Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Thủ đoạn của đám kền kền rận chủ

     Như nhiều người đã biết, băng nhóm lừa bịp do Mẹ Nấm cầm đầu và 2 đàn em thân cận Paulo Thành Nguyễn , Trịnh Kim Kim lợi dụng cái chết của Ngô Thanh Kiều để thực hiện mưu đồ lôi kéo gia đình của anh này đi theo con đường phản động của chúng cũng giống như chúng đã thành công với Trịnh Kim Kim trước đây. Tuy nhiên, mưu đồ bẩn thỉu này của chúng thất bại thảm hại khi người chị của Ngô Thanh Kiều là Ngô Thị Tuyết đã thẳng thừng tố giác những hành vi lừa bịp tráo trở của băng nhóm Mẹ Nấm và "hậu phương" của chúng là bọn RFA.

Chị Ngô Thị Tuyết đã tố giác những hành vi lừa bịp tráo trở của băng nhóm Mẹ Nấm

     Quá cay cú vì chuyện này, bọn chúng giở thủ đoạn đê tiện là lôi kéo Trần Thị Tâm-vợ của Ngô Thanh Kiều theo phe chúng mà đối đầu với chị chồng của mình là chị Tuyết . Như vậy chúng ta thấy 1 điều là băng nhóm Mẹ Nấm cứ oang oang cái mồm nói là "giúp đỡ Ngô Thanh Kiều đòi công lý", thế nhưng giúp đỡ đâu chẳng thấy mà chỉ thấy chúng chia rẽ gia đình người ta, chị chồng em dâu đối đầu với nhau, thử hỏi là vong hồn của Ngô Thanh Kiều có vui vẻ không khi thấy vợ và chị của mình lại xung đột với nhau chỉ vì cái bọn lừa bịp ở đầu đường xó chợ.


     Thật là lố bịch khi băng nhóm của Mẹ Nấm có phải là người thân gì của Ngô Thanh Kiều đâu, chúng lấy tư cách gì chõ mõm vào gây xào xáo gia đình của anh này . Thật đáng tiếc khi người vợ của Kiều vì kém nhận thức nên lại đi nghe lời cái bọn ất ơ ngoài đường rồi xung đột với chị chồng của mình, tại sao không suy nghĩ rằng "giọt máu đào hơn ao nước lã", chị Tuyết dù sao cũng là chị chồng, là cô ruột của 2 đứa con của Tâm, là người có thể nương tựa được lúc khó khăn, còn băng nhóm lừa bịp của Mẹ Nấm chỉ là bọn người dưng nước lã, có bà con họ hàng gì đâu thì mắc mớ gì chúng phải tử tế với Tâm, chẳng qua chúng lợi dụng Tâm để đánh bóng tên tuổi của chúng rồi cũng có 1 ngày chúng vắt chanh bỏ vỏ mà thôi, lúc đó thì nương tựa vào ai ?
     Đây là bài học cảnh tỉnh cho nhiều người hãy tuyệt đối tránh xa bọn lừa bịp mang cái nhãn hiệu "dân chủ", giao du với bọn này thì sẽ có ngày chúng phá nát gia đình của bạn như đã làm với gia đình Ngô Thanh Kiều.

                                                                        Văn Quyền
Comments
11 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

11 nhận xét:

  1. Đứa con Hoang đàng trong Nước lạ

    Kính thưa quí vị và các bạn, kể từ tối nay Kính Hòa sẽ đến vớiquí vị và các bạn trong Tạp chí Điểm Blog hàng tuần mỗi tối thứ hai. Câu chuyện trên các blogs suốt một tháng qua không có gì khác ngoài những bi hùng ngoài biển Đông đang dậy sóng khi những chiếc tàu Việt nam nhỏ bé bị vùi dập bởi kẻ địch mạnh hơn, và cả những bi hài khi nơi hội trường Ba Đình, một không khí bình thường im lặng và im lặng.

