Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

THẾ NÀO LÀ "NHỤC QUỐC THỂ"?

Kể các bạn nghe câu chuyện này:


"Một cậu bạn cũ người Hà Lan, sang Việt Nam chơi, thuê xe máy đi về Hà Tây. Lúc quay về, xe bị hỏng lốp trên đường, cậu phải dắt xe một quãng xa thì thấy một hiệu sửa xe máy nằm trơ trọi bên lề đường.Lúc tôi nhận được điện thoại của cậu, tôi đang ăn tối với gia đình. Cậu nhờ tôi nói xem ông sửa xe muốn gì. Ông sửa xe nghe điện và bảo tôi rằng xe nó đâm vào đinh, phải vá. Nếu không vá thì về địa phận Hà Nội mới có hàng. Vá ở đây 250 nghìn/miếng. Tôi hỏi sao đắt vô lý thế, ông mắng tôi luôn là cùng người Việt với nhau mà không biết thương nhau. 250 nghìn chỉ là vài đô lẻ của bọn Tây. Tôi hỏi đang ở đâu để tôi đến. Ông ấy thách tôi luôn.Cuối cùng, tôi phải nói với thằng bạn là chuyện là như thế, tôi xin lỗi vì mình không làm gì được. Và câu nói của thằng bạn là điều tôi không quên được. “Tao là bạn mày. Điều tao quan tâm là mày đã nói thật với tao. Thằng kia có thể lừa tao. Nhưng mày không lừa tao là tao yên tâm rồi. Mày không có lỗi”."


Tại sao tôi lại kể những câu chuyện này?


Bởi câu chuyện về một anh du khách Việt Nam đi du lịch Singapore bị lừa tiền khi mua iPhone6 làm tôi chợt suy nghĩ về tình người giữa người Việt với người Việt. Tôi suy nghĩ về cái mà nhiều người quan niệm là “nhục quốc thể”, để rồi vin vào đó và sỉ vả anh du khách tội nghiệp kia.

Nếu chúng ta coi việc quỳ lạy của anh này là nhục quốc thể, là xấu mặt dân Việt Nam, vậy tại sao người Singapore lại ra sức kêu gọi tẩy chay cửa hàng điện thoại kia? Sao họ không tẩy chay hành động quỳ lạy, mà lại tẩy chay hành động ăn cắp trắng trợn?

Nếu như hành động xin lại số tiền mười mấy triệu có được nhờ tích góp trong thời gian dài của anh du khách kia là đáng xấu hổ; thì hành động khóc lóc, cầu cứu người đi đường ở phố Cầu Gỗ của một du khách nước ngoài, nhờ tìm lại hộ chiếu vì bị lấy cắp, có là đáng xấu hổ không?

Nếu như coi thường anh du khách vì những gì anh đã làm, thì hành động của hai bạn du khách Thái Lan ngồi bên vỉa hè trong ảnh cũng xin được nhận lại tư trang được đánh giá thế nào? Có cần làm một cuộc điều tra xem người Thái có coi đó là sự mất thể diện không?

Hay hành động ăn chặn tiền du khách đến Việt Nam khi mua đồ lưu niệm ở câu chuyện một là nhục quốc thể?

Hay việc để một thằng cha Hàn Quốc coi việc lấy vợ Việt Nam dễ như bỏ tiền mua mớ rau mới là mất mặt dân tộc?

Hay việc lấy tiền vá xăm 250 nghìn kia là xấu hổ người Việt Nam?

Có bao giờ chúng ta tự hỏi, khi mình kể lại chuyện của anh du khách Việt Nam ở Singapore cho một người nước ngoài, mình sẽ kể thế nào không?

“À, có anh du khách nước Việt Nam tao đi Singapore, bị lừa tiền mười mấy triệu. Thế rồi dân tao nhảy vào chê anh í công nhân còn mua iPhone6, nghèo còn đi du lịch nước ngoài, lại còn quỳ lạy để xin lại số tiền mười mấy triệu kia nữa chứ...Bọn nó lúc đầu không trả, nhưng giờ có vẻ sắp đòi lại được chính nghĩa rồi. Mà mày biết ai đòi hộ ko? Người Singapore!”...

ĐÓ MỚI LÀ NHỤC QUỐC THỂ!

