lớn lên và cảm nhận về quê hương mình
    Và hẳn là những cô nhi đó sẽ chẳng thể hiểu được về nguồn gốc và truyền thống của đất nước của chúng ...Nhưng điều lo ngại nhất như bài viết nói là những cô nhi đó sẽ bị lợi dụng để thực hiện thủ đoạn của bọn Mỹ

    Trả lờiXóa
  9. đúng là một việc làm dã man của bọn xâm lược khốn nạn
    CHúng lại tuyên truyền là cứu những đứa trẻ ..nghe thật là vớ vẩn ...không biết là những đưa trẻ đó giờ đây ra sao và tư tưởng của chúng có biết nghĩ gì về Việt Nam chúng ta không biết

    Trả lờiXóa
  10. tên tác giả là ngô mạnh hùng cơ mà sao lại đặt là nông mạnh hùng, các vị hình như đăng bài không trích đúng tên tác giả rồi, sự thật cái thời chiến tranh thì nó bẩn thỉu đến mức nào, bộ máy chiến tranh của mỹ cũng đã di tản bọn cờ vàng sang khắp thế giới để chúng nó chống cộng tuyên truyền chửi cộng sản đó thôi

    Trả lờiXóa
  11. đọc bài viết mà xót xa quá...
    chỉ vì trò chơi chính trị, vì mưu đồ chính trị của người lớn thôi mà trẻ em vô tình bị vướng vào vòng xoáy...
    sinh mạng của các em thật tội nghiệp!

    Trả lờiXóa
  12. ngày đó tại sao Mỹ lại mang những đứa trẻ đang sống trong yên lành sang bên đó làm gì?
    "OPERATION BABYLIFT" đã làm cho hành trăm trẻ em phải hứng chịu đau khổ và cái chết...
    thật đáng căm hờn!

    Trả lờiXóa
  13. "Chiến dịch di tản trẻ em (Operation Babylift)" thực sự là một chiến dịch tàn nhẫn và phi nhân đạo của Mỹ, vi phạm quyền con người một cách quá đáng!
    vậy đấy, các bác nào tôn thờ mỹ thì xem đây...

    Trả lờiXóa
  14. Tui thì nghĩ khác vi thời đó tui nào đã mở mắt chào đời đâu mà biết nhân đạo hay phi nhân đạo. Tàn nhẫn hay không tàn nhẫn. Tác giả viết bài này chắc phải sưu tầm và có đầy đủ chứng cớ để buộc tội anh Mỹ nhà ta lúc bấy giờ. Thiệt tình, tui hổng có ý chê trách gì bài viết này cả mà xin chỉ ra một sự ngu muội khó hiểu của cái việc ấy là tại sao anh Mỹ ta bỏ chạy mà còn rước cái khổ vào thân đến thế! Nếu nói nó phi nhân đạo sao mắc mớ gì mà nó lại tự dưng rước cái khổ vào thân là phải nuôi vài ngàn đứa trẻ bé nhỏ đến thế? Nuôi chúng cho lớn bộ chỉ có vài bao gạo là xong hay sao? Vừa tốn công, tốn của mà còn rước cái hoạ vào thân nữa! Sao chúng không chịu đưa vài ngàn cô gái đã trưởng thành sang đấy để mà sanh ra vài ngàn đứa trẻ lai cho nó thoải mái và sướng cái thân vài ngàn anh mỹ nhà ta. Thôi, ta cứ chưởi đổng cho sướng cái miệng chứ vài ngàn đứa trẻ đó mà còn ở nước ta thì dân số của ta chắc đã tăng lên không biết bao nhiêu mà kẻ. Cứ bảo nó là vô nhân đạo chứ vài ngàn đứa trẻ đó còn ở nước ta thì không biết trong đám vài ngàn đó có ai học cho ra hồn không nữa! Hay chúng sẽ trở thành những tay anh chị có máu mặt vì có ai mà quan tâm đến những kẻ tử lổ đất mà chui ra! Xã hội ta nói thì hay lắm, nhân đạo lắm nhưng những kẻ mổ côi ở nước ta có được người đời nhìn bằng một con mắt công bình hay không?

