Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

ĐIẾU CÀY TRỞ VỀ VỚI ĐẤT MẸ HOA KÌ

Blogger Nguyễn Văn Hải tức điếu cày, người tù lương tâm nổi tiếng nhất Việt Nam vừa đặt chân lên Losangeles California vào hồi 9h tối thứ 3 ngày 21/10. Đến 10h30 ông đã xuất hiện trước hàng chục ống kính truyền hình và sự chào đón của hơn 200 đồng bào Việt Nam. Sự kiện này đánh dấu một bước quan trọng trong con đường đấu tranh của điếu cày, hơn 10 năm đấu tranh thì anh đã trở về với cộng đồng người việt sinh sống ở California. 


Hình ảnh anh điếu cày tiếp nhận quốc kì mới của mình

Anh Điếu Cày đã được trao lá cờ Mỹ danh dự cho những đóng góp của anh trong phong trào đấu tranh trong vòng lao tù. Từ những ngày tháng tuyệt thực cho đến những ngày tháng cụt tay mọc lại, giờ đây qua đấu tranh của các chính phủ, tổ chức quốc tế, bạn bè quốc tế gây sức ép cho nhà cầm quyền thì anh đã được trả tự do và xuất cảnh sang Mỹ. Theo anh Hải thì “trước khi quyết định đi vào Hoa Kì thì chúng tôi đã chuẩn bị cho mình một bước đấu tranh mới” mà trong khi đó đoạn hội thoại trước đó anh có nêu: “Tôi thấy chính phủ Hoa Kỳ thì mong muốn tôi trở thành một công dân của Hoa Kỳ nhưng tôi không hiểu tại sao chính phủ Việt Nam lại muốn trục xuất tôi” rõ ràng chúng ta có thể nhận thấy nguyện vọng được sang Mỹ là do anh điếu cày chấp nhận và đồng ý chứ không phải do ý muốn của chính phủ Việt Nam. Đây cũng là một thủ pháp mà anh điếu đánh lừa dư luận, ý anh muốn nói rằng đảng đã trục xuất anh ra khỏi đất nước vô cớ, trong khi đó anh lại tự nguyện đồng ý sang Mỹ để đấu tranh. 

Có vẻ như việc sang Mỹ này đã được anh dự liệu trước, nhà cầm quyền Việt Nam đã nắm bắt cũng như đáp ứng tâm tư, nguyện vọng và nhu cầu của anh Điếu Cày là muốn sang Mỹ để đấu tranh. Hơn thế nữa anh điếu cày sang Mỹ sẽ có điều kiện tiếp cận với nhiều nguồn vốn để hỗ trợ cho phong trào đấu tranh dân chủ trong nước. 

Lựa chọn ra nước ngoài để được đào tạo tự do báo chí vẫn là lựa chọn và ước mơ của những nhà dân chủ thời nay. Rõ ràng hướng ngoại làm con đường đấu tranh cho phong trào dân chủ đang trở nên "hot" hơn bao giờ hết. Sang Mỹ thì những nhà dân chủ sẽ có nhiều điều kiện hơn cũng như các tư tưởng tiến bộ cho con đường đấu tranh của mình. Vì vậy muốn được như anh Cù Vũ, Điếu Cày thì có lẽ những nhà dân chủ còn phải vượt qua con đường lao tù gian nan thì mới có thể đến được với chân trời thiên đường Hoa Kì. 



TƯỞNG
Comments
42 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

42 nhận xét:

  1. Giật tít nghe ghê quá, mình nghĩ Hải đi Mỹ là cuộc chạy trốn sự thật, là hèn nhát chứ chẳng vinh dự gì cả. Những người dám ở lại đối mặt sự thật để đấu tranh thì mới là người có bản lĩnh, chứ ở nước ngoài có mấy triệu người chống Việt Nam rồi, giờ thêm 1 người thì cũng không làm cho mới thêm được tình hình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đừng vội ném đá tui vì tui đồng tình với lời bình này. Không phải chỉ riêng người Việt Nam mình mà thất bất cứ ai chạy đi lưu vong vào thế kỷ hiện tại thì chẳng làm được gì cả. Chí lớn thành chí bé ngay tức thời. Nhớ rằng, bây giờ khác với thời Cụ Hồ, Cụ Học, Cụ Diệm rồi. Trước kia họ lưu vong xong trở về Việt Nam thì ai cũng tưởng là họ đi để học cái khôn của thiên hạ mà mang về sử dụng. Hơn nữa, trước kia làm gì mà có "hộ chiếu này, hộ chiếu nọ", computer này nọ mà theo dõi, chứ, bây giờ đi rồi thì họ tịch thâu hộ chiếu, bỏ vào computer bìa đen là hết về. Không cấp Visa nợ thì hết đi luôn. Mà lạ hén, ông cha ta xưa kia đâu có học cao đến sĩ này, sĩ nọ mà nói trúng rang à: Hổ ly sơn hổ bại...Thế đấy. Ai lưu vong rồi mới thấy quyết định của mình là dại.

      Xóa
  2. Hehe thì hắn về với đất mẹ là đúng rồi, về với chủ nhân, người nuôi chúng chứ với chúng Việt Nam có phải là quê hương đâu, có góp phần xây dựng quê hương đâu, toàn kiếm chuyện để phá hoại thôi mà

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rồi. Đảng CS cút về Tàu đi, về với đất mẹ sinh ra Đảng CS.

      Xóa
    2. vậy sao ông không cút về mỹ đi mà đòi đảng cút về tàu thế? đảng theo chủ nghĩa xã hội của marx lenin và tư tưởng hồ chí minh chứ không phải theo tàu đâu nhé. cái căn bản ấy cũng không biết mà cũng đòi phát ngôn à, tài thế? hẳn nào dân chả nghe nặc danh mấy ông bao h, vô danh tính, vô tích sự, lại vô giáo dục @@

      Xóa
    3. Nặc danh 19:37:nhà đấu tranh dân chủ đây sao?những nhà dâm chủ trong nước ta thật sự quá ngu dốt,có thể thốt lên là tàu là đất mẹ sinh ra đảng cộng sản.Ngay cả cái chế độ cũng không biết gì,chắc lại cái kiểu nghe người ta nói gì thì nói nấy đây mà.