Khểnh
Comments
18 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

18 nhận xét:

  1. Trưởng xóm 'ăn bẩn' cả gạo lẫn phân bón của người nghèo
    NGHỆ AN (NV) - Thay vì có trách nhiệm giúp đỡ người nghèo, thì ngược lại tay trưởng xóm đã chỉ đạo tham nhũng toàn bộ số gạo, phân bón mà nhà nước hỗ trợ cho họ để chia nhau đút túi riêng.

    Theo tờ Lao Ðộng, ông Hoàng Văn Nam, trưởng xóm 13, xã Thanh Hà, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An đã chỉ đạo thu toàn bộ số gạo, phân NPK do nhà nước hỗ trợ hộ nghèo đem đi bán.

    Xã Thanh Hà có 97 hộ thuộc 9 thôn nghèo được hỗ trợ phân NPK,thuộc chương trình hỗ trợ sản xuất cho vùng 135, đối tượng là các hộ nghèo của thôn nghèo. Mỗi hộ được hỗ trợ 150.6 kg phân NPK, tương đương gần 2 triệu đồng. Riêng xóm 13 có 13 hộ được hỗ trợ.

    Ông Phạm Ðức Hảo (58 tuổi) là hộ nghèo của xóm 13. Cách đây hơn 3 tháng, ông có trong danh sách được hỗ trợ 150kg phân NPK, và ông đã ký vào danh sách nhận phân ngày 26 tháng 6, 2014, song không được nhận một hạt nào.

    Còn ông Phạm Ðức Thế (56 tuổi), cũng là hộ nghèo của xóm 13 cho hay: “Trước khi xã phát phân NPK, ông Nam, trưởng xóm có tổ chức họp xóm, phổ biến sẽ bán phân NPK để làm quỹ. Sau đó, số phân NPK phát cho dân được tập kết về kiốt nhà anh Tấn, rồi cử anh Nguyễn Văn Chiến là chi hội trưởng Nông Dân xóm đứng ra bán; thông báo trên loa của xóm.”

    Chưa đủ, tay trưởng xóm này còn tìm đủ mọi cách để lấy tiền hỗ trợ khác của người nghèo. Bà Nguyễn Thị Thủy (47 tuổi), ở xóm 13, hộ nghèo đói, nhà chỉ có ba mẹ con, trong nhà tồi tàn không có đồ đạc gì đáng giá. “Từ đầu năm đến nay, tôi chưa nhận được tiền điện hỗ trợ hộ nghèo 30,000 đồng/tháng. Có người nói là ông Nam, trưởng xóm nhận về làm quỹ,” bà Thủy nói.

    Ông Hoàng Văn Chuyên, 80 tuổi, trú xóm 13 đau khổ kể: “Tết vừa qua, con gái tui là Liên bị ốm liệt giường được hỗ trợ 100 nghìn ăn Tết, nhưng sau đó tui cũng phải cầm số tiền đó nộp lại cho ông Nam trưởng xóm.”

    Nói về vụ việc này, ông Hoàng Cao Phơn, chủ tịch xã Thanh Hà cho biết: “Xã đã phát phân NPK xuống đủ cho các hộ dân. Vừa rồi tại đại hội xóm 13, tôi đã hỏi anh Nam xóm trưởng về việc này và anh Nam khẳng định đã phát cho dân rồi.
    Sáng nay tôi có chất vấn lại anh Nam và anh Thi bí thư chi bộ xóm, cả hai khăng khăng không có chuyện bán phân NPK. Chuyện thu gạo hộ nghèo vừa mới kỷ luật xong, ai ngờ anh ấy lại làm thế!”

    Sở dĩ chủ tịch xã Hoàng Cao Phơn “bất ngờ” là vì trong dịp Tết Nguyên Ðán vừa qua, xóm 13 xã Thanh Hà có 14 hộ được nhận gạo cứu đói (13 hộ được 45kg và 1 hộ được 60kg), ông Nam đã thu lại toàn bộ số gạo đó bằng cách tính ra giá trị tiền tương đương rồi yêu cầu các hộ nộp lại để “xây dựng nông thôn mới” (?!).