    Trả lờiXóa
  15. Sức lao động của người Việt Nam máu đỏ da vàng kia bị kẻ có tiền trục lợi mỗi giờ, mỗi khắc thì ai sẽ đứng ra giúp họ? Xin thưa là không phải tui, không phải tác giả viết bài này, không phải Đảng, không phải chính phủ! Người làm công tự giải cứu họ mà thôi! Lương tâm của ta quá đê hèn để đứng lên chống kẻ có tiền, có thế mà ép lấy mồ hôi sức lao động của người cùng khổ thì hãy để những người đó tự gọp lại mà bảo vệ chính họ. Ngón tay của ta phải chỉ cho đúng đừng có vu oan giá hoạ ai cả. Trước khi chỉ ngón tay lên án họ thế này, thế kia thì hãy tự vấn lương tâm đi đã. Kẻo chỉ họ là kẻ hại này, hại kia bằng 1 ngón tay thì ta đã tự chỉ lại mình bằng 3 ngón tay đó! Ông trời có mắt mà! Kẻ hại người một thì trời quả báo gấp 3. Hãy cong ngón tay lại mà chỉ đi hởi kẻ vô lương tâm!

    Trả lờiXóa
  16. Lời bình này pót lộn chổ! Nó phải nằm bên "CÔNG ĐOÀN ĐỘC LẬP VÀ QUYỀN LỢI CỦA CÔNG NHÂN"

    Trả lờiXóa
  17. có thể nói việc làm của Mỹ thì thể hiện cho bản chất độc ác cũng đã từ rất xa xưa rồi, chỉ có điều hành động đó của chúng thì quá khốn nạn, không có giới hạn nào cho chúng có thể làm điều đó.
    Chúng có thể bất chấp tất cả để có thể thực hiện cho được mục đích của chúng mà, nhưng với điều đó cũng chưa đủ để có thể giành được chiến thắng trước sự quyết tâm và đoàn kết của nhân dân Việt Nam.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra thì cũng không hẳn bạn ạ. Mặc dù biết là đằng sau thì có mục đích là hậu chiến ở VN nhưng mà những đứa trẻ trong viện mồ côi cũng là con số nhiều. Mà tính ra thì mục đích dùng người Việt để đánh người Việt là nằm trong tính toán của mỹ hết. Cũng đáng bực mà cũng đáng thông cảm

      Xóa
    2. @Binh Thien, tôi không cho rằng bạn nói mục đích là lấy người Việt đánh người Việt là đáng thông cảm được. Như thế là mâu thuẫn trong câu nói của bạn, đó là ba phải đấy bạn ạ. Sự vô trách nhiệm của nhà trắng khiến cho 178 người chết trong đó hầu hết là trẻ em VN. Đó là tội ác

      Xóa
  18. Bản chất của những người Mỹ thì quá rõ chỉ có điều người dân Việt chưa thể hiểu hết cho được vấn đề của mình cho nên cứ để cho chúng lợi dụng, họ cứ tưởng là sang Mỹ sẽ được sống sung sướng nhưng nào đâu có nghĩ là sang đó giống như kẻ nô lệ thôi, người dân Việt không nỡ lòng nào có thể hỏi tội họ mãi được, nên đừng có hành động dại dột được.

    Trả lờiXóa
  19. Chiến dịch này cũng giống như việc cho giúp người khác trước mặt nhưng sau lưng lại tìm cách lợi dụng họ thực hiện mưu đồ cá nhân và chỉ xem họ như nô lệ chứ không có gì hơn được đâu.
    Những việc làm khốn nạn đó của chúng cũng là bản chất của những kẻ trí thức dởm, đạo đức giả thôi, vì có thế thì mới có thể làm nên con người Mỹ độc ác và độc tôn được chứ.

    Trả lờiXóa
  20. quả thực thấy xót xa và thương thay cho số phận của những con người đã bị đày đọa trong chiến dịch khốn nạn của Mỹ khi họ phải rời bỏ quê hương tha hương cầu phật ngay khi còn nhỏ.
    Nên có trách những con người như cái đám VNCH cũng nên có sự cảm thông cho chúng vì thực ra chúng cũng chỉ là những tên bù nhìn chứ không làm được cái gì hơn được đâu.

    Trả lờiXóa
  21. Tội thân những đưa trẻ đó bị chúng biến thành công cụ biến thành những vũ khí để chúng đi thực hiện âm mưu đen tối xâm chiếm của chúng. Những đứa trẻ thì vô tội thôi, có trách cũng chỉ có thể trách những người lớn đã không hiểu được vấn đề cho nên làm hại những đứa trẻ khiến cho các em hiểu sai sự việc và có sự thù hận đất nước.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mắc cười đấy chứ! Nhờ có cái gọi là Chiến Dịch di tản trẻ em 40 năm trước mà chúng ta có dịp chưởi bới anh Mỹ nhà ta lung tung cả lên. Đúng như kinh phật dạy: Tất cả là không! Suy cho cùng thì chúng ta phải quy cho số phận, cho định mệnh! Những trẻ em đó sinh ra để được đi Mỹ, dù lúc ấy chúng chẳng biết nước Mỹ là cái chi chi. Định mệnh & số phận của chúng là thế. Những trẻ còn lại dù đã có tên trong danh sách nhưng vì vụ tai nạn kia làm chúng ngưng chiến dịch di tản nên phải ở lại Việt Nam ta làm cu li cho xã hội. Thế mới gọi là thế giới huyền bí chứ. Nếu anh Mỹ nhà ta biết là sẽ bị ngưòi Việt Nam nguyền rủa 40 năm sau thì họ chẳng làm làm gì. Cho nên, những gì mình tân bốc ở thời điểm hiện tại chưa chắc sẽ được tân bốc trong tương lai. Thôi thì chúng ta cứ làm theo lương tâm vậy. Lương tâm ta đúng, lương tâm ta bình an là chúng ta làm. Đừng đứng la ó mà chỉ tay năm ngón!

