Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

"CUỘC CHỌI CỜ LỊCH SỬ"

Theo quy định của Hiệp định Giơ-ne-vơ, tất cả các đồn cảnh sát giới tuyến phải treo cờ hàng ngày. Treo cờ là chuyện bình thường, song "chọi cờ" mới là chuyện "quốc gia đại sự" đã từng xảy ra ở hai cột cờ ở hai đầu cầu Hiền Lương và kéo dài hàng chục năm.


Lúc đầu, vào năm 1945-1946, chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cho làm một cột cờ bằng cây phi lao cao 12m để treo một lá cờ có khổ 3,2m x 4,8m. ở bờ Nam, Pháp cắm cờ tam tài lên nốc lô cốt Xuân Hoà ở bờ Nam cao 15m. Theo yêu cầu của nhân dân giới tuyến, cờ của chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phải cao hơn cờ của địch thủ nên những người lính của chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã vào rừng sâu để tìm bằng được một cây gỗ cao 18m, cao hơn cột cờ của Pháp 3m và treo một lá cờ bằng vải sa tanh rộng 24m.

Ngay sau đó, Ngô Đình Diệm đã cho dựng một trụ cờ bằng xi măng cốt thép cao 30m tại bờ Nam. Trên đỉnh treo một lá cờ vàng ba sọc đỏ lớn, có hệ thống đèn nê-ông nhấp nháy đủ màu. Khi dựng cờ xong, loa chiến tranh tâm lý hướng sang bờ Bắc truyền thông: "Tổng thống Việt Nam Cộng hoà cho dựng cột cờ cao 30m ở Vĩ tuyến 17 để dân chúng miền Bắc thấy rõ chánh nghĩa Quốc gia".

Tháng 7 – 1957, Tổng Công ty lắp máy Việt Nam đã gia công một cột cờ bằng thép ống cao 34,5m tại Hà Nội rồi vận chuyển vào giới tuyến. Trên đỉnh cột cờ gắn một ngôi sao bằng đồng có đường kính 1,2m, 5 đỉnh ngôi sao gắn một chùm bóng điện loại 500W, lá cờ rộng 108m2.

Chính quyền Việt Nam Cộng hòa hoàn toàn bất ngờ trước sự kiện này nên vội vàng tôn cột cờ của họ lên 35m và lên giọng: “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa muốn chọi cờ nhưng chọi sao nổi với Quốc gia”.

Năm 1962, thêm một lần nữa, Tổng Công ty lắp máy Việt Nam gia công một cột cờ cao 38,6m rồi chuyển vào dựng ở Hiền Lương, kéo lên lá cờ đại 134m2, nặng 15kg, cách đỉnh 10m có một cabin để chiến sĩ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đứng treo và thu cờ. Cột cờ này được xem là cột cờ cao nhất giới tuyến. Hàng ngày, các người lính an ninh Việt Nam Dân chủ Cộng hòa kéo cờ lên sớm hơn và hạ cờ xuống muộn hơn giờ quy định (6h30’ đến 18h30’) để cho những người đi làm sớm, về muộn cũng nhìn thấy được lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới bên cạnh đối thủ. Người dân ở xa hàng chục cây số vẫn nhìn thấy rõ lá cờ Tổ quốc ở bờ Bắc. Nếu như trước đây người đi rừng, đi biển nhìn sao Bắc đẩu, thì nay họ nhìn vào ngọn cờ cao 38,6m này để tìm phương hướng.

Theo ước tính, từ 19-5/1956 đến 28-10/1967, những người lính an ninh miền Bắc giới tuyến đã treo hết 267 lá cờ cỡ lớn. Sau khi cột cờ bị bom Mỹ đánh gãy vào năm 1967, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã thêm 11 lần dựng cờ bằng gỗ cao 12 - 18m, 42 lần lá cờ bị bom phá hỏng.

Cờ của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa treo cao hơn lúc nào cũng đập vào mắt lực lượng an ninh Việt Nam Cộng hòa làm họ phải luôn tìm cách phá hoại. Khi Mỹ tìm cách phá hoại bằng không quân đối với miền Bắc, thì cột cờ Hiền Lương là mục tiêu đánh phá hàng đầu. Ngày 8-02-1965, tướng không quân của chính quyền Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Cao Kỳ đã lái chiếc máy bay AD6 bắn phá cột cờ, nhưng pháo cao xạ của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bắn trả bị thương.