    Ðiều lạ là sau khi có thông tin từ người dân, chủ tịch huyện Thanh Chương yêu cầu xử lý ông Nam, nhưng ông này chỉ bị kỷ luật “khiển trách” và trả lại số tiền gạo cứu đói cho các hộ dân, song vẫn tiếp tục làm trưởng xóm

    Trả lờiXóa
  2. Ngân Hàng Thế Giới khó tin chi tiêu của chính quyền Việt Nam
    HÀ NỘI (NV) .- Đó là nhận định của Ngân hàng Thế giới (WB) về chi tiêu của chính quyền các địa phương ở Việt Nam. Mức độ tin cậy mà WB dành cho sự chi tiêu của hệ thống này là “thấp”.

    Lý do khiến WB không tin cậy chi tiêu của chính quyền các địa phương ở Việt Nam là vì chi tiêu thực tế luôn vượt xa mức chi tiêu đã dược phê duyệt (dự toán). Chẳng hạn trong đầu tư hạ tầng, chi tiêu thực tế thường chênh lệch tới 50% so với dự toán, vượt xa thông lệ là duy trì chênh lệch chi tiêu ở mức không quá 5% dự toán.

    Theo WB, sở dĩ có tình trạng vừa kể là vì hệ thống hành pháp được phép thay đổi dự toán mà không cần hệ thống dân cử xem xét, phê duyệt. Chưa kể, Luật Ngân sách hiện hành cho phép nới rộng chi tiêu so với dự toán bằng cách dùng thêm các dòng tiền cả trong lẫn ngoài ngân sách. Đây cũng là lý do việc sử dụng ngân sách trở thành thiếu minh bạch và chi tiêu trở thành kém hiệu quả.

    Tuần trước, Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội CSVN từng cảnh báo về tình trạng nợ nần của chính quyền các địa phương đang tăng chóng mặt.

    Trả lờiXóa
  3. Trong bốn năm từ 2010 đến 2013, nợ nần của chính quyền các địa phương đã tăng gần 5 lần, từ 6,777 tỉ vào năm 2010 lên 30,016 tỉ đồng vào năm 2013. Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội CSVN dự đoán, đến cuối năm nay, khoản nợ này sẽ lên tới 33,500 tỉ và sang năm tới, con số đó sẽ là 38,000 tỉ vì chính quyền nhiều địa phương vẫn tiếp tục phát hành trái phiếu riêng để đầu tư vào các dự án hạ tầng.

    Dẫn đầu về nợ nần tăng tăng cao và nhanh là Sài Gòn. Tính đến cuối năm ngoái, chính quyền thành phố Sài Gòn nợ 12,419 tỉ. Trong đó hơn 10,000 tỉ là nợ từ việc phát hành trái phiếu. Số nợ còn lại là vay của Kho bạc Nhà nước.

    Chính quyền các địa phương biện bạch, nợ riêng tăng cao và nhanh là chính quyền trung ương không cấp đủ tiền để họ đầu tư vào các dự án. Cũng vì vậy, họ phải huy động vốn đầu tư từ nhiều nguồn khác nhau và trái phiếu là công cụ mượn nợ được sử dụng nhiều nhất.

    Cũng theo chính quyền các địa phương thì những dự án đầu tư thực hiện bằng tiền bán trái phiếu đều vừa mới hoàn thành hoặc đang được thực hiện nên chưa thể xác định hiệu quả.

    Trong khi đó, cả Quốc hội của chế độ lẫn nhiều chuyên gia, báo giới, liên tục chỉ trích việc sử dụng các nguồn tiền đi vay như ODA, trái phiếu,… luôn luôn kéo dài, khiến gánh nặng của nợ nần thêm trầm trọng.

    Tháng 9 năm ngoái, Kiểm toán Nhà nước công bố một báo cáo, theo đó, do thực hiện chậm chạp, nhiều dự án giao thông và dự án thủy lợi không đáp ứng mục tiêu đầu tư là “giải quyết nhu cầu cấp bách”. Tại Phú Thọ có 25 dự án như vậy. Còn tại Thanh Hóa có 5 dự án không đạt mục tiêu đầu tư...

    Chưa kể tại nhiều địa phương, tình trạng nợ các nhà thầu chấp nhận ứng tiền trước để xây dựng các công trình hạ tầng càng ngày càng trầm trọng. Việc chính quyền các địa phương thi nhau phát hành trái phiếu với lãi suất cao, cạnh tranh với hệ thống ngân hàng có thể dẫn đến tình trạng vỡ nợ hàng loạt trong tương lai.