      Xóa
  3. Sau bao nhiêu vất vả, bao nhiêu tính toán lo toan cuối cùng thì chó cũng tìm đc về với chủ.

    Trả lờiXóa
  4. Ba phái đoàn cấp cao của Mỹ cùng lúc đến Hà Nội
    HÀ NỘI 23-10 (NV) - Ba phái đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam gần như trong cùng một lúc để đối thoại về những vấn đề mang tính sống còn với Việt Nam: Quốc phòng, thương mại và nhân quyền.

    Hôm 21 Tháng Mười, bà Amy Searight, phó phụ tá bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, phụ trách khu vực Nam Á và Đông Nam Á, đến Việt Nam để tham dự cuộc đối thoại về chính sách quốc phòng, sau khi chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam cách nay vài tuần.

    Theo thông tấn xã Việt Nam, bà Searight đã hội đàm với Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam, về tình hình thế giới, tình hình khu vực, kết quả đã đạt trong năm lĩnh vực từng được đề ra tại Bản Ghi Nhớ về hợp tác quốc phòng song phương.

    Trang web chuyên cung cấp thông tin về quốc phòng và tình báo có tên là janes.com tiết lộ, ngoài việc hỏi mua các phi cơ tuần thám P-3 Orion do Lockheed Martin sản xuất, Việt Nam còn hỏi mua hệ thống radar phòng vệ bờ biển do Raytheon sản xuất. Thậm chí Việt Nam “sẽ theo đuổi việc mua lại các con tàu cũ của hải quân và lực lượng phòng vệ bờ biển Hoa Kỳ."

    Hồi đầu năm ngoái, Đại Tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Quốc Phòng, từng công khai cho biết, nếu lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam được dỡ bỏ, trước hết, Việt Nam muốn mua sắm thiết bị, phụ tùng để sửa chữa, bảo quản, nâng cấp một số vũ khí mà Việt Nam từng thu được trong chiến tranh. Ông Leon Panetta, lúc đó là bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, chỉ hứa sẽ trợ giúp nếu Việt Nam “hội đủ một số điều kiện.”

    Cũng trong ngày 21 Tháng Mười, ông Michael Froman, đại diện Thương Mại của Hoa Kỳ, đến Việt Nam để thảo luận về Hiệp Định Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

    Phó Thủ Tướng Vũ Văn Ninh nói với ông Froman rằng, tuy gặp nhiều khó khăn nhưng Việt Nam muốn hoàn tất tiến trình thương thuyết về TPP với Hoa Kỳ.

    Theo tường thuật của báo chí Việt Nam, ông Ninh kêu gọi Hoa Kỳ chú ý xem xét các quyền lợi của Việt Nam trong những lĩnh vực xuất cảng thiết yếu như hàng may mặc và giày dép. Ông Ninh cam kết Việt Nam sẽ dồn mọi nỗ lực để tham gia TPP và sẽ hợp tác với Hoa Kỳ để giải quyết các trở ngại trong tiến trình thương thuyết.

    Hôm sau, 22 Tháng Mười, ông Tom Malinowski, phụ tá ngoại trưởng Hoa Kỳ, đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền, và Lao Động, đến Hà Nội. Chuyến thăm Việt Nam của ông Malinowski sẽ kéo dài cho tới ngày 26 tháng này.

    Trả lờiXóa
  5. Theo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, trong bốn ngày ở Việt Nam, ông Malinowski sẽ trình bày để Việt Nam hiểu được tầm quan trọng của việc tiếp tục chứng minh có tiến bộ về nhân quyền, trước khi hai bên có thể phát triển quan hệ đối tác tòan diện, hợp tác chặt chẽ hơn về kinh tế và hỗ trợ an ninh. Ông Malinowski có trách nhiệm hối thúc Việt Nam sớm phê chuẩn Công Ứớc Chống Tra Tấn, thực thi Công Ước Về Quyền Dân Sự và Chính Trị.

    Trong ngày 21 Tháng Mười, thời điểm bắt đầu các cuộc đối thoại về quốc phòng và an ninh, Việt Nam phóng thích và trục xuất ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày, sang Hoa Kỳ.

    Ngày 23 Tháng Mười, đại diện Bộ Ngoại Giao Việt Nam tuyên bố với báo giới là Hà Nội chỉ tạm tha không buộc blogger Điếu Cày thi hành tiếp hình phạt tù vì “lý do nhân đạo.”

    Blogger Điếu Cày, 62 tuổi, là một trong những người sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do và là một trong những người tích cực vận động cho các hoạt động chống ảnh hưởng của Trung Quốc trên vận mệnh Việt Nam.

    Blogger này bị bắt năm 2008, bị kết án ba năm tù về tội “trốn thuế” bất chấp việc khởi tố - truy tố - kết án bị cả dư luận Việt Nam lẫn cộng đồng quốc tế chỉ trích vì có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy đó là sự ngụy tạo để trừng phạt một người khơi dậy tinh thần chống sự bành trướng của Trung Quốc .

    Năm 2011, sau khi thi hành xong bản án, blogger này vẫn không được trả tự do. Chính quyền Việt Nam tiếp tục cầm giữ ông, rồi khởi tố và kết án ông tội “tuyên truyền chống nhà nước” với bản án 12 năm nữa.

    Blogger Điếu Cày là một trong những tù chính trị mà nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế liên tục yêu cầu chính quyền Việt Nam phải phóng thích vô điều kiện. Việt Nam tạm tha không buộc ông thi hành tiếp hình phạt tù vì “lý do nhân đạo” đúng vào thời điểm bắt đầu ba cuộc đối thoại quan trọng với các đại diện của chính phủ Hoa Kỳ.

    Trả lờiXóa
  6. Thế lực thù địch đế quốc Mỹ sẽ đến VN đàn phán đấy.