    Một chính sách ngoại giao trịch thượng

    Câu chuyện giàn khoa Trung quốc trên thềm lục địa Việt nam vẫn chưa đến hồi chấm dứt. Những dòng dầu mỏ khoáng sản dưới thềm lục địa chưa thấy đâu nhưng đã thấy những dòng tình cảm sôi sục của người dân nước Việt trước họa phương Bắc. Như đổ thêm dầu vào dòng lửa tình cảm sôi sục đó, người đứng đầu ngành ngoại giao của đảng cộng sản Trung quốc Dương Khiết Trì nói với báo chí nước Trung Hoa cộng sản rằng Việt nam là một đứa con hoang đàng, rằng nên trở về theo tiếng gọi khổ đau của Trung quốc!

    Câu nói của họ Dương nhanh chóng được các phương tiện truyền thông quốc tế loan tải, chỉ trong vài giờ đồng hồ cả thế giới này biết rằng Trung quốc không còn giấu diếm gì nữa, rằng Trung quốc tự coi mình là kẻ dạy bảo người khác, và nhất là dạy bảo kẻ láng giềng phương Nam cùng ý thức hệ cộng sản.

    Và để làm rõ hơn những điều dấu giếm bao năm trường ấy, blogger nghệ sĩ Song Chi tìm lại những gì chính những người cộng sản Việt nam công bố trong những năm mà hai chính quyền cộng sản coi nhau như một mất một còn.
    “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malaysia và Singapore… Sau khi giành được Đông Nam châu Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô-Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây…” Đây là câu nói của ông Mao Trạch Đông được Nhà xuất bản Sự Thật của đảng cộng sản Việt nam trích dẫn trong tài liệu "Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc trong 30 năm qua” hồi năm 1979.

    Tiếc thay Sự thật, như tên nhà xuất bản của đảng, lại biến đi đâu mất kể từ Hội nghị Thành Đô năm 1990. Kể từ khúc quanh lịch sử hãy còn nhiều bí ẩn ấy, quan hệ Việt nam Trung quốc lại được phủ dưới những câu thắm tình hữu nghị, bốn tốt 16 chữ vàng.

    Phải chăng sự hữu nghị ấy cũng nằm trong ý tưởng tự giấu mình của những người kế tục sự nghiệp ông Mao Trạch Đông, đó là Thao quang dưỡng hối. Hãy nghe cựu Đại tá quân đội nhân dân Việt nam Bùi Tín trình bày.

    Tôi nhớ là cách đây gần 30 năm, ông Đặng Tiểu Bình đã dặn Giang Trạch-Dân, rỉ tai dặn kỹ 4 chữ "Thao quang dưỡng hối" tức là 30 năm tới hãy tránh ánh sáng, dưỡng hối là nuôi dưỡng bóng tối, cái âm mưu bốn hiện đại ấy. Trong thời kỳ đó đừng lộ nanh vuốt vội, đừng vội mà bị chặn lại.

    Nay có vẻ những người cộng sản Trung quốc không còn kiên nhẫn nữa. Từ Bốn tốt thắm tình đồng chí họ chuyển sang Bốn không được của người thầy đe nẹt tên học trò ngỗ nghịch. Hãy nghe Tân Hoa Xã, hãng tin của đảng cộng sản Trung quốc tuyên bố

    “Thứ nhất, không được đánh giá thấp quyết tâm và năng lực bảo vệ chủ quyền của Trung Quốc với các đảo trên Nam Hải; Thứ hai, không được sử dụng các tư liệu mà Việt Nam tự nhận là “tư liệu lịch sử” để gây hiểu lầm cho cộng đồng quốc tế và dư luận Việt Nam về chủ quyền ở Tây Sa, Nam Sa; Thứ ba, không được lôi kéo các nước khác can thiệp vào Nam Hải; Cuối cùng là không được phá bỏ mối quan hệ Việt Trung sau 20 năm bình thường hóa quan hệ”.