    Mới đây, ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch – Đầu tư của Việt Nam, kể rằng, do Quốc hội yêu cầu ông ta phải cho biết những dự án nào kém hiệu quả hoặc không hiệu quả. Bộ Kế hoạch – Đầu tư đã gửi công văn đề nghị các địa phương trong toàn quốc khảo sát – đánh giá các dự án đầu tư bằng ngân sách.

    Phản hồi trở lại từ các địa phương trong toàn quốc là “dự án nào cũng hiệu quả’. Khi bị ông Vinh chất vấn, yếu tố “hiệu quả” được đánh giá theo tiêu chí nào (?), lãnh đạo các địa phương trả lời “không hiệu quả chỗ này thì hiệu quả chỗ khác”.

    Cuối năm ngoái, chế độ Hà Nội công bố một thống kê về việc sử dụng ngân sách để đầu tư vào các “dự án trọng điểm”. Theo đó, chỉ trong vòng mười năm, Việt Nam đổ tiền xây 20 cảng biển quốc tế, 22 phi trường (có 8 là phi trường quốc tế), 267 khu công nghiệp (trung bình một tỉnh có 4 khu công nghiệp), 18 khu kinh tế ven biển, 28 khu kinh tế cửa khẩu, 1,757 dự án trong các lãnh vực giao thông, thủy lợi và di dân.

    Tổng vốn đầu tư cho tất cả các “dự án trọng điểm” ấy ngốn hết khoảng 444 ngàn tỉ đồng và gần như toàn bộ các “dự án trọng điểm” đều bỏ hoang sau khi hoàn tất.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mày không biết gì thì đừng có xuyên tạc như vậy. Biết thì thưa thớt không biết thì dựa cột mà nghe đừng có xuyên tạc như vậy. Những hành động xuyên tạc của những kẻ rận chủ chúng mày đừng có sủa như vậy chúng mày sẽ phải chịu những hình phạt thích đáng

      Xóa
  4. Tôi luôn tự hào mình là người Việt Nam, sống cởi mở thân thiện, hiếu khách sống chân thật, tình cảm, nhiều người du khách nước ngoài phản ánh vậy. Con người ta sống với nhau quan trọng là biết yêu thương nhau, giúp đỡ nhau những lúc khó khăn, sống trọng tình trọng nghĩa bởi cuộc đời là mấy khi ta mới có duyên vậy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Việt nam tuy là một nước nhỏ và đang phát triển nhưng phong cảnh,con người,đất nước này luôn được bạn bè quốc tế để ý đến .Tại sao khách nước ngoài du lịch vào việt nam,bởi có phong cảnh đẹp ,có người con nồng hậu,tốt bụng và luôn chào đón họ .vậy thì Luôn cư xử đúng mực và đón tiếp họ thì mới để cho các vị khách nước ngoài ấy có ấn tượng tốt ,luôn cho họ thấy con người Việt đẹp như thế nào?

      Xóa
    2. Vì sao du khách nước ngoài chỉ đến VN một lần?
      Dự án về nâng cao năng lực du lịch trách nhiệm ở Việt Nam vừa đưa ra một báo cáo, theo đó, nói rằng chỉ 6% du khách nước ngoài quay trở lại Việt Nam lần hai. Cơ quan này đã đính chính thông tin trên tuy nhiên nó vẫn khiến câu chuyện về du lịch Việt Nam trở lại nóng hổi.

      Một đi không trở lại

      Dự án Chương trình phát triển năng lực du lịch có trách nhiệm với môi trường xã hội do Liên minh Châu Âu tài trợ vừa đưa ra một báo cáo gây sốc. Theo báo cáo của họ, chỉ 6% du khách nước ngoài cho biết sẽ quay trở lại Việt Nam lần hai. Dự án này thực hiện trưng cầu ý kiến của 3.000 du khách nước ngoài ở 5 điểm du lịch chính là Sa Pa, Hạ Long, Huế, Đà Nẵng và Hội An.

      Con số 6% quá thấp này khiến nhiều người Việt Nam và những người quan tâm tới ngành du lịch phải nóng mặt. Chẳng phải Việt Nam vẫn được coi là nơi được ban phát danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp hay sao? Trên mạng xã hội và các blog cũng bàn luận sôi nổi về báo cáo trên. Nhiều người bắt đầu đổ lỗi cho những thiếu sót vẫn chưa tìm được cách giải quyết như cơ sở hạ tầng, nạn chặt chém, trộm cướp đến mức công an một thành phố lớn phải rải truyền đơn cảnh báo, vân vân.

