Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

VỀ LUẬT BIỂU TÌNH!

PART 1: LUẬT BIỂU TÌNH – SỰ THAM GIA GÓP Ý CỦA ĐÔNG ĐẢO CÁC TẦNG LỚP NHÂN DÂN TRONG XÃ HỘI 

     Biểu tình, lập hội là quyền cơ bản của công dân. Không chỉ Hiến pháp 1992 mới quy định về việc công dân Việt Nam có quyền này. Cách đây 94 năm, khi những người VN yêu nước tại Pháp ký tên chung trong “Yêu sách của nhân dân Việt Nam” gửi Hội nghị Hòa bình Versailles (1919) thì quyền được biểu tình đã được đòi hỏi như một quyền cơ bản, cho dù nó còn thấp hơn quyền độc lập. Chỉ một phần tư thế kỷ sau cái thời điểm 1919, khi đất nước đã có độc lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã rất chủ động ra sắc lệnh về biểu tình rồi đưa vào chính văn trong Hiến pháp 1959. Với bản chất của Nhà nước XHCN trong đó Nhà nước của dân, do dân, vì dân là một đặc trưng cơ bản, Nhà nước Việt Nam ngày càng xây dựng, hoàn thiện các cơ sở để người dân được tham gia một cách trực tiếp vào lĩnh vực thực thi quyền lực và nâng cao tính dân chủ, công bằng trong xã hội. Trải qua các giai đoạn lịch sử, với các nỗ lực của cơ quan lập pháp, hành pháp, quyền biểu tình, lập hội của công dân ngày càng được quy định chặt chẽ, đáp ứng nguyện vọng của đông đảo quần chúng. Và những thành công trong việc sửa đổi Hiến pháp 1992 của toàn Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam thời gian qua đã đánh dấu một mốc quan trọng trong việc thể hiện bản chất ưu việt của Nhà nước, của chế độ trong việc đáp ứng các quyền dân chủ của công dân, trong đó có quyền biểu tình, lập hội –vấn đề chứa đựng những sự nhạy cảm nhất định đối với nền chính trị của mỗi quốc gia. 

Luật biểu tình-vấn đề nhạy cảm

     Thế nhưng, về vấn đề này không chỉ riêng bây giờ mà nhiều đối tượng chống đối, thù địch trong và ngoài nước đã lợi dụng nó để tiến hành các hoạt động phá hoại cách mạng Việt Nam một cách có thâm niên. Nguy hiểm hơn, nó được thực hiện bằng nhiều thủ đoạn thâm độc, trắng trợn; được đẩy mạnh vào trong các thời điểm mang ý nghĩa lịch sử quan trọng trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta. Cụ thể, gần đây nhất chính là đợt sửa đổi Hiến pháp 1992 vừa qua. 
     Chúng tuyên truyền Việt Nam không có nhân quyền, công dân Việt Nam không có quyền được biểu tình, lập hội như ở các nước khác. Và chúng quy tất cả cho Đảng, Nhà nước Việt Nam “độc tài”, “độc quyền”, sau đó tất nhiên lại là các bài ca kêu gọi đa nguyên, đa đảng. Chúng tập trung vào đả kích Điều 69 Hiến pháp 1992 và Điều 26 Dự thảo Hiến pháp sửa đổi, cho rằng biểu tình là do nhà nước ban phát, không phù hợp, đi ngược với tư duy tiến bộ về nhân quyền trên thế giới hiện nay. 
     Chúng là những ai? Không khó tìm, chỉ cần lên mạng Google là ra ngay. Những Nguyễn Xuân Diện, những Nguyễn Tường Thụy, những Bùi Hằng, những Thùy Linh và có cả JB Nguyễn Hữu Vinh,… với những giọng điệu na ná như nhau, cách làm việc như nhau và gào như nhau. Tất nhiên, tiền từ ngoài rót về thì phụ thuộc vào hiệu quả kêu gào của chúng. 
     Sửa đổi Hiến pháp là công việc nội bộ của Việt Nam, tuy nhiên những thành phần râu ria không liên quan, đặc biệt là bọn lưu vong bội quốc dám vin cớ các “nhà dân chủ”, “nhà đấu tranh cho nhân quyền” để phá hoại, âm mưu hướng lái việc xây dựng pháp luật theo hướng tiêu cực, phản tiến bộ. Chúng cho rằng “Việt nam hiện vẫn duy trì thể chế độc đảng, trong đó mọi tổ chức đều nằm dưới sự kiểm soát của nhà nước, cũng như các cuộc biểu tình phải được tổ chức bởi cơ quan công quyền. Nhưng trong vài năm gần đây nhiều vụ biểu tình của nông dân đòi đất đai, công nhân đòi tăng lương, hay biểu tình chống sự gây hấn của Trung quốc đều do người dân tự động tổ chức và thường lại bị cơ quan công quyền giải tán nhanh chóng”. Lợi dụng các trang mạng xã hội, chúng xuyên tạc rằng “Hố phân cách” giữa Quốc hội và Chính phủ, hay nói cách khác là giữa nhóm lãnh đạo của hai cơ quan lập pháp và hành pháp dường như đã trở nên sâu sắc và lạ lẫm chưa từng có, rồi “Dân biểu đề xuất, quốc hội bác”