    Đến mức như thế này thì có lẽ như blogger Giang Nam Lãng tử viết trong một lời bình:
    Xem ra tình hữu nghị ấy không chỉ “viển vông” mà còn rất độc hại đối với VN.
    Cái viễn vông ấy không phải Giang Nam Lãng tử là người nói đầu tiên mà là từ lời tuyên bố hùng hồn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, như để thỏa lòng mọi người dân Việt. Nhưng còn những người đồng chí phương bắc của ông thì sao? Mà đâu chỉ riêng ông, câu hỏi này nên đặt ra cho hơn ba triệu đảng viên cộng sản Việt nam vẫn còn đứng dưới bóng cờ đỏ búa liềm vàng với các đồng chí phương Bắc.

    Trả lờiXóa
  2. Trong một lời kêu gọi những người còn luyến tiếc ý thức hệ, trong bài Thư gửi anh Dove, blogger Hiệu Minh viết

    Hôm nay quan hệ Việt Trung đã quá rõ, chiêu bài ý thức hệ chỉ là thứ họ mang lừa những người nhẹ dạ nghe theo..

    Thế mà vẫn còn người hy vọng sói có thể thành cừu. Còn anh Dove vẫn tin vào CNXH sẽ thắng lợi toàn cầu. Tư bản nhất định thất bại. Đó là điều tôi suy nghĩ mãi về một thế hệ như anh hay những kẻ bái vọng phương Bắc, quì mọp dưới chân họ, nhưng đâu có thoát khỏi chiến tranh bên miệng hố.

    Cuộc chiến sẽ không cân xứng

    Chiến tranh thì đã xảy ra rồi, không phải chỉ trong hàng ngàn năm lịch sử mà các nhà sử học cộng sản có thể đổ cho sự hung hăng tàn ác của các chế độ phong kiến hai nước Việt Hoa, mà nó xảy ra ngay ở thời hiện đại này, khi mà cả hai đảng cộng sản Việt nam Trung Hoa đang cùng nhau xây dựng con đường xã hội chủ nghĩa, như lời tờ Hoàn cầu thời báo, tờ báo mang tư tưởng dân tộc chủ nghĩa của đảng cộng sản Trung quốc, tuyên bố ngay sau chuyến làm việc tại Việt nam của nhà ngoại giao họ Dương kết thúc.

    Chiến tranh đã xảy ra năm 1979 trong một tháng máu nhuộm khắp núi rừng biên giới phía Bắc, máu của những người lính tay không đổ xuống nhuộm đỏ biển đảo Garma năm 1988.

    Vâng chiến tranh! Chiến tranh là từ mà nhiều người Việt đã nhắc đến trong một tháng vừa qua, nhắc đến với sự lo ngại, lẫn sự hào hùng.

    Nhiều người nhắc đến chiến tranh, nhưng chiến tranh làm sao với địch thủ mạnh hơn nhiều lần? Nhiều người nói rằng phải liên minh, liên minh với những người mạnh mẽ có thể kềm chế kẻ xâm lược kia. Nhưng liên minh làm sao với vị thế kẻ cô đơn ý thức hệ, và lại trớ trêu thay đồng sàng dị mộng với kẻ có thể đánh mình. Một bạn trẻ nói.

    Cái chính sách quân sự của Việt Nam từ trước đến nay là làm bạn với tất cả các nước, không liên minh với nước này để chống nước khác. Theo em thì đó chỉ là một cách nói thôi, còn chính quyền của Việt Nam là một chính quyền độc tài, chính vì như thế nên trên trường quốc tế nó có ít sự ủng hộ. Và để đi đến 1 liên minh quân sự với Hoa Kỳ hay một nước khác bất kỳ thì đó là một điều khó khăn.