      Cũng có người bênh vực giới làm du lịch Việt Nam và chỉ ra lỗ hổng của cuộc thăm dò trên, rằng nó thực hiện tại 5 điểm du lịch nổi tiếng ở Việt Nam. Họ nói rằng tất nhiên khi được hỏi có quay trở lại những nơi này nữa hay không, họ sẽ nói không vì đã biết rồi. Hơn nữa, khách phương Tây cũng muốn đi du lịch nhiều nơi khác nhau.

      Những người làm du lịch Việt Nam thì khẳng định không có chuyện đa số khách phương Tây không có thiện cảm với Việt Nam tới mức một đi không trở lại như vậy. Ông Nguyễn Việt Dũng, giám đốc công ty du lịch Discovery Indochina, cho hay khách Tây của công ty nếu không quay lại thì cũng giới thiệu cho người thân, bạn bè về Việt Nam. Nhiều khách Tây của công ty ông đến Việt Nam là do được giới thiệu truyền miệng như vậy.

      Chị Phạm Kim, hoạt động trong ngành du lịch đến 10 năm nay, cho biết khách hàng của chị có người quay trở lại đến 4-5 lần, có người yêu Việt Nam quá còn quay trở lại cả 9-10 lần. Chị nói:

      “Số lượng khách quay lại Việt Nam là nhiều chứ không phải ít. Có những khách không quay lại thì họ giới thiệu cho bạn bè họ.”

      Thiếu đủ thứ

      Theo số liệu của tổng cục du lịch Việt Nam, khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam trong 8 tháng đầu năm nay là gần 6 triệu lượt. Năm ngoái, con số này là khoảng 7,5 triệu lượt khách. Trong số khách du lịch này, phần nửa là khách đến từ các nước châu Á như Trung Quốc, Thái Lan... Những khách này phần lớn là một đi không trở lại.

      Xóa
    3. Chị Phạm Kim cho hay:

      “Đối tượng khách châu Á này có nhu cầu về mua sắm, vui chơi giải trí rất cao. Trong khi đó, ở Việt Nam những dịch vụ đó vẫn còn yếu so với Malaysia, Singapore và Thái Lan. Vì thế, những du khách này chỉ đến một lần thôi và không quay trở lại. Họ đến Việt Nam để xem có những danh lam thắng cảnh. Nếu để đi mua sắm, đi chơi thì họ trở lại những nước khác.”

      Trái lại, khách phương Tây rất yêu thích danh lam thắng cảnh Việt Nam thì gặp khó khăn về đi lại. Chị Kim cho biết:

      “Chúng ta không có đường bay thẳng sang Việt Nam. Thường thì họ sẽ phải quá cảnh qua Bangkok hay Singapore, Hong Kong. Vậy nên, với họ như vậy là rất không tiện lợi và lại ảnh hưởng tới chi phí cho chuyến đi đến Việt Nam của họ.”

      Trong khi đó, chính phủ Việt Nam không có chính sách cởi mở cho du khách. Điển hình là việc cấp thị thực du lịch khá rắc rối và đắt đỏ. Du khách phải trả gần 50 đôla cho một lần vào Việt Nam, cao hơn rất nhiều lần so với các nước láng giềng như Thái Lan hay Singapore. Những người này thường chỉ yêu cầu khách nước ngoài trả từ 20-25 đôla cho một lần vào nước họ. Chị Kim nói:

      Các nước như Malaysia, Lào, Thái Lan và Singapore miễn thị thực cho rất nhiều khách của nhiều quốc gia khác nhau nhưng Việt Nam thì rất hạn chế. Vì thế họ đã không tạo được điều kiện thuận lợi cho những khách muốn quay lại.”

      Ngoài ra, du khách cũng than phiền rằng Việt Nam có nhiều danh thắng mà không biết giữ gìn và khai thác hợp lý. Chị Kim nói:

      “Ví dụ như các bãi biển, mình lại cho xây các khu nghỉ dưỡng, khách sạn một cách ồ ạt, dẫn tới việc các bãi biển không còn nguyên sơ nữa. Chẳng hạn như bãi biển Múi Né, cách đây hơn chục năm nó rất đẹp với những hàng dừa xanh trải dài, khách nhìn rất thích. Tuy nhiên, khi du lịch phát triển thì bãi biển Mũi Né chỉ còn các khu nghỉ dưỡng và khách sạn mà thôi. Các công trình xây dựng nó cũng làm mất đi hồ nước tự nhiên ở trên dải đất khô ở Mũi Né.