Biểu tình dẫn đến bạo loạn ở Thái Lan
     Lợi dụng các cuộc biểu tình tự phát của sinh viên các trường đại học trên địa bàn Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, chúng mở chiến dịch “ăn nằm trên mạng”, “câu like”, “câu view”, tập trung đả kích, bóp méo việc giải quyết của cơ quan chức năng, rồi lu loa “Thực trạng lỗ hổng luật pháp cũng là một trong những nguyên do chủ yếu khiến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc can thiệp đã rơi vào tâm thế “vi hiến” và bị chính quyền cùng công an trấn dẹp thẳng tay”. 
     Rõ ràng, việc sửa đổi Hiến pháp và xây dựng Luật Biểu tình đã được Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Việt Nam tiến hành một cách dân chủ, theo một trình tự khoa học, có sự tham gia của tất cả các thành phần dân chúng. Những luận điệu chống đối, phá hoại dẫu sao cũng chỉ là số ít, nhiều khi yếu thế, trở thành những bài ca cũ rích, lạc lõng. 

                                                                             Tre Làng 


Comments
20 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

20 nhận xét:

  1. Hay cho câu "tiền từ ngoài rót về phụ thuộc vào hiệu quả kêu gào của chúng". Hóa ra những kẻ tự cho là tiến bộ chạy theo đồng tiền mà quên đi trách nhiệm của mình. Ra sức kêu gào, lừa được càng nhiều người càng được rót nhiều tiền. Thôi thì cũng giống những cái loa cho bọn bên ngoài lợi dụng. JB Nguyễn Hữu Vinh rồi Nguyễn Tường Thụy... trở thành những nhà bịa chuyện tài ba, âm mưu tuyên truyền kịch bản chống phá, kêu gọi người dân biểu tình trong ngu muội. Tiếc thay cho những nhà tri thức được ăn học đầy đủ.

    Trả lờiXóa
  2. Hiến pháp đã nhận định về biểu tình rồi mà bọn phản động lại kêu gào thảm thiết gì nữa. Biểu tình, khi chưa xét đến cụ thể, cứ biểu tình là xã hội loạn lạc, gây hậu quả trước mắt đã. Như vậy là ảnh hưởng xấu đến xã hội, cộng đồng. Ở các nước trên thế giới, phần đa biểu tình đi với loạn lạc, nổ súng bắn nhau, gây thương tích. Xã hội rối ren lắm. Người dân mình cần nhận thức rõ vẫn đề này vì nó quá nhạy cảm.

    Trả lờiXóa
  3. Quyền biểu tình không chỉ là nhu cầu thực tiễn của xã hội mà nó gần như là chuẩn mực của thế giới về quyền tự do con người tức là quyền hội họp, trong đó có quyền biểu tình. Nếu loại quyền tự do này ra khỏi hiến pháp thì chúng ta trở thành bất bình thường. Nếu chúng ta bên cạnh việc nâng cao hơn nữa việc quản lý bộ máy công quyền cộng với việc có Luật biểu tình thì tôi nghĩ sẽ có tác dụng tích cực cho xã hội.

    Trả lờiXóa
  4. Một thời gian khái niệm quyền con người ở Việt Nam có những thang bậc phát triển khác nhau, có thời hạn chế sử dụng khái niệm này, đến Hiến pháp 1992 chỉ quy định chung, đồng nghĩa quyền con người và quyền công dân. Hiến pháp cũng trù liệu những trường hợp quyền con người bị hạn chế khi thật sự cần thiết do luật vì các lý do như chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai, quốc phòng an ninh..., nhằm đảm bảo an toàn cho con người, phù hợp với các công ước quốc tế.