    Nhưng lịch sử Việt nam hiện đại lại không thiếu nghi ngại với nước lớn Hoa Kỳ. Blogger Viết từ Sài Gòn hiến kế cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong bài Thư gửi Ngài thủ tướng

    Nhưng, có một vấn đề này, ngài cần phải nhớ, Mỹ Quốc, nếu đứng trên phương diện địa cầu mà xét, họ mới là phương Bắc, họ là trợ lực của phương Bắc hiện tại. Điều này cho thấy họ cũng không tốt đẹp gì với một nước nhỏ như Việt Nam mà chính sách kinh tế, đối ngoại của họ cũng như lần bắt tay của họ với Trung Cộng để thả nổi Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc năm 1974 đã chứng minh điều này. Nước Mỹ không bao giờ bỏ ra một đồng nào với ai nếu đồng đó không mang lại lợi nhuận cho họ (nhưng Trung Quốc thì càng ghê gớm hơn vì họ sẽ không bỏ bất kì xu nào với ai nếu nước đó không tan nát vì họ).

    Và đã đến lúc ngài phải “dĩ độc trị độc” phải lấy nước trị nước, phải lấy phương Bắc lớn hơn để trị phương Bắc nhỏ hơn.

    Và quan hệ với nước lớn Hoa Kỳ lại còn làm nhức đầu các nhà lãnh đạo ở Ba Đình hơn nữa với những đòi hỏi nhân quyền, dân quyền, minh bạch. Người bạn trẻ nói tiếp

    Chỉ còn có Hoa Kỳ là một trong những nước đầu tiên lên án Trung Quốc và ủng hộ Việt Nam. Em nghĩ là con đường như vậy thì có thể được nhưng để đạt được nó thì phải dân chủ hóa đất nước, chấp nhận đa nguyên đa đảng, thì khi ấy mới tiến được xa hơn.

    Nhưng hãy trở lại với câu nói trịch thượng của họ Dương. Trong một chừng mực cay đắng nào đấy, blogger Cánh Cò viết:
    Nhưng không ít người nghĩ ngược lại: Câu nói trên hoàn toàn chính xác. Không những chính xác, nó còn miêu tả chiều sâu thực trạng xã hội Việt Nam từ thượng tầng lãnh đạo quốc gia tới một người dân nghèo khó nhất, nếu người dân ấy chưa từng một lần chú ý tới các vấn đề xảy ra chung quanh mình.

    Trả lờiXóa
  3. Với thực trạng mà Cánh Cò đề cập đến, quả là khó lòng chiến thắng, mà chỉ có thể là một chiến thắng tưởng tượng như blogger Người Buôn Gió viết trong câu chuyện nước Vệ mới nhất của anh mang tựa đề Hải chiến liệt truyện. Trong câu chuyện ấy, sau khi nhìn thấy những chiến thuyền của nước Vệ hay nước Việt oanh liệt chiến thắng kẻ mạnh hơn, anh lại bừng tỉnh mà nói

    Người đời sau gọi đấy là Giấc mộng Nam Kha.

    Vâng Nam Kha chỉ là một giấc mộng.

    Đến đây xin mời quí thính giả, qúi độc giả nhớ lại hai câu thơ của một nhà thơ cách mạng từng làm sôi động bao nhiều con tim trai trẻ cách đây mấy mươi năm

    Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn ngàn năm

    Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?

    Cũng nhớ lại hai câu thơ ấy trong lúc biển Đông dậy sóng, trong lúc Quốc hội Việt nam im lặng một cách lạnh lùng, nhà giáo Vũ Thị Phương Anh bùi ngùi cảm thán

    Tổ quốc bao giờ Lạ thế này chăng?

    Ai là đứa con hoang đàng, và đâu là Tổ quốc Lạ lùng?

    Trả lờiXóa
  4. Không thể nào chấp nhận được những việc làm của đám rận bán nước này nữa,chúng nó đang muốn lôi kéo những người dân chân chính và phe nhóm của chúng để chúng có thể dễ dàng thực hiện mưu đồ chống phá.nhưng đâu có dễ dàng như vậy chứ.những việc làm của chúng đã bị bại lộ và giờ đây thì bộ mặt xấu xa này đã bị người dân phát hiện,chúng ta hãy cảnh giác và tránh xa chúng nó ra.