    Có đồng chí nào sẳn sàng đón chờ ở sân bay để tiêu diệt thế lực thù địch này không hay là chỉ là anh hùng bàn phím, lén lúc chửi Mỹ. KHi nó đến nhà thì run sợ trốn hết.

    Có giỏi thì đi giết hết lũ thế lực thù địch này đi. Cơ hội trước mắt phải nắm lấy ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. về học lại tiếng việt đi rồi hãy tính làm bàn phím bác lê duẫn à. không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. việc gì có lợi cho nước cho dân ta làm, cái gì gây hại thì phải tránh, thế thôi. mỹ đến thì ta tiếp, mỹ gây sự thì ta chơi bài đóng cửa đánh chó, có gì khó mà phải xoắn? đừng cho rằng mỹ đứng đầu thế giới này mà có quyền muốn làm gì thì làm nhé. xin lỗi đi, ko có cửa đâu!

      Xóa
  7. hắn muốn sang mỹ để có nhiều cơ hội và môi trường để chống phá nhà nước ta hơn thôi,chứ hắn có thiết yêu quê hương đất nước này đâu,nghe những lời hắn nói thật rối trá,hắn sang mỹ chỉ có mục đích chống lại nhà nước ta thôi và hắn muốn trở thành công dân mỹ chứ đâu còn là công dân Việt nam.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. sau một thời gian dài điếu cày lũi chũi chống phá nhà nước ta ,xuyên tạc ,âm mưu đủ kiểu và hắn trở về với Mỹ ,có thể nói là đất mẹ của các rận chủ ,khi đã về thì hắn sẽ làm gì đây và Mỹ sẽ làm gì với hắn,một kẻ hết giá trị ?

      Xóa
  8. đất nước bớt đi được một tên chống phá nhà nước,hắn ở lại đất nước chỉ có kích động mọi người đấu tranh chống phá thôi,nhà nước ta đã có biện pháp trục xuất hắn khỏi đất nước thì hắn chạy ngay sang mỹ để cầu cứu và nhận sự hỗ trợ thật là một tên phản bội lại tổ quốc mình.

    Trả lờiXóa
  9. Nhà nước dưới sự thống trị của Đảng hại dân hại nước thì tại không được chống ?
    Đảng CS ngày xưa chưa cướp được chính quyền cũng hô hòa dân chúng chống nhà nước mà.

    Vu khốn Điếu cày nói dối trá à ?
    Dối trá gì ? bằng chứng đâu ?

    Vì sao Đảng CS tiếp tục chỉ thị DLV xuyên tạc, nói xấu người yêu nước nhỉ. DLV quên rằng ngày xưa bác cũng phải tìm đường ra hải ngoại để cứu nước ấy.

    vì dân vì nước, phải xóa bỏ chế độ tàn ác, độc tài của ĐCS thì phải chấp nhận ra đi.

    Độc tài = bất tài = khủng bố bạo lực = DLV ngu ngốc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. những người lãnh đạo Đảng là do nhân dân bầu,là những người vừa có đức vừa có tài,không có Đảng làm sao có được đất nước độc lập tự do như hôm nay,nhân dân được hưởng nhu cầu hạnh phúc sống trong hòa bình,không có Đảng làm sao có được đất nước Việt Nam ra đời.

      Xóa
    2. thử hỏi không có Đảng nhân dân ta có được độc lập như hôm nay không,Đảng lãnh đạo đánh tan xiềng xích nô lệ của thực dân và đế quốc,giúp nhân dân ta đấu tranh giành chính quyền về tay mình,không có Đảng thì làm sao có được đất nước.

      Xóa
    3. bạn Thanhhoa_pro có thể nói cho mọi người biết là nhân dân tự do bầu Đảng CS vào lúc nào, bao nhiêu đảng đối lập tham dự cuộc bầu cử và Đảng CS chiếm bao nhiêu phần trăm số phiếu.

      Những nước khác không có Đảng CS thì họ cũng có tự do độc lập. Nhân dân Việt nam thì muốn giải phóng đất nước. NHưng Đảng thì chỉ muốn lợi dụng lòng yêu nước để cướp chính quyền.

      Sao khi ĐCS cướp được chính quyền thì dân ta hoàn toàn không có ấu no hạnh phúc. Nào là cải cách ruộng đất, nào là kinh tế XHCN, tàn phá đất nước.

      Kẻ sống hạnh phúc chỉ có Đảng viên và gia đình của họ.

      Đó là 2 việc khác nhau.

      Bạn có lẽ là người gốc Đảng, không phải gốc Việt. Nếu là người gốc Việt phải biết là đất nước Việt nam ta đã có ngàn đời nay.
      Nước Việt nam không phải do ĐCS lập nên và không phải của riêng ĐCS.


      "
      không có Đảng làm sao có được đất nước Việt Nam ra đời."



      Chỉ cần đọc câu này đủ thấy kiến thức và sự hiểu biết của bạn quá nông cạn. Phải nói là hỗn láo, mất dạy với tổ tiển người Việt ta.

      Xóa
    4. vâng, không có đảng làm sao có được đất nước việt nam xã hội chủ nghĩa ra đời. chắc theo cái bác nặc danh này chỉ có đám rận chủ và mỹ mới giúp nước việt nam ra đời quá.
      thêm nữa, bác có biết đảng tuyển đảng viên thế nào không vậy, hay bao nhiêu đảng viên là bấy nhiêu ng thuộc diện con ông cháu cha? đúng là ngu xuẩn. vào đảng phải tự nguyện. phải có đủ tài năng.
      ấu no hạnh phúc là cái gì thế? vậy ông nặc danh làm phép so sánh trc khi đảng tiến hành tổng khởi nghĩa giành chính quyền và thời điểm hiện tại xem nền kinh tế xã hội chúng ta như thế nào đi?
      ông cũng biết rằng đất nước việt nam có từ ngàn đời nay, vậy nhà nước việt nam ngày nay do ai lập ra và có từ bao giờ?
      đúng, nước việt nam ko phải của riêng đcs, nhưng đảng cs là lãnh đạo của nước việt nam này.