      Các điểm du lịch mới

      Chị Phạm Kim cho biết khi trở lại Việt Nam lần hai, các du khách cũng muốn tới những nơi vẫn còn đậm chất văn hoá như vùng núi phía bắc thay vì các thắng cảnh nổi tiếng thế giới. Chị Kim nói:

      “Những năm gần đây, Sa Pa bị thương mại hoá nhiều rồi thì du khách lại có xu hướng tìm về những vùng núi cao ở Đông Bắc, Tây Bắc như Hà Giang. Bây giờ điểm thu hút khách mới là Hà Giang.”

      Loại hình du lịch cộng đồng, hay tên tiếng Anh là homestay, cũng vì thế cũng phát triển nhanh. Chẳng hạn như ở huyện Nậm Đằm, Hà Giang, nhiều gia đình người dân tộc Dao mở cửa tư gia của họ để đón khách tới thăm thú. Những vị khách này được phụ vụ ăn ngủ. Nếu thích, họ có thể cùng làm việc với gia chủ.

      Một người nước ngoài trên mạng Facebook cũng bình luận rằng chỉ cần ra khỏi các đô thị lớn thôi, họ được tiếp xúc với những người dân Việt chân chất, tốt bụng. Chị Kim cho biết đây cũng là một hình thức mới, khiến nhiều du khách thích thú đón nhận.

      Xóa
  5. Theo ý kiến riêng của tui cái này mới là nhục quốc thể: "...việc để một thằng cha Hàn Quốc coi việc lấy vợ Việt Nam dễ như bỏ tiền mua mớ rau mới là mất mặt dân tộc". Bộ công an phải nhảy vào làm việc ngay. Các đồng chí đã đứng ngoài ngó lơ nhiều năm rồi. Hãy mang công bằng cho ngưòi phụ nữ Việt Nam.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. KHi người hàn quốc muốn lấy vợ việt nam,thì trước hết là có sự đồng ý của gia đình người con gái,cũng giông như 2 người việt vậy,nhập gia tùy tục mà. sau đó là sự đảm bảo của chính quyền hay bộ phận chức năng .Chứ không phải muốn vơ là vơ đâu nha.ngày nay người việt lấy chồng hayvợ nước ngoài là bình thường.tình yêu không biên giới mà.

      Xóa
    2. Dư luận viên thật là ngu. Có thấy đàn ông Việt nam đến Hàn quốc lựa vợ như là lựa thú vật.

      Điều này cho thấy với sự thống trị độc tài của ĐCS. Dân ta nghèo khó, phải chấp nhận bị dân ngoại quốc làm nhục, xem dân ta là hàng hóa, thú vật để lựa chọn.

      Dư lợn viên có thấy phụ nữ nước giàu có, dân chủ đứng cởi chuồn cho đàn ông lựa không ?

      Dư lợn viên thấy và hiểu được vấn đề không ?

      Dư lợn viên có thấy con gái cán bộ cao cấp vì 2000 đô la đi lấy chồng hàn, làm nô lệ không. Tại sao con cán bộ thì giàu có, con dân thì nghèo khó. ?

      Dư lợn viên có dám hỏi cán bộ lương công chức tại sao giàu có vậy không ?

      Xóa
    3. Tui mới bị đã thông tư tưởng từ những ý kiến trong này. Mà thiệt tình thì mình đâu còn có quốc thể để mà nhục. Tin tức người ta hôi của của kẻ bị nạn trên các con đường VN được đăng tải như cơm bữa. Người ta hôi bia, người ta hôi trái cây, người ta hôi đủ thứ. Hể cái gì mà rơi ra đường là bị người ta vô tư lụm làm của riêng. Quốc thể cái mốc xì gì nữa khi người ta xếp hàng giành giật áo mưa...giành giật miếng ăn. Ôi quốc thể Việt Nam là cái mốc xì gì khi nghèo đói vây quanh. Thế đấy. Còn đâu chỉ có con gái quê nghèo khổ cởi truồng để bọn hán, bọn hàn, bọn đài xem mua đâu. Tui thấy cả diễn viên điện ảnh cũng cởi truồng lấy chồng hàn, chồng ấn cả. Quốc thể cái gì khi cả một đài đồng đảng viên chỉ biết hối lộ làm giàu...Quốc thể Việt Nam bị bán bán xang Trung Quốc làm gái rồi...Tệ thật.