Mặc dù Việt Nam Cộng hòa huy động hàng trăm chiếc máy bay ném bom và hàng vạn đạn pháo cỡ lớn từ Dốc Miếu, Cồn Tiên bắn ra, từ Hạm đội 7 ngoài biển bắn vào, nhưng vẫn không thể xóa được cái “chấm đỏ” này ở bắc cầu Hiền Lương. Đến ngày 2-8-1967, họ lại tập trung nhiều tốp máy bay thay nhau đánh phá liên tục suốt ngày làm cho cột cờ của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bị gãy và đánh sập cầu Hiền Lương. Tối hôm đó, loa của Việt Nam Cộng hòa truyền thông: “Cột cờ của Bắc Việt trên đầu cầu Hiền Lương đã bị không lực Hoa Kỳ đánh tan tành tro bụi”. Nhưng ngay đêm hôm đó, một cột cờ mới được dựng lên. Sáng hôm sau, trong lúc loa Việt Nam Cộng hòa đang đọc bản tin thì lá cờ đỏ sao vàng của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lại đã xuất hiện tung bay trong nắng sớm. Cũng chính ngay đêm hôm đó, những người lính Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ôm bộc phá sang đánh gãy cột cờ ở bờ Nam, để chấm dứt lá cờ của Việt Nam Cộng hòa trên bầu trời giới tuyến.

Cụm di tích

Cũng bình thường như bao mảnh đất khác ở khắp miền đất nước, song đến khi hai miền bị chia cắt trong cuộc chiến (1954 - 1975) thì dòng sông Bến Hải và mảnh đất đôi bờ trở nên nổi tiếng, được cả nước và cả thế giới biết đến. Đôi bờ Hiền Lương đã trở thành "nhân chứng lịch sử" trên 20 năm mang trên mình nỗi đau chia cắt đất nước, nơi đã chứng kiến cảnh tang tóc, đau thương nhưng vô cùng anh dũng kiên trung của nhân dân đôi bờ Nam - Bắc vì sự nghiệp đấu tranh thống nhất nước nhà. Cụm di tích gồm tại đôi bờ Hiền Lương: cầu Hiền Lương, sông Bến Hải, cột cờ ở bờ Bắc, nhà Liên hợp, Đồn công an giới tuyến, giàn loa phóng thanh, cụm tượng đài "Khát vọng thống nhất" ở bờ Nam, Nhà Bảo tàng Vĩ tuyến 17.

Theo hiệp định Genève, dọc hai bên bờ sông giới tuyến quân sự tạm thời có 4 đồn cảnh sát đóng ở các nơi: Hiền Lương, Cửa Tùng (bờ Bắc), Xuân Hòa và Cát Sơn (bờ Nam).

Đồn công an Hiền Lương nằm cạnh cầu phía Bắc gồm 3 khu nhà: A, B, C tạo thành chữ V. Nhà A được xây dựng từ năm 1955. Đây là nơi đặt trụ sở chỉ huy của công an bờ Bắc. Mỗi nhà được dùng cho một mục đích khác nhau. Nhà B là nơi để ở và sinh hoạt của các chiến sỹ công an giới tuyến. Nhà C là nơi làm kho hậu cần. Đồn Hiền Lương có 2 tiểu đội (16 người) thuộc lực lượng công an vũ trang. Đây cũng là nơi để tiếp các đoàn khách quốc tế và khách trong nước...

Đồn Công an Cửa Tùng đóng ở bãi biển xã Vĩnh Quang (bờ Bắc) có nhiệm vụ kiểm soát ngư dân của hai bờ ra vào Cửa Tùng. Đồn có 16 người thuộc lực lượng công an vũ trang. Đồn Cát Sơn đóng ở làng Cát Sơn (bờ Nam), có 16 người thuộc lực lượng của cảnh sát Việt Nam Cộng hòa làm nhiệm vụ kiểm soát ngư dân 2 bờ ra vào. Đồn Xuân Hòa (bờ Nam) do cảnh sát Việt Nam Cộng hòa đóng. Đồn này tận dụng lại bốt cũ của thực dân Pháp xây năm 1954. Đến năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì hệ thống đồn bốt dọc 2 bờ sông Bến Hải tan rã...

Các đồn công an giới tuyến bên bờ bắc sông trong suốt 12 năm (1954 - 1965) là nơi Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dùng để tố cáo sự vi phạm Hiệp định của Mỹ - Việt Nam Cộng hòa với tổ chức Quốc tế cùng đấu tranh với Việt Nam Cộng hòa về quy chế khu phi quân sự.