      Xóa
  10. cuối cùng thì tên điếu cày này thỏa mãn được sang mỹ của hắn,khi sang đó hắn sẽ có nhiều cơ hội để viết về sự xuyên tạc chống phá đảng và nhà nước ta hơn,kích động mọi người biểu tình để chống đối nhà nước mình,thật là tên phản lại chính đất nước của mình.

    Trả lờiXóa
  11. nhờ Đảng và nhà nước chúng ta mới có cuộc sống hòa bình và ổn định được làm chủ đất nước mình,có quyền bầu những người do mình tin tưởng làm lãnh đạo,vì thế nên hãy bảo vệ và xây dựng Đảng và nhà nước vững mạnh đó là xây dựng chính đất nước mình và cuộc sống của mình.

    Trả lờiXóa
  12. Khi chính phủ không còn tiền để đầu tư
    Chưa bao giờ công luận lại quan tâm đến hiệu quả đồng vốn vay của Việt Nam như hiện nay, bởi tiền vay dành cho đầu tư phát triển thì quá thấp, trong khi vốn vay về lại dùng để trả nợ quá cao. Nghịch lý trên vẫn tồn tại nhiều năm qua, vì sao?

    Nợ công tăng quá nhanh

    Tại kỳ họp quốc hội thứ 8 đang diễn ra, một trong những nỗi lo được các cử tri tập trung bàn thảo là nợ công, hiệu quả đồng vốn vay và khả năng trả nợ của Chính phủ. Không phải ngẫu nhiên, ngay trong diễn văn khai mạc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thừa nhận “nợ công của Việt Nam tăng nhanh” để khẳng định sự khó khăn mà chính phủ Việt Nam đang phải đối mặt trong thời gian sắp tới trước hết là sức ép trả lãi, trả nợ, sau đó là những hệ lụy vì đầu tư phát triển không đủ tiền. Thậm chí, đại diện của Ủy tài chính – ngân sách Quốc hội Trần Quang Chiểu không ngần ngại chỉ ra nhiệm vụ quan trọng của năm 2015 là “tập trung vào trả nợ.”

    Rõ ràng nếu nhiệm vụ quan trọng chỉ là “tập trung” vào “trả nợ” thì làm sao Việt Nam có thể thực thi được những dự án đầu tư phát triển, những kế hoạch tăng trưởng hay các mục tiêu công nghiệp hóa, hiện đại hóa đang tiến gần. Không những vậy, các khoản nợ công của Việt Nam lại đang bị đánh giá là có độ rủi ro cao hơn các nước trong khu vực.

    Phân tích về điều này, T.S Lê Xuân Nghĩa đưa ra 3 nguyên nhân cơ bản: thứ nhất, hiệu quả của đầu tư từ nợ công rất thấp, thứ hai, tỷ lệ trả nợ hàng năm trên tổng thu ngân sách rất cao chiếm 25% và thứ ba, kỳ hạn bình quân các khoản vay của Việt Nam rất ngắn, dẫn đến lãi phải trả cao hơn. Được biết, trong phiên họp chiều 20/10, Bộ trưởng Bộ Tài chính Đinh Tiến Dũng cho biết Chính phủ đề nghị giữ mức bội chi ngân sách năm 2014 bằng 5,3% GDP để có được 224.000 tỉ đồng nhằm trả nợ ngân sách nhà nước.

    Trong một lần trả lời phỏng vấn với chúng tôi gần đây về gánh nặng nợ công, T.S Ngô Trí Long, chuyên gia kinh tế độc lập từ Hà Nội không khỏi băn khoăn:

    Hiện nay mỗi người dân Việt Nam phải chịu 900 USD/ đầu người nợ công; với thu nhập quốc dân tương đối bé với ngân sách thâm hụt rất lớn tình hình kinh tế vô cùng khó khăn; nợ công có xu hướng gia tăng, năng suất không có hiệu quả. Cho nên đó chính là những băn khoăn những khó khăn lớn nhất. Vấn đề ở đây không phải là biểu hiện của con số mà khả năng trả nợ cũng như tốc độ nợ có xu hướng tăng quá nhanh. Đây chính là sự lo lắng và cũng là sự bất cập của vấn đề nợ công hiện nay.

    Những khoản nợ mà T.S Ngô Trí Long gọi bằng cái tên “lo lắng” và “bất cập ấy” nếu qui đổi ra con số sẽ khiến người ta quá bất ngờ, bởi đồng hồ nợ công do tạp chí Times công bố, tổng nợ công của VN vào ngày 1/10/2014 là gần 85 tỉ đô la, mỗi người dân Việt phải gánh hơn 930 đô la.

    Tuy nhiên, điều đáng nói không phải chỉ ở số nợ mà Việt Nam đang oằn lưng gánh, mà lại chính là ở khả năng Chính phủ sẽ trả nợ thế nào trong thời gian sắp tới. Bản thân chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng từng nhấn mạnh “Quốc hội nhận thấy an ninh về nợ công bị đe dọa do cơ cấu của nợ công, do nguồn để trả nợ công thiếu cân đối, do bội chi và vay thêm để trả nợ công.” Không “đe dọa” sao được khi ngân sách Nhà nước có “cơ cấu rất xấu” chiếm tới 72% là các khoản chi thường xuyên, trong khi đó, chưa đầy 30% còn lại là để trả nợ và đầu tư phát triển.

    Trả lờiXóa
  13. Không đủ khả năng trả nợ
    Nhận xét về mối nguy hại này, T.S Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế Trung ương phân tích:

    Chi thường xuyên của ngân sách chiếm đến 72% tổng số chi, như vậy, chỉ còn lại 28%, mà 25% sẽ phải chi để trả nợ, như vậy, chỉ còn 3% để đầu tư, đây là điều hết sức đáng lo ngại, nếu như vậy, nền kinh tế Việt Nam sẽ không thể công nghiệp hóa được và Việt Nam sẽ phải có những biện pháp để giảm những khoản chi thường xuyên.