    Trả lờiXóa
  5. Hiến pháp là nền tảng tạo nên sự an toàn pháp lý cho cả một hệ thống pháp luật. An toàn pháp lý trong Hiến pháp chỉ tồn tại khi người dân thấy được mình ở trong đó, thấy mình được bảo vệ thông qua sự minh bạch, rạch ròi, và có thể tiên liệu trước ở ngay chính trong từng Điều luật. Biểu tình là một quyền căn bản trong số rất nhiều những quyền cơ bản khác cần thiết phải có một sự an toàn pháp lý như thế.

    Trả lờiXóa
  6. Biểu tình không xa lạ ở Việt Nam. Xét từ góc độ thực tế lịch sử, không phải đến giờ Việt Nam mới có biểu tình. Lịch sử Việt nam chứng kiến rất nhiều cuộc biểu tình của những người dân yêu nước. Trong lịch sử giữ nước, chống ngoại xâm, chúng ta có những cuộc biểu tình lớn, điển hình như biểu tình Xô Viết Nghệ Tĩnh năm 1930, biểu tình ngày 19/8/1945 và rất nhiều cuộc biểu tình những năm chống Mỹ.

    Trả lờiXóa
  7. Công dân có quyền biểu tình ôn hòa và không vũ khí, không phụ thuộc vào sự đồng ý hay không của chính quyền. Nhà nước có trách nhiệm tạo mọi điều kiện thuận lợi để người dân được thực hiện quyền biểu tình. Mọi hành vi đe dọa, chia rẽ, gây cản trở hoặc ngăn cản cuộc biểu tình hợp pháp sẽ bị xử lý hình sự hoặc xử phạt hành chính tùy theo tính chất, mức độ. Quyền biểu tình của công dân chỉ có thể bị giới hạn bởi một đạo luật của Quốc hội. Việc giới hạn cũng không làm mất đi bản chất của quyền này.

    Trả lờiXóa
  8. Công dân biểu tình không có nghĩa vụ phải xin phép, mà chỉ cần thông báo cho chính quyền. Đây là cách qui định phổ biến của các bản Hiến pháp trên thế giới hiện nay, người tham gia biểu tình không được sử dụng vũ khí hay công cụ có tính bạo lực sẽ làm rõ cơ sở đảm bảo cho một cuộc biểu tình ôn hòa. Tất cả những vấn đề cụ thể, có tính kĩ thuật khác như cần phải thông báo trước trong thời gian bao lâu, những dụng cụ nào được hiểu là vũ khí, trách nhiệm của người trưởng đoàn biểu tình, những người tham gia biểu tình thế nào, trách nhiệm của cơ quan có thẩm quyền ra sao…nên được qui định ở trong một đạo luật do Quốc hội ban hành.

    Trả lờiXóa
  9. Chúng ta cần làm rõ trách nhiệm của trưởng đoàn tổ chức biểu tình. Khi thông báo về việc biểu tình với cơ quan nhà nước có thẩm quyền, cần khai báo rõ ai là trưởng đoàn, nội dung, mục đích của biểu tình là gì, trưởng đoàn biểu tình sẽ chịu trách nhiệm theo dõi diễn tiến của việc biểu tình, chịu trách nhiệm về việc biểu tình phải diễn ra một cách ôn hòa, không vũ khí, có quyền dừng hoặc chấm dứt biểu tình bất cứ lúc nào. Trong quá trình biểu tình, cả trưởng đoàn và cảnh sát có thể tước quyền biểu tình của bất cứ ai sử dụng vũ khí hay có hành động gây rối, vi phạm pháp luật hoặc không tuân theo chỉ đạo của trưởng đoàn. Việc sử dụng các biểu ngữ nội dung gì phải được thông báo trước cho cảnh sát khi tiến hành thông báo cho cơ quan có thẩm quyền về việc biểu tình.

    Trả lờiXóa
  10. Cần phải làm rõ hàng loạt các khái niệm pháp lý căn bản về biểu tình, chẳng hạn như vấn đề “không vũ khí”, “nghĩa vụ thông báo”, “mục đích biểu tình” là như thế nào. Việc mang theo các dụng cụ như trống, kèn, đuốc, vợt đánh bóng… có được coi là “vũ khí” hay không. Cần phải thông báo trước về việc biểu tình với chính quyền trong thời gian bao lâu. Thế nào là có chung một mục đích trong một cuộc biểu tình. Chính quyền có thể cấm biểu tình khi cho rằng nội dung biểu tình là không phù hợp hoặc lo ngại rằng người biểu tình sẽ tham gia với số lượng quá lớn hoặc lo ngại rằng sẽ có một đoàn biểu tình khác chống đối lại không.