    Trả lờiXóa
  5. Đúng là cái bọn này không biết xấu xa là gì.chúng nó đang ngày càng có những việc làm hết sức sai trái nhằm lôi kéo những người dân chân chính vào con đường tội lỗi,nhưng chúng đã nhầm thật sự rồi.người dân chẳng bao giờ nghe theo những gì chúng làm cả.và những kẻ như mẹ nấm hay trịnh kim kim sẽ phải trả giá cho những việc làm và hành động của chúng mày thôi,hãy cứ chờ đó đi lũ bán nước ạ.

    Trả lờiXóa
  6. cái thủ đoạn của bọn này lúc nào chẳng như vậy cơ chứ.chúng lợi dụng những người dân nhẹ dạ cả tin,lợi dụng cho những tình hình trong nước để mà thực hiện mưu đồ chống phá,nhưng với bộ mặt xấu xa bao nhiêu năm của chúng thì chúng đã bị lộ rõ bản chất rồi.và người dân đã cảnh giác và không bao giờ làm theo điều đó.ngày tàn của các ngươi cũng sắp đến rồi đó lũ rận bán nước ạ.

    Trả lờiXóa
  7. Đỗ thị Minh Hạnh ra tù : Niềm vui oà vỡ

    Người tù nhân lương tâm Đỗ thị Minh Hạnh đã trở về nhà ngày 28/6 vừa qua. Rất nhiều bạn bè đã chúc mừng trên các mạng xã hội và từ Sài Gòn cũng đã có một nhóm bạn vào Di Linh thăm Hạnh.

    Ngày trở về

    Tin nhà hoạt động công đoàn Đỗ thị Minh Hạnh ra khỏi tù ngày 26 tháng 6 đã tràn ngập trên các mạng thông tin điện tử. Người vui nhất không ai có thể khác hơn là bà Trần thị Ngọc Minh, Mẹ của Hạnh. Người đàn bà đã đi cùng trời cuối đất để tranh đấu đòi tự do cho con mình và những tù nhân lương tâm khác. Giờ đây, giấc mơ ngày nào đã trở thành sự thật, bà Minh chia sẻ trong xúc động nghẹn ngào :

    « Khi mà nghe tin Hạnh được trả tự do, tôi bàng hoàng và bồi hồi xúc động. Thật tình mà nói, bao nhiêu ngày tháng qua tôi thương nhớ con, đứt từng đoạn ruột khi thấy con chịu đựng trong cảnh lao tù, rồi chờ đợi mong mỏi, tìm hết cách này đến cách khác, ra nước ngoài đi hết nước này đến nước khác để kêu cứu cho con. Cứ mỗi lần đứng trước bà con, nhớ đến hình ảnh của con, tôi lại cầm lòng không đậu. Hôm nay nghe tin được trả tự do thì tôi thực sự xúc động, tôi sợ là mình nằm mơ như bao nhiêu ngày nằm mơ. Hôm nay được tin con trở về, tôi muốn ôm con trong vòng tay ngay tức khắc, tôi muốn nhìn thấy nó bước chân vào nhà, tôi muốn nhìn thấy ánh mắt của cháu, tôi muốn nhìn thấy nụ cười của cháu. Tôi muốn nghe tiếng nói của cháu. Tôi mừng vì Minh Hạnh được ra tù, tôi mừng vô cùng, nhưng bên cạnh đó, tôi cũng chạnh lòng thương cho các cháu Hùng và Chương. Mẹ Hùng mất khi Hùng đang ở trong tù, còn Chương có hai đứa con nhỏ, vợ đau ốm luôn mà phải lặn lội nuôi con. Khi Hạnh về mà biết Hùng và Chương chưa ra tù thì không biết Hạnh như thế nào ? Chắc là buồn lắm. tôi xin chân thành cám ơn tất cả các tổ chức, các hội đoàn, các cá nhân, và cộng đồng người Việt trong và ngoài nước. Cám ơn các vị dân biểu các nước Hoa kỳ, Úc, Canada, Úc. Cám ơn các anh chị em đã hết lòng lo cho Hạnh, đã giúp đỡ và hỗ trợ tôi trong chuyến vận động tìm tự do cho con gái tôi »