    Con số chỉ còn 3% dành cho đầu tư phát triển mà T.S Lê Đăng Doanh vừa cảnh báo hẳn đã phản ánh đúng thực trạng những gì mà đại biểu Trần Du Lịch của đoàn đại biểu TPHCM ngán ngẩm khi nhìn vào bức tranh ảm đạm của nền kinh tế Việt Nam, ông phát biểu: “kinh tế vẫn quá yếu, như người đi cà rề, cà rề, khỏe không ra khỏe, bệnh không ra bệnh, đọc tất cả báo cáo thì không thấy có quyết sách gì đột phá.”

    Đột phá sao được khi mà “nhiều chính sách ra đời không thực hiện được chỉ vì không có tiền,” đó là nhận xét của bộ trưởng bộ Kế hoạch Đầu tư Bùi Quang Vinh khi đề nghị “Việt Nam cần chính sách mới để phát triển.” Bộ trưởng Bùi Quang Vinh cho rằng “chưa bao giờ tiền dành cho đầu tư phát triển tại Việt Nam lại ở mức thấp như vậy, chỉ ở khoảng 17% tổng chi”, ông chỉ ra 3 nguyên tắc trụ cột của kinh tế trong chi ngân sách đang bị vi phạm, đó là: tăng chi ở VN cao hơn tốc độ tăng năng suất lao động, tốc độ tăng cho chi an sinh xã hội cao hơn tốc độ tăng thu ngân sách và cuối cùng, tốc độ tăng chi thường xuyên cao hơn tốc độ tăng chi cho đầu tư phát triển.

    Ngưỡng an toàn của nợ công là 65% GDP mà Quốc hội VN đề ra, theo tính toán, đến hết 2015 nợ công dự báo sẽ lên đến 64%, nhưng thực chất con số này còn cao hơn rất nhiều nếu bao gồm cả các khoản nợ của doanh nghiệp Nhà nước mà Chính phủ đứng ra bảo lãnh:

    Đáng lo ngại là số nợ công mà bộ Tài Chính công bố lại không gồm nợ của doanh nghiệp Nhà nước, mà nợ của doanh nghiệp Nhà nước không trả được cũng phải do Nhà nước trả, nghĩa là cũng sẽ trở thành nợ công, đây là một tình huống rất phức tạp, nếu tính cả số nợ của doanh nghiệp Nhà nước cộng vào thì số nợ công của Việt Nam hiện nay đã lên đến mức trên 105% của GDP và đó là một tỉ lệ quá cao.

    Nếu đơn giản sử dụng con số chính thức được công bố là 65% thì nghĩa là trong tương lai gần Việt Nam không còn đủ khả năng trả nợ, chứ đừng nói đến đầu tư phát triển.

    Chúng tôi xin được trích nguyên văn phát biểu của chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng mới đây để làm lời kết: “2015 xơi hết rồi thì 2016 lấy gì mà đầu tư phát triển, tôi thấy ngân sách xấu lắm rồi, thứ nhất, thu được đồng nào đem xài hết, thứ hai là hãm đầu tư và thứ ba là cứ vay thêm ào ào, như thế thứ nhất là không phát triển được đất nước, hai là trả nợ không được thì đến ngày là sụp chứ còn gì?”

    Trả lờiXóa
  14. Đúng chỉ có bác điếu cày mới nghĩ ra cái kiểu đánh lạc hướng dư luận như vậy, chẳng hiểu sao ông ấy vẫn được nhiều người sùng ái đến như vậy trong khi bản thân ông ta chẳng giúp được gì cho xã hội Việt Nam, đất nước Việt Nam, chỉ muốn chạy sang Mỹ để hưởng một cuộc sống an nhàn cùng với những kẻ chế độ cũ

    Trả lờiXóa
  15. giá trị sử dụng của điếu cày đã đến ngày hết hạn sự dụng cần phải được nhập về kho rồi, chắc hẳn là ông ấy sẽ cảm thấy sung sướng vì được về với đất mẹ lắm, trong những ngày cơ cực trong tù nằm gai nếm mật thì cái thời gian cuối đời của ông an nhàn thì cũng chẳng đáng là bao đâu, làm người đâu cần phải như vậy

    Trả lờiXóa
  16. Chắc hẳn khi Điếu cày sang bên ấy hắn sẽ chẳng cảm thấy sung sướng gì cả với một kẻ tù nhân chính trị, khi mà cái án tù nhân lương tâm đã gắn với cái mác điều cày một thời gian dài , đi đâu hắn cũng sẽ bị người ta soi mói để ý, người cùng quan điểm với hắn thì ít nhưng chắc chắn người ghét sẽ là nhiều hơn

    Trả lờiXóa
  17. Đúng là kẻ hai lưỡi kiểu gì cũng nói được, rõ ràng là hắn mong muốn được chuyển sang sinh sống ở mỹ và lấy quốc tịch Mỹ, vậy mà xuyên tạc được rằng nhà nước Việt Nam trục xuất hắn mới sợ chứ, chắc hắn lại đang ảo tưởng mình là anh chàng đẹp trai bị trục xuất đây mà

    Trả lờiXóa
  18. Điếu cày là một người có thể gọi là có học, thế nhưng lối cư xử của ông thì lại hoàn toàn ngược lại , ông không vì mục đích chung của dân tộc mà đi chạy theo những suy nghĩ ước vọng viển vông của một thế giới không có thực, đất nước đang chuyển biến do sự tác động của nhiều thứ nên cái gì cũng cần phải có quá trình có thời gian, điều ông nói chưa phù hợp với hoàn cảnh hiện tại nước ta