"Cuộc chiến âm thanh"

Những năm 1954 - 1964 là giai đoạn không còn tiếng súng ở đôi bờ giới tuyến, song cuộc chiến bằng tiếng nói đã diễn ra ở đây rất căng thẳng và quyết liệt giữa hai phe đối lập.

Lúc đầu, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cho xây dựng một hệ thống loa phóng thanh được phân bố thành 5 cụm trong chiều dài 1.500m ở bờ Bắc, mỗi cụm gồm 24 loa có công suất 25W.

Sau những ngày phát sóng đầu tiên, hệ thống loa phóng thanh này không thể át được các loa do Tây Đức, úc cung cấp phát với âm thanh lớn hơn của chính quyền Việt Nam Cộng hoà. Chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trả đũa bằng cách tăng thêm 8 loa có công suất 50W và 1 loa có công suất 250W. Ngược lại chính quyền Việt Nam Cộng hòa được Mỹ viện trợ cho những loại loa tối tân hơn, vang xa hàng chục cây số.

Vào đầu năm 1960, một giàn loa của Mỹ với công suất của mỗi loa lên tới hàng trăm oát được chuyển đến và đặt tại bờ Nam sông Bến Hải. Lúc bấy giờ chính quyền Việt Nam Cộng hoà tuyên bố: "Hệ thống loa "nói vỡ kính" này sẽ vang tận Quảng Bình, dân bờ Bắc sẽ nghe rõ tiếng nói của "chánh nghĩa Quốc gia"!" Không chịu thua, lúc bấy giờ chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã lắp đặt chiếc loa có công suất 500W với đường kính rộng đến 1,7m và bổ sung thêm 20 loa loại 50W, 4 loa loại 250W tại chiến tuyến Bến Hải. Khi thuận gió, tiếng loa có thể truyền xa hơn 10km.

Để có đủ điện cho hệ thống loa có tổng công suất 7.000W này hoạt động, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã phải xây dựng một đường dây cao thế 6KVA dài gần 10km, kéo dài từ thôn Tiên An, Vĩnh Sơn đến thông Tùng Luật, Vĩnh Giang. Ngoài ra, còn có một trạm cao tần đặt tại Liêm Công Phường cách cầu Hiền Lương 2,5km về phía bắc để tăng âm cho hệ thống loa.

Cuộc "đấu khẩu" giữa hai phía qua hệ thống loa là những lời tuyên truyền chính trị chỉ trích đối phương, thường là những tin không có lợi hoặc có thể trái ngược với thực trạng. Mỗi ngày buổi phát thanh kéo dài 14-15 tiếng đồng hồ, có khi phát vào lúc 1 - 2 giờ sáng, mở hết công suất làm người dân cả hai bờ đều nghe thấy.

Vào giai đoạn 1954 - 1964, ở đôi bờ Bến Hải vang vọng trong ký ức của một giọng ca ngọt ngào, truyền cảm của nghệ sĩ Châu Loan của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa với những bài thơ, bài hò do nghệ sĩ thể hiện rất biểu cảm: 
"Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Thiếp xa chàng ngày đợi đêm trông
Trong đồn chàng có nhớ thiếp không?
Ngoài này thiếp vẫn chờ mong chàng về"

Victor Charlie - CT03
Comments
10 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

10 nhận xét:

  1. Chúng ta đã nói : khép lại quá khứ để hướng đến tương lai. Hiện nay bang giao giữa VN và Mỹ ngày càng phát triển theo hướng đảm bảo lợi ích cho nhân dân 2 nước.
    Bài viết của tác giả như tiếng kêu lạc loài của loài thú hoang giữa một đêm yên bình.
    VĂN MẠNH - TP.HCM

    Trả lờiXóa
  2. nghĩ những cảnh năm ấy vĩ tuyển 17 chia đôi đất nước,bao nhiêu thủ đoạn đấu cờ hay âm thanh thì cũng làm cho người t chua chát,nhìn những đất nước như Hàn Quốc Triều Tiên ta mới thấy sợ nếu Việt Nam mà không độc lập thì sẽ thế nào,cảm ơn trời đã cho Đảng lãnh đạo thống nhất đất nước hai miền nam bắc để có những cuộc sum họp trong nước mắt hạnh phúc,và cho thế hệ mai sau được ngắm nhìn bờ cõi hình chữ S tuyệt đẹp này

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn đúng ở chỗ là nếu là Cộng Sản miền Bắc cũng như Kim Ủng, thì 2 miền cũng sẽ như Nam Hàn (Tư Bản Theo Mỹ), và Bắc Hàn (Cộng Sản, theo LX-TQ). Nhưng tớ thì nghĩ Cộng Sản Bắc Việt tối thiểu cũng giống Cộng Sản TQ , tức là VN cũng giống như Trung-Quốc và Đài Loan hiện nay. Chắc bạn thừa biết là Đài Loan và TQ dân đi du lịch ầm ầm giữa 2 bên.