    Hạnh có giọng hát trong trẻo, cô hát tự nhiên không chải chuốt, đặc biệt Hạnh có biệt tài chế ra những lời hát để nói về Hoàng Sa, Trường Sa, những lời hát biểu lộ quan điểm xã hội của mình. Đôi mắt sáng, nụ cười hồn nhiên, Với bạn bè, người thân, Hạnh là một cô gái vui vẽ, liếng thoắng, dễ gần gũi và đặc biệt là lòng nhân ái của cô đối với mọi người. Ngay từ những ngày còn bé, lòng thương người của cô đã được nuôi dưỡng từ những ngày theo chân Mẹ tham gia vào hội chữ thập đỏ, lớn lên, cô và bạn bè đã giúp đỡ cho rất nhiều dân oan từ nam ra bắc.

    Trả lờiXóa
  8. Bảo vệ người lao động, giúp đỡ dân oan
    rong quá trình giúp dân oan và người lao động, cơ duyên đưa đẩy. Đầu năm 2009, Hạnh gặp cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng Ban trị sự Phật giáo Hoà Hảo Thuần Tuý. Cảm mến người con gái đầy chí khí, Cụ đã nhận Hạnh làm dưỡng nữ. Cụ Liêm cho biết :
    « Đỗ thị Minh Hạnh đã đến gặp tôi nhiều lần để nói về cảnh khổ của những người dân oan xuống đường để đòi đất, đòi nhà, không đủ cơm ăn, không đủ áo mặc. Cô bức xúc trước cảnh lao động Việt Nam bị bóc lột quá sức, rồi đất nước mình cũng không có tự do gì hết cho nên cổ muốn dấn thân làm công chuyện đời. Rồi nó dám đi qua Campuchia, đi qua Thái Lan rồi đi qua Mã lai dự một phiên họp của Nghiệp đoàn Quốc tế gì đó…để mà thành lập cái Công đoàn Lao Động Việt Nam. Tôi thấy một cô gái nhỏ mà tâm hồn còn cao thượng hơn những người lớn nữa. Nếu Việt Nam mình mà có thật nhiều những cô gái như vậy thì đất nước Việt Nam không đến nỗi như ngày nay đâu. Tôi đánh giá một người con gái như vậy là rất hiếm và rất quý. Nó đáng giá con tôi mà tôi phải dùng chữ khâm phục đó…(cười !..) khâm phục là khâm phục cái chí khí của một con người đã dám hy sinh tất cả tương lai của mình để dấn thân vào con đường tranh đấu cho bao nhiêu quyền lợi của người khác. Trong tình nghĩa « Cha nuôi » và « Con nuôi » tôi rất mừng, thứ hai là một người chiến sĩ cho tự do, cho quyền lợi của dân tộc được tháo củi sổ lồng. Tôi không biết nó có bị quản chế hay không ? nhưng dù quản chế hay không quản chế thì với tính nết của Đỗ thị Minh Hạnh thì nó sẽ tiếp tục nó đi cho đến ngày nó chết »

    Chọn con đường « công đoàn » để đi, Hạnh đã tiếp xúc với Uỷ Ban bảo Vệ người lao động để được hướng dẫn cách giúp cho những công nhân thành lập công đoàn độc lập để bảo vệ cho quyền lợi của người lao động. Ông Trần Ngọc Thành, chủ tịch Lao Động Việt chia sẻ :
    « Khi ý thức được việc cần thiết phải bảo vệ người lao động, giúp đỡ dân oan cũng như công nhân thì Hạnh đã liên hệ trực tiếp với anh em của Uỷ Ban Bảo Vệ người Lao Động. Cuối tháng 12 năm 2009 thì Hạnh và các anh em khác đã tham gia Đại hội lần thứ hai của Uỷ ban Bảo Vệ người lao động tại Mã lai. Sau khi ở Mã lai về thì Hạnh cùng một số anh em khác tổ chức các cuộc đình công để giúp đỡ những công nhân tranh đấu bảo vệ quyền lợi của mình, đặc biệt là cuộc đình công tại nhà máy giẩy Mỹ Phong có trên 10.000 công nhân tham gia.