    Trả lờiXóa
  19. Cũng ngẫm nghĩ rằng anh ta được cái gì khi đặt chân đến đất mỹ nhỉ. Chả có lí do gì sao ông ta lại xa tổ quốc mình. Hoạt động kiểu trực tiếp như ông ta nếu tiếp tục ở lại thì chắc vào tù ra tội tiếp nên ông ta quyết định sang bên đó chăng. Hay là một kế hoạch khác của cái bọn rân chủ sắp sửa tung ra? Lắm nghi vấn lắm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi cũng nghĩ như bạn LeNghia trên. Thực ra thì cũng không nói cái nội dung gì đâu nhưng hình thức cũng không nên lạm dụng cái dấu "" quá. Cũng hiểu ý nghĩa đấy, cũng biết là sự thực như thế đấy, nói như bạn nghĩa nói đó. Cần phải rõ nghĩa những cái nên rõ nghĩa. Như thế mới bớt đau mắt hơn

      Xóa
  20. Những kẻ xấu luôn đi theo tiếng gọi của Việt Tân thì có bao giờ khá lên được đâu, cũng chỉ vì đồng tiền, không đồng tiền thì cũng mong ước một cuộc sống xa hoa sứ người trong khi nhân dân đồng đội trong nước đang cố gắn xây dựng đất nước ngày một lớn mạnh, thật là kẻ lười biếng, đời cha ăn mặn thì đời con khát nước thôi Điếu ah

    Trả lờiXóa
  21. trở về trong sự chào đón nồng nhiệt của những phóng viên trong vào ngoài nước cùng nhiều báo chí, có lẽ đây là thời gian bùng sáng nhất, được nói tới nhiều nhất của Điếu cày, qua thời gian rồi thì Điếu cày cũng như tên tuổi ấy sẽ lụi tàn theo thời gian như những kẻ trươc hắn mà thôi

    Trả lờiXóa
  22. Bài viết dành cho những kẻ cuồng Mỹ, một đất nước không có chiến tranh từ nhiều năm rồi mà chúng mày ảo tưởng muốn một phát nước ta giàu bằng nó thì đúng là chỉ có đi cướp mới giàu nhanh được thôi, âu cũng là bài học cảnh tỉnh cho nhiều kẻ còn ảo tưởng những hào hoa xứ người

    Trả lờiXóa
  23. Tôi cũng nghĩ như bạn LeNghia trên. Thực ra thì cũng không nói cái nội dung gì đâu nhưng hình thức cũng không nên lạm dụng cái dấu "" quá. Cũng hiểu ý nghĩa đấy, cũng biết là sự thực như thế đấy, nói như bạn nghĩa nói đó. Cần phải rõ nghĩa những cái nên rõ nghĩa. Như thế mới bớt đau mắt hơn

    Trả lờiXóa
  24. Thế mới thấy với chúng thì đâu mới là đất nước, đâu mới là nước mà chúng bảo vệ và "yêu nước" là như thế nào

    Trả lờiXóa
  25. Hậu quả tai hại của Hội nghị Thành Đô'
    ..Hơn 20 năm sau Hội nghị Thành Đô, nay có dịp nhìn lại vấn đề, người ta sẽ thấy “ngộ” ra được một số điều mà ngay từ khi được phổ biến kết quả của Hội nghị, những người quan tâm đến tình hình đất nước lúc đó đã ít nhiều biểu thị sự không đồng tình.

    Bước đầu, xin mạnh dạn công khai một số yếu kém của phía chúng ta, cũng như xin thẳng thắn đề cập tới một vài tác hại của những “quyết đoán” sai lầm khi đó đối với đất nước.

    Nêu ra một số việc, không phải là muốn truy cứu trách nhiệm chính trị, hoặc nhằm bôi xấu, hạ thấp uy tín của một ai mà chỉ nhằm một mục đích: nếu không thấy hết những dại khờ, non yếu của chúng ta, không vạch trần những mưu ma chước quỷ của kẻ mà cho đến tận giờ phút này trong chúng ta vẫn còn có không ít ngưòi lầm tưởng họ là những đồng chí cộng sản, những người đang cùng chúng ta xây dựng chủ nghĩa xã hội thì sẽ là một nguy hại to lớn, lâu dài, tiềm ẩn đối với dân tộc.

    Ngoài những nhân nhượng vô nguyên tắc về Campuchia như đã trình bày ở bài trước, phía Việt Nam đã không hề (hay không dám) đề cập tới nguyên nhân tạo ra bất đồng trong quan hệ Việt Trung trong hơn 10 năm qua nhất là cuộc Chiến tranh Biên giới tháng 2 năm 1979 do Ban lãnh đạo Bắc Kinh cố tình, chủ động gây ra.

    Phía Việt Nam đã hoàn toàn cho qua vấn đề sau khi nghe Giang Trạch Dân nói trong diễn văn: quan hệ hai nước từ nay “hãy gác lại quá khứ, hướng tới tương lai”.

    Đó là những điều ngưòi viết bài này thu nhận được sau khi đã hỏi kỹ đồng chí phiên dịch và nói chuyện nghiêm túc nhiều lần với đồng chí Hồng Hà khi đồng chí còn sống tại một số cuộc họp và tại phòng làm việc của đồng chí tại số 2 Nguyễn Cảnh Trân và tại nhà riêng của tôi do đồng chí chủ động tới gặp.

    Trả lờiXóa
  26. Không dám hé một lời
    Chúng ta không đòi Trung Quốc phải bồi thường chiến tranh trong khi đã nêu vấn đế Mỹ bồi thường chiến tranh là điều kiện tiên quyết để bình thường hoá quan hệ hai nước nhưng tại sao trong đàm phán bí mật lại không dám nói dù chỉ là một lời với Trung Quốc về cuộc chiến tranh tàn ác đó và buộc họ chí ít phải nói ra câu 'lấy làm tiếc' về hành động phi nghĩa của mình?

    Nhượng bộ vô nguyên tắc này của Việt Nam đã làm cho Trung Quốc dường như giành được 'vị thế chính nghĩa' trước dư luận quốc tế và nhất là trong đông đảo nhân dân Trung Quốc dù họ mang hơn 60 vạn quân chính quy xâm lược, giết hại nhiều đồng bào ta, tàn phá nhiều cơ sở vật chất của ta tại vùng sáu tỉnh biên giới Việt Nam.