      Xóa
  3. Cái bài viết này hay đấy chứ. Tui hổng biết tình hình Bắc-Nam thế nào vì tui có biết gì mà nói. Nhưng bài viết này hay đấy chứ. Oánh nhau chưa hẳn phải dùng súng đạn mà. Nhưng mà tui đọc hay bị lộn giữa hai phe Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà & Việt Nam Cộng Hoà. Hai phe lấy tên tựa tựa với nhau làm tui lẩn lộn bất thường. Mà thôi, quá khứ đau thương kia cũng có những cái buồn cười đấy chứ. Tui cũng có dịp đến nơi đây và mới thấy bài viết này hay và có ý nghĩa lịch sử buồn cười lúc đấy. Thật đấy! Từ thị trấn Hồ Xá trên QL 1A thì bạn đã thấy lá cờ rồi. Bây giờ mình thấy bình thường chứ lúc dầu xôi lửa bỏng thời đó thì biểu tượng lá cờ lúc ấy mới quan trọng chừng nào. Cám ơn ông tác giả nha. Cho tui thêm được kiến thức...chọi cờ của bậc cha ông tui thời đó. Ai theo phe nào thì cũng đã là quá khứ. Hiện tại thì mình phải làm sao cho xứng với công sức tiền nhân đã có công mở mang, gầy dựng đất nước. Đừng để cả dân tộc phải lầm than trong bể khổ.

    Trả lờiXóa
  4. Báo đảng chỉ trích đảng viên lão thành kêu gọi từ bỏ cộng sản
    HÀ NỘI (NV) .- Ba tháng sau khi 61 đảng viên lão thành cùng ký tên vào một thư ngỏ kêu gọi từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, tờ Sài Gòn Giải phóng mới đáp trả nội dung.

    Hồi tháng 7 vừa qua, 61 đảng viên lão thành, trong đó đa số gia nhập đảng CSVN cách nay hơn 40 năm, có người là đảng viên CSVN cách nay 75 năm, nhiều người từng là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, sĩ quan cao cấp trong quân đội, công an, hoặc là chuyên gia trong các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội, giáo dục, luật pháp, truyền thông,… đã cùng ký tên vào một thư ngỏ gửi Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN hiện nay. Họ kêu gọi từ bỏ chủ nghĩa cộng sản và thực hiện ngay tất cả các biện pháp cần thiết để thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc.

    Trong thư, những đảng viên cộng sản lão thành cả quyết, nhiều năm qua, việc Đảng CSVN xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình Xô Viết là con đường sai lầm, dẫn quốc gia vào cuộc khủng hoảng toàn diện, càng ngày càng tụt hậu.

    Toàn thể Đảng CSVN, trong đó có những người ký tên vào thư ngỏ phải chịu trách nhiệm trước dân tộc về thực trạng này và phải tích cực khắc phục những hậu quả đã gây ra. Họ nhấn mạnh, những sai lầm của Đảng CSVN đã giúp Trung Quốc tiến được nhiều bước quan trọng trong âm mưu biến Việt Nam thành “chư hầu kiểu mới”. Những người ký tên vào thư ngỏ yêu cầu sớm chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ.

    Suốt ba tháng qua, giới lãnh đạo Đảng, nhà cầm quyền trung ương cũng như hệ thống truyền thông chính thống làm lơ, không đả động gì đến thư ngỏ vừa kể. Mãi tới ngày 4 tháng 11 vừa qua, tờ Sài Gòn Giải Phóng – “cơ quan ngôn luận của Thành ủy TP.HCM”, mới phản công.

    Trong bài “Sự thật về lòng “trung thành” của nhóm thư ngỏ 61”, tờ Sài Gòn Giải Phóng chỉ trích thư ngỏ đã “tạo nên một sự hỗn loạn về thông tin, gieo rắc những mầm mống độc hại cho xã hội tạo nên sự bất ổn về tư tưởng, an ninh, gây nhiễu loạn, gây bất ổn trong quần chúng nhân dân, chia rẽ mối đoàn kết của dân tộc”.