      Xóa
    4. ông nặc danh kia có lớn mà không có khôn vậy? ông nghĩ ở nước ngoài không có cái tình trạng kia sao? đúng là óc bã đậu mà thích cắn càn. cán bộ giàu ông ghen ăn tức ở nên bôi xấu à? người nhà người ta làm ra tiền nên giàu, có ăn mất của ông phần nào đâu ông cứ thích hằn học thế? và ở đâu ra cái màn phụ nữ việt đứng cởi truồng cho đàn ông lựa vậy? ông cho rằng cái xã hội này đốn mạt khốn nạn đến mức đó sao? xin lỗi đi, cái đó chỉ xảy ra ở trong nạn buôn bán phụ nữ trẻ em thôi ạ.
      còn về việc gái việt lấy chồng hàn, ai ép buộc bọn họ làm vậy đâu? tự bọn họ cho rằng lấy chồng hàn thì đời họ tốt hơn, gia đình bọn họ cũng đồng ý thì chính quyền sao ngăn cản? ngăn cản thì các ông kêu vi phạm dân chủ nhân quyền, ko ngăn cản thì các ông nói chính quyền chỉ biết vơ tiền ko để tâm đến dân.

      Xóa
    5. còn bác song tranh, xin lỗi chứ bác nói ngu bỏ mẹ. ý thức của người dân chẳng nhẽ đảng và nhà nước muốn đổi là đổi được? không muốn đói nghèo thì trước hết phải tự thân vận động, phấn đấu, vượt qua khó khăn thử thách để gặt hái thắng lợi, để làm giàu cho chính bản thân cũng như phát triển đất nước. các ông đều là người lớn cả chứ đâu phải trẻ con mới đẻ mà cần người bú mớm cơm bưng nước rót tận mồm? không biết tự thân vận động, chỉ biết trông chờ vào nhà nước hành động, ko được như ý muốn là nói nhà nước thế này thế nọ, chưa kể đến xuyên tạc các đường lối chính sách vì tư lợi bản thân. đấy gọi là đả thông tư tưởng sao?
      xã hội tồn tại những kẻ chỉ biết há miệng chờ sung như ông thì bảo sao nước ta vẫn còn nghèo!

      Xóa
    6. muốn không có tình trạng này nữa thì phải tự làm giàu cho bản thân và gia đình đi, bản thân mình thì lười không chịu học tập và làm việc để kiếm tiền, chỉ muốn kiếm tiền nhanh thì mới như thế, mới tự "bán" mình, đến lúc "đời không như phim" lại trách Nhà nước không bảo vệ là sao. Bản thân không nhận thức đúng, tự đưa mình vào chỗ khó lại đổ cho người khác. Không làm thì lấy gì để ăn, đất nước phát triển là do nhân dân đồng lòng cùng làm việc để xây dựng

      Xóa
  6. Hãy tự hào là người việt nam,bởi những cử chỉ và hành động đẹp trong mắt bạn bè quốc tế, .cho họ biết là việt nam nhỏ bé nhưng chất chứa yêu thương tình cảm ,cho người nước ngòai thấy được cái đẹp trong con người việt.bước đầu trước tiên là ứng xử và giao tiếp với những người khác nước ngoài đúng mực.

    Trả lờiXóa
  7. Trong thời đại hiện nay thì người nước khác đi sinh sống bởi một nước khác rất nhiều .Việt nam cũng là một đất nước như vậy,hiên nay có rất nhiều người nước ngoài sinh sống và làm việc tại việt nam,có người đã sống rất nhiều năm.cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nêu ta cư xử nhau,giúp đỡ nhau trong cuộc sống ,

    Trả lờiXóa
  8. nhục quốc thể cái gì chứ, đúng là quá vớ vẩn đối với những người có cái nhìn vớ vẩn như thế. để làm ra được đồng tiền thì mọi người có thể biết là khó khăn như thế nào rồi đó . đằng này mọi người thấy người ta phải tích cóp mãi mới có tiền để cùng người yêu đi du lịch nước người. tích cóp để mua tặng cho người yêu cái ip như thế. đó mà một con người đáng phải tôn trọng mới đúng

    Trả lờiXóa