    Làm cho một bộ phận người trên thế giới cho rằng những vu cáo bịa đặt của Trung Quốc: 'Việt Nam xua đuổi người Hoa', 'Việt Nam xâm lược Campuchia'… là đúng, việc thế giới 'lên án, bao vây cấm vận Việt Nam' là cần thiết, việc Trung Quốc 'cho Việt Nam một bài học' là phải đạo…trong khi chính chúng ta mới là ngườì có công lớn trong việc đánh tan bọn Khơme Đỏ, cứu nhân dân Campuchia khỏi nạn diệt chủng. Tóm lại là đã làm cho khá nhiều người trong thời gian khá dài hiểu lầm, ác cảm với Việt Nam.

    Cho tới khi đặt bút viết những dòng này mặc dù đã mất nhiều công sức tìm hiểu, người viết vẫn chưa biết ai là người đề xuất chủ trương cấm không được nói lại chuyện cũ với Trung Quốc, khiến cho trong hơn 20 năm qua, trên các phương tiện truyền thông của Việt Nam không hề có một tin tức nào động chạm tới Trung Quốc. Ngay cả tên tuổi, nghĩa trang của các liệt sĩ hy sinh trong cuộc đấu tranh yêu nước thần thánh trên cũng bị cố tình lảng tránh không dám công khai nói tới, thậm chí bị lãng quên.

    Cần phải nói ra đây một sự thực là trong khi đó, báo, mạng chính thống của Trung Quốc vẫn ra sức tung hoành, không hề bị một sự cấm đoán, hạn chế nào, ngày ngày tìm hết cách để bôi xấu, xuyên tạc Việt Nam về mọi mặt, đến nỗi phần lớn người dân Trung Quốc bình thường khi được hỏi về Việt nam cũng thốt lên, Việt Nam là 'vô ơn bội nghĩa, là kẻ ăn cháo đá bát'...

    Theo tài liệu chính thức của Trung Quốc trong một cuộc điều tra công khai, đã có tới “80% dân mạng Trung Quốc - tức khoảng 300 triệu ngưòi-chủ yếu là thanh niên và người có học - tán thành dùng biện pháp vũ lực với Việt Nam tại Biển Đông.

    Cảm tình, ấn tượng tốt đẹp của đa số nhân dân Trung Quốc về một nước Việt Nam anh dũng trong chiến đấu, cần cù trong lao động, hữu nghị với Trung Quốc trước đây dường như không còn nữa. Hậu quả tai hại này chưa biết bao giờ mới xoá bỏ được.

    Chấp nhận yêu sách trắng trợn của phía Trung Quốc gạt bỏ mọi chức vụ trong và ngoài đảng đồng chí Nguyễn Cơ Thạch, Uỷ viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam, rồi lợi dụng mọi cơ hội đế đến Đại hội 8 Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức làm được việc đó khi đồng chí là một trong số rất ít người lãnh đạo có tư duy sáng tạo, am hiểu tình hình quốc tế, có sức khoẻ dồi dào, có uy tín quốc tế, nhất là đối với các nước Phương Tây là một việc làm thể hiện sự yếu kém về bản lĩnh và sự tha hoá về tình nghĩa cộng sản, là một việc làm dại dột “vác đá tự ghè chân mình”...

    Có thể nói mà không sợ quá mức rằng, nếu Nguyễn Cơ Thạch còn trong ban lãnh đạo cấp cao Đảng ta một nhiệm kỳ nữa thì việc bình thường hoá quan hệ Việt Mỹ và việc Việt Nam gia nhập Asean chắc chắn không phải mãi đến năm 1995 mới thực hiện, chậm hơn việc bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc tới gần 5 năm.

    Trả lờiXóa
  27. Ban lãnh đạo Bắc Kinh các thế hệ, lo sợ ảnh hưởng của Nguyễn Cơ Thạch tới mức, mặc dù ông buộc phải nghỉ hưu và mất đã khá lâu mà hơn hai mươi năm sau ngày bình thưòng hoá quan hệ Việt Trung, tại Đại hội lần thứ XI ĐCSVN tháng 1 năm 2011 họ còn không muốn để con trai ông làm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam (lời nguời lãnh đạo đảng ta lúc đó nói, tôi được nguyên đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Trọng Vĩnh trực tiếp cho biết)

    Cần nói thêm, việc ngoan ngoãn chấp hành yêu sách gạt bỏ đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đã tạo điều kiện để từ sau đó, Bắc Kinh can thiệp ngày càng sâu hơn vào công tác cán bộ, nhân sự chủ chốt của đảng và nhà nước ta qua mấy kỳ đại hội Đảng (IX, X, và XI) nhằm có người thân Trung Quốc trong cơ cấu lãnh đạo cấp cao.

    Việc tỏ ý không muốn thấy con trai đồng chí Nguyễn Cơ Thạch nêu trên chỉ là một ví dụ gần đây nhất.

    Đây là việc chưa từng có trong Đảng ta. Chúng ta đều biết thời Bác Hồ, trong Đảng ta tuy có người này kẻ kia thân Liên Xô, thân Trung Quốc nhưng ngưòi nào cũng phải nghiêm chỉnh chấp hành đường lối của Đảng, thời đồng chí Lê Duấn là người lãnh đạo chủ yếu đã không duy trì được nếp chung sống đó, nhưng bất kể là ai hễ thân Liên Xô, thân Trung Quốc trong đảng đều bị loại trừ.

    Có thể nhận định thế này thế nọ về hiện tượng trên nhưng có một điều có thể khẳng định, thời đó nước ngoài và nhất là Trung Quốc, không thể trực tiếp thò tay can thiệp vào nội bộ Đảng ta nhất là vê công tác nhân sự tổ chức.

    Nhưng từ năm 1991 đến nay, việc Trung Quốc can thiệp vào nội bộ ta đã hầu như đã diễn ra thường xuyên và chưa hề bị lên án. Phải chăng đã xuất hiện 'Nhóm lợi ích thân Trung Quốc' trong Đảng ta? Không giải quyết được tình trạng này thì hậu hoạn khôn lường.