    Tờ Sài gòn Giải Phóng còn “đề nghị các cơ quan chức năng vạch trần bộ mặt thật của nhóm tự xưng là 61 đảng viên ‘trung thành’ này”.

    Có vẻ như lai lịch của 61 người tham gia ký tên vào thư ngỏ khiến tờ Sài Gòn Giải Phóng lúng túng nên phạm sai lầm khi lựa chọn yếu tố “trung thành” làm mục tiêu để chỉ trích 61 đảng viên lão thành. Có hai trong số 61 người tham gia ký tên vào thư ngỏ từng là lãnh đạo tờ Sài Gòn Giải Phóng là Tô Hòa, cựu Tổng Biên tập và Kha Lương Ngãi, cựu Phó Tổng Biên tập.

    Ngoài ông Hòa và ông Ngãi, tham gia ký tên vào thư ngỏ vừa kể còn có những cá nhân từng là lãnh đạo cao cấp của nhiều cơ quan ngôn luận, trước nay vẫn cổ súy cho sự thống trị của Đảng CSVN như: ông Nguyễn Kiến Phước, cựu Ủy viên Ban Biên tập tờ Nhân Dân – cơ quan ngôn luận của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN. Ông Hà Tuân Trung, cựu Tổng Biên tập tạp chí Kiểm Tra của Ủy ban Kiểm tra thuộc Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN.

    Ông Nguyên Ngọc, cựu Tổng Biên tập và bà Nguyễn Thị Ngọc Trai, cựu Phó Tổng Biên tập tờ Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam. Ông Tô Nhuận Vỹ, cựu Tổng Biên tập tạp chí Sông Hương. Ông Huỳnh Tấn Mẫm, cựu Tổng biên tập báo Thanh Niên,...

    Tờ Sài Gòn Giải Phóng không thể giải thích được tại sao những người vốn không thể nghi ngờ “sự vững vàng về tư tưởng” và “sự kiên định về lập trường” của họ, nay lại cùng với nhiều người khác “đòi Đảng từ bỏ vị trí cầm quyền”, cùng “chống Trung Quốc” và vì vậy mà trở thành “chống lại đường lối đối ngoại sáng tạo, độc lập tự chủ của Đảng và Nhà nước”, “tiếp tay cho các tổ chức phản động lưu vong”

    Trả lờiXóa
  5. Thật may là tình trạng đó không bị kéo dài và Việt Nam sớm thống nhất được đất nước, chứ cứ cái cảnh đó như Triều tiên thì cũng mệt quá.

    Trả lờiXóa
  6. Bắc triều tiên hay nam triều tiên mệt ?

    Mày tưỡng là giống như bBắc triều tiên là tốt lắm à.

    Trả lờiXóa
  7. Chắc hẳn sẽ có nhiều người không biết về tình tiết này. Dù là quá khứ nhưng vẫn cảm ơn tác giả đã viết để cho mọi người hiểu hơn về vấn đề này.

    Trả lờiXóa
  8. Cảm ơn tác giả về bài viết có rất nhiều người dân Việt Nam không biết về sự việc trên qua bài viết này mọi người sẽ có thêm cho mình kiến thức về lịch sử nước nhà. Chúng ta luôn tự hào chúng ta là những người dân Việt Nam mang trong mình dòng máu Lạc Hồng.

    Trả lờiXóa
  9. chiến tranh đâu phải chỉ diễn ra bằng súng đạn, trên chiến trường máu lửa. chiến tranh còn diễn ra trong tâm lý của chính những con người đang sinh sống và làm việc gần với chiến trường hay trên chiến trường. nó không chỉ có hình thức dùng vũ lực mà còn dưới hình thức tâm lý chiến. bởi vậy nên những mục tiêu mag tính chất biểu trưng biểu tượng đôi khi lại là mục tiêu bị bắn phá nhiều nhất nhằm dập tắt nhuệ khí của đối phương. rất cám ơn tác giả vì đã mag lại bài viết lịch sử này đến với chúng ta. có như vậy, chúng ta mới có thể hiểu được tính cam go quyết liệt của cuộc chiến như thế nào,tinh thần đấu tranh anh dũng của dân tộc ta như thế nào. có như vậy, chúng ta mới có thể hiểu được những khó khăn gian lao mà cha ông từng phải vượt qua để có được ngày hôm nay,từ đó đúc rút ra kinh nghiệm, bài học thực tiễn cho chính bản thân mình.

    Trả lờiXóa