      Xóa
    2. Chà, Song Tranh trả lời câu này được không: bắt đầu "di tản" ngày 3/4, kết thúc ngày 28/4, tai nạn xảy ra ngày 4/4. Vậy tai nạn kia ngywng lại do tai nạn?
      Chie điều nhỏ vậy mà bạn còn không phân biệt được thì có lẽ không cần nói những điều khác nữa.

      Xóa
  22. Tính ra thì nói nhân đạo cũng có mà phục vụ mục đích hậu chiến cũng có. Không thể phủ nhận được điều đó bởi vì thời mở cửa hội nhập với thế giới trong đó có mỹ thì đã có những người trong chiến dịch không vận đó thăm lại quê nhà nhằm tìm lại gốc gác khi xưa. Tuy nhiên cũng là độc ác với các em khi phải bắt buộc rời xa tổ quốc mình

    Trả lờiXóa
  23. Hành động này quả thực là đáng lên án thật. Đằng sau cái chiến dịch được cho rằng nhân đạo này nhưng thực tế thì những trẻ em đó được diện quy hoạch trong chiến lược lấy người Việt trị người Việt thời hậu chiến ở VN. Quả thực là điều đáng lên án, hơn nữa vụ 178 người chết thì càng phải nói sự vô trách nhiệm của chính phủ mỹ

    Trả lờiXóa
  24. "đưa trẻ em ra khỏi quốc gia nơi các em sinh sống là sự vi phạm quyền thiêng liêng của con người khi các em chưa đủ trí khôn để chọn lựa và quyết định". Đúng là như vây thật, chẳng phải cha mẹ các em mà có quyền định đoạt số phận họ thì cũng hơi quá đáng. Làm như quân cộng sản thời đó giết người không bằng. Mục đích của mỹ thật là bỉ ổi

    Trả lờiXóa
  25. Những đứa trẻ này,còn gia đình,còn cha còn mẹ,thế mà chúng bắt ép phải di dời để phục vụ cho âm mưu của chúng,thế này mà là hành động nhân ái sao?Đúng là nói mà buồn cười,âm mưu này khá là thâm hiểm khi chúng dùng chính những đứa trẻ người việt đào tạo sau đó lại đánh lại người việt.

    Trả lờiXóa
  26. Chiến dịch này không cần nói thì người ta cũng hiểu,chia lìa những đứa trẻ,đem những đứa trẻ chưa đủ nhận thức ra đi để dễ bề đào tạo,Quá thâm độc,bao nhiêu năm nay,giờ mới biết đến chiến dịch này của mỹ.Rốt cuộc thì nó nhân đạo ở chỗ nào?

    Trả lờiXóa
  27. Việc những đứa trẻ bị mang đi,rời khỏi cái gia đình của chúng,thì đó khẳng định là tội ác rồi,chứ đừng nói đến nhân đạo.Chúng muốn mang đi thế hệ tương lai của nước ta để dễ bề thực hiện âm mưu hậu chiến,đúng là bọn Mỹ nó quá thâm độc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "...Tiến về Sài Gòn, ta quét sạch giặc thù,
      ...Tiến về Sài Gòn, giải phóng Thành đô...."

      Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay… tung bay… lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Qua bao bão giông Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - bộ đội cụ Hồ)

      Xóa
  28. Mỹ chưa bao giờ từ bỏ âm mưu xâm lược với nước ta. Đó là sự thật không thể chối cãi . Không những trong quá khứ với cái gọi là Kế hoạch hậu chiến mà giờ đây bọn chúng tích cực viện trợ cho tổ chức chống đối để hoạt động chống phá nước ta. Đó đã thể hiện được Dã tâm của Mỹ . Vậy mà vẫn có cái đám rận nước ta rêu rao , ôm mộng ,thần tượng cái bọn xâm lược đó chứ , thật buồn.

    Trả lờiXóa