    Trả lờiXóa
  28. Không thể dùng các từ ngữ thông thưòng để đánh giá các hậu quả trên mà phải dùng từ “cái giá phải trả bằng xương máu” mới phản ánh đúng bản chất của vấn đề.

    Hội nghị Thành Đô đã, đang và sẽ còn mang lại cho đất nước chúng những hậu quả to lớn, cay đắng, nhục nhã...

    Vì vậy một vấn đề cũng quan trọng không kém mà người viết xin mạnh dạn khởi đầu trước: từ những cái giá phải trả đó chúng ta cần rút ra những bài học gì? Cần ghi nhớ những bài học nào?

    1. Những ngưòi lãnh đạo chủ chốt của Đảng ta lúc đó hầu như không nắm được những thay đổi, những diễn biến lớn trên trường quốc tế, nhất là về các nước XHCN Đông Âu, tình hình Liên Xô, tình hình Mỹ cũng như tình hình đối thủ trực tiếp của mình lúc đó là Trung Quốc. Từ đó đã có những nhận định rất sai lầm để rồi đưa ra những quyết định rất sai lầm.

    Thắng lợi của Công đoàn Đoàn kết tại Ba Lan, sự kiện Bức tường Berlin bị nhân dân Đức xoá bỏ, việc Yeltsin giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tại Liên bang Nga, Gorbachev từ bỏ chủ nghĩa xã hội và đảng cộng sản… đã không làm cho một số ngưòi trong ban lãnh đạo chúng ta thấy rằng chủ nghĩa xã hội đã không còn được nhân dân ở chính ngay những nước đó ưa thích, theo đuổi, sự sụp đổ của họ là lẽ tất nhiên.

    Trong tình hình như thế mà lại chủ trương 'bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc để bảo vệ chủ nghĩa xã hội, chống đế quốc', 'Mỹ và Phương Tây muốn cơ hội này để xoá cộng sản'.

    "Nó đang xoá ở Đông Âu. Nó tuyên bố là xoá cộng sản trên toàn thế giới. Rõ ràng là nó là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh. Đồng minh này là Trung Quốc.” (trích Hồi ký Trần Quang Cơ)

    Cần thấy rằng, trước đó Liên Xô là chỗ dựa về nhiều mặt của Việt Nam, tuy vậy phải nói thẳng ra rằng, so với Cuba thì Việt Nam tương đối ít lệ thuộc hơn. Thế nhưng trong khi Cuba phụ thuộc nặng nề vào Liên Xô, lại ở ngay sát nách Mỹ đã không tỏ ra hoảng hốt khi Liên Xô tan rã, và các bạn ấy vẫn hiên ngang đứng vững từ đó đến nay, Mỹ không dám can thiệp… thì Việt Nam đã phải vội vã quay sang tìm đồng minh ngay với kẻ đang là đối thủ nguy hiểm trực tiếp của mình chỉ vì cái đại cục chung chung, chỉ vì sợ mất chỗ dựa, sợ có thể mất chủ nghĩa xã hội, mất Đảng.

    Không thấy hết những khó khăn trong ngoài nước của Trung Quốc lúc đó. Trong nước họ vừa xảy ra sự kiện Thiên An Môn, Triệu Tử Dương bị cách chức Tổng Bí thư, nội bộ lãnh đạo cấp cao bất đồng sâu sắc, một bộ phận nhân dân bất mãn với Đảng Cộng sản Trung Quốc.

    Do đàn áp đẫm máu học sinh sinh viên, Trung Quốc bị các nước Phương Tây chủ yếu cấm vận về chính trị, kinh tế, quân sự, có hạng mục như xuất khẩu kỹ thuật cao trong quân sự đến nay vẫn chưa huỷ bỏ.

    Họ ở vào thế không có lợi nhiều mặt khi bình thường hoá quan hệ với ta, nhưng do mấy nhà lãnh đạo chúng ta lúc đó đánh giá không đúng tình hình nên không những không sử dụng được lợi thế của mình, mà còn bị Trung Quốc 'dắt mũi' kéo theo, thiệt đơn thiệt kép trong xử lý quan hệ cũ và trong giai đoạn bình thường quan hệ mới, cho tới tận bây giờ và cả trong tương lai nữa.
    Lãnh đạo Đảng năm 1990 đã đánh mất bản lĩnh và trở nên sợ địch

    Không thể không đề cập tới một vấn đề nữa là trong hơn 10 năm đối kháng, nhà nước Xã hội chủ nghĩa Trung Quốc, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã không từ thủ

    Trả lờiXóa
  29. Đã mang danh là phản bội Tổ Quốc lại tự cho mình là tốt đẹp lắm sao. Ở Việt Nam thì bị coi là tội đồ ấy thế mà vẫn vênh mặt lên tự sướng ở phương trời khác. Chẳng hiểu là những kẻ này có biết thế nào là xấu hổ hay không nữa mà tự nhiên như thường

    Trả lờiXóa
  30. Bon Điếu Cày kia nghĩ mình tốt đẹp lắm sao, bỏ quê mẹ đi tìm về hoa kì tưởng nó tốt đẹp lắm sao, sống không có chính kiến riêng, ba phải nhìn cái lợi trước mắt là cho lu mờ ý chí cần phải lên án gay gắt để ngăn cấm trào lưu lan ra.

    Trả lờiXóa
  31. Đừng nghe theo điều mà chúng bày ra! Những kẻ ngốc đi theo tiếng gọi của Việt Tân thì có bao giờ khá lên được đâu, cũng chỉ vì đồng tiền, không đồng tiền thì cũng mong ước một cuộc sống xa hoa sứ người trong khi nhân dân đồng đội trong nước đang cố gắn xây dựng đất nước ngày một lớn mạnh, thật là kẻ lười biếng, đời cha ăn mặn thì đời con khát nước thôi Điếu ah

    Trả lờiXóa