    Sau khi Hạnh bị bắt giữa tháng 2 năm 2010 anh em Uỷ ban Bảo Vệ đã trực tiếp liên hệ với gia đình để có điều kiện động viên gia đình và Hạnh lúc đó trong tù cũng như là thuê luật sư. Uỷ Ban bảo Vệ đã cùng với Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Freedom Now cũng như là luật sư Lâm Chấn Thọ đã thu thập hồ sơ nộp lên Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và kết quả là Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã ra nghị quyết là phải trả tự do ngay cho Hạnh, Hùng Chương cũng như là bồi thường thiệt hại cho 3 bạn trẻ này trong thời gian ở tù.

    Đây là những động thái ban đầu mà nó sẽ tạo điều kiện cho những động thái sau thúc đẩy sự lên tiếng của các tổ chức Nhân quyền của Cộng đồng Việt Nam hải ngoại cũng như các Chính phủ, tổ chức Nhân quyền Quốc tế. Bây giờ chúng ta thấy kết quả đó là Hạnh đã ra khỏi nhà tù. Là người đồng hành cùng với Hạnh từ bao nhiêu năm nay, ngay cả khi Hạnh ở trong tù, tôi rất là vui mừng khi nghe tin Hạnh được ra tù Đây là một tin vui cho bản thân tôi cũng như tất cả các anh em khác trong Uỷ ban Bảo Vệ người Lao động Việt Nam đã có những tình cảm rất là gắn bó trước đây trong công việc cũng như những ngày Hạnh ở trong tù »

    Khi xác định rõ con đường chông gai mình đã chọn. Hạnh tìm gặp các nhà bất đồng chính kiến để trao đổi về những vấn đề nhức nhối của đất nước, về hiểm hoạ Trung Quốc đã gần kề. Hạnh tìm gặp nhà văn Dương Thu Hương năm 2005, một năm trước khi bà lên đường sang Pháp. Trong tiềm thức nhà văn Dương Thu Hương là một « cô gái bé nhỏ, rất trẻ, người Nam » nhà văn Dương Thu Hương bi quan về một xã hội suy đồi, trong đó những thành phần con ông cháu cha chỉ biết hưởng thụ trong khi nước nhà sắp mất. Để vực dậy xã hội này cần phải có những con người tử tế biết góp lòng cho đất nước, bà nói :

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. không chấp nhận được những việc làm của đám rận bán nước này nữa,chúng nó đang muốn lôi kéo những người dân chân chính và phe nhóm của chúng để chúng có thể dễ dàng thực hiện mưu đồ chống phá đảng và nhà nước ta của lũ phản động chó chết này nữa khi nhắc đến chúng là muốn chúng phải chết đi cho nhân dân được nhờ

      Xóa

  9. « Thật sự mà nói thì các thanh niên Việt Nam so với thanh niên các nước khác thì quá yếu kém, cho nên những người như cô Hạnh, cậu Hùng và một số người khác là những người có kiến thức và họ là những lớp người đầu tiên có khái niệm về quyền con người và những lớp người đó phải đứng lên và sau đó những lớp người còn trẻ hơn họ phải đứng lên thì đất nước mái thay đổi được.

    Những đứa như vậy nó vượt lên được những hấp dẫn tầm thường, những đứa như vậy nó biết lo đến tương lai của dân tộc. Cho nên những thành phần như vậy là những thành phần cứu rỗi của dân tộc đấy ! Nói thật là như vậy. Nếu dân tọc không có những đứa như vậy. Nếu dân tộc không còn những đứa như vậy nữa thì nó sẽ sa xuống hố, nó sẽ tàn kiệt thôi. Một dân tộc không có những con người đức hạnh và tử tế, biết hy sinh cho dân tộc thì dân tộc đó sẽ bị triệt diệt »
    Tổng Liên Đoàn Lao Động Thế Giới (ITUC) các công đoàn Úc Châu, cũng như các dân biểu ở Hoa kỳ, Úc, Đức…cũng đã góp phần quan trọng trong việc vận động trả tự do cho Hạnh. Dân biểu Úc Châu Chris Hayes đã đối thoại với Hà nội nhiều lần về Nhân quyền cũng như lên tiếng trong Quốc hội Úc cho trường hợp của Đỗ thị Minh Hạnh, ông cũng đã mời mẹ của Hạnh đến Canberra để trình bày về trường hợp Hạnh bị đối xử nghiệt ngã trong tù. Dân biểu Chris Hayes cho biết cảm tưởng khi nghe tin Hạnh được trả tự do :

    « Tôi rất vui mừng khi nghe tin đó, nhưng chưa có báo cáo nào rõ về tình trạng của cô ta khi được trả tự do , tôi không nghĩ điều đó có nghĩa là chính phủ việt nam tôn trọng quyền lao động. Tôi vẫn còn quan tâm đến trường hợp của hai người bạn của cô là nguyễn Hoàng quốc hùng và đoàn huy chương vẫn còn ở trong tù vì cùng lý do đã giúp cho công nhân hảng giấy Mỹ Phong. Tôi tiếp tục quan tâm đến trường hợp của họ, mong muốn đầu tiên của tôi là họ cũng được trả tự do »

    Nhà báo Trương Minh Đức là một trong những người đầu tiên đến thăm Hạnh. Mặc dù theo dõi về Hạnh đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhà báo Trương Minh Đức cho biết ấn tượng đầu tiên của ông về cô gái trẻ này :

    « Tôi rất là ngưỡng mộ một cô gái trẻ kiên cường, bất khuất trong đấu tranh. Cô rất thương yêu những người tù đồng cảnh ngộ với mình và những người đấu tranh, đồng thời cũng rất cương quyết với chính sách độc ác của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam « dùng tù trị tù » Tôi nhận thấy trong mắt cô đầy cương nghị, rất là có nhiều ánh lửa mà gọi là sức mạnh cho phong trào đấu tranh Dân chủ trong tương lai »

    Trong ngày sinh nhật năm 2014 vừa qua, Hạnh đã viết lá thư cám ơn mọi người với lời hứa : « Xin hẹn mọi người vào sinh nhật 13/3/2017 » Nhưng rồi niềm vui lại đến sớm bất ngờ. Với lệnh đặc xá và không bị quản chế, « Con chim báo bão » ( như lời của nhà báo Phạm Chí Dũng gọi Đỗ thị Minh Hạnh) Đỗ thị Minh Hạnh đã thoát khỏi chiếc lồng tù ngục để trở về trong vòng tay của gia đình và bạn bè. Những lời chúc mừng, những bó hoa, những bài thơ gửi đến Hạnh ngay cả khi cô chưa về đến nhà. Này Mẹ, này Cha, này những người thân và bè bạn…Niềm vui oà vỡ như một ngày hội lớn. Thoáng đâu đó lời của nhà thơ Trần Trung Đạo « Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua, Sông núi chờ em trong ngày hội lớn »

    Trả lờiXóa
  10. Lại một thủ đoạn vắt chanh bỏ vỏ do "dân chủ" tài trợ, lợi dụng loàng tin của người dân để phục vụ cho mục đích xấu xa của chúng, lôi kéo người dân vô tội về phe chúng để chống phá lại Đảng và Nhà nước. Nên có những biện pháp tuyên truyền rộng rãi để nâng cao hiểu biết của người dân, tránh để chúng lợi dụng người dân vào các mục đích xấu.

    Trả lờiXóa