    Trả lờiXóa
  11. Nên xác định rõ trách nhiệm của cơ quan có thẩm quyền trong việc đảm bảo cho việc biểu tình được diễn ra một cách an toàn, đúng luật, chẳng hạn như trách nhiệm phải tổ chức các phương tiện giao thông ra sao, rồi trong trường hợp nào thì cảnh sát có thể yêu cầu người không tuân thủ các qui định về luật biểu tình ra khỏi đoàn biểu tình, trường hợp nào thì có thể yêu cầu chấm dứt biểu tình.

    Trả lờiXóa
  12. Cần qui định cụ thể trách nhiệm pháp lý đối với hành vi đe dọa, chia rẽ, gây trở ngại hoặc ngăn cản cuộc biểu tình hợp pháp bằng các hành động bạo lực. Chế tài này nên được áp dụng chung, cho bất kỳ ai, kể cả người thi hành công vụ nếu xâm phạm quyền tự do biểu tình hiến định của người dân. Thực chất, biểu tình không có gì đáng sợ, quan trọng là cách tư duy về quyền này như thế nào, tiếp đó là kế hoạch, cách thức quản lý, tổ chức biểu tình ra sao. Chính quyền nên tận dụng hoạt động biểu tình, nên coi đó như một cầu nối, một kênh đối thoại quan trọng giữa chính quyền với nhân dân, từ đó một mặt kiểm soát và đưa hoạt động này trở nên có nề nếp, trật tự, mặt khác thông qua việc lắng nghe dân, cân nhắc, điều chỉnh và hoạch định các chính sách liên quan sao cho hợp với lòng dân hơn.

    Trả lờiXóa
  13. Tôi đề xuất ra luật biểu tình có những chi tiết yêu cầu như, báo với cơ quan chính quyền về thời gian, địa điểm, quy mô cuộc biểu tình, biểu tình về vấn đề gì, đòi hỏi hay những yêu cầu người biểu tình đưa ra. Không được làm tổn hại đến sức khỏe và tính mạng, tài sản của người khác. Tất cả những người tham gia biểu tình phải tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Sơ sơ là thế, chứ như tôi cũng không tham gia biểu tình bao giờ nên không rõ.

    Trả lờiXóa
  14. biểu tình cũng là một quyền cảu công dân , tuy rằng nó là vấn đề nhạy cảm dễ bị các thế lực thù địch và các phần tử cơ hội lợi dụng , nhưng Đảng và nhà nước ta vẫn đưa vào Hiến pháp để đảm bảo mọi quyền công dân đều được đáp ứng, thực thi tốt nhất ,không để bọn phản động đó là ảnh hưởng tới quyền công dân

    Trả lờiXóa
  15. theo mình, cứ bình tĩnh, ko việc gì phải sắng sốt, luật chứ có phải cơm bữa đâu

    Trả lờiXóa
  16. Biểu tình, lập hội là quyền cơ bản của công dân. Nhưng tập trung đông người để biểu tình chống chính quyền, gây rối ,bạo động thì cần phải xử lí nghiêm. Để tránh trường hợp bị các thế lực thù địch xúi giục , kích động tạo ra những chuyện vi phạm pháp luật. Mỗi người khi tham gia vào biểu tình cần phải chịu trách nhiệm trước những việc mình đã làm.

    Trả lờiXóa
  17. Theo mình thì biểu tình với cách thực hiện và mục đích tốt ,đúng pháp luật thì sẽ luôn được chấp nhận và được nhiều người tham gia hưởng ứng. Nhưng ngược lại biểu tình với mục đích đen tối như gây rối ,làm mất trật tự an ninh ,pha hoại tài sản vật chất công cộng ,nhà nước thì cần phải xem lại

    Trả lờiXóa
  18. Có thể nói thực chất việc biểu tình không có gì đáng sợ, quan trọng là cách tư duy về quyền này như thế nào, tiếp đó là kế hoạch, cách thức quản lý, tổ chức biểu tình ra sao. Chính quyền nên tận dụng hoạt động biểu tình, nên coi đó như một cầu nối, một kênh đối thoại quan trọng giữa chính quyền với nhân dân, từ đó một mặt kiểm soát và đưa hoạt động này trở nên có nề nếp, trật tự, mặt khác thông qua việc lắng nghe dân, cân nhắc, điều chỉnh và hoạch định các chính sách liên quan sao cho hợp với lòng dân. Chúng ta cần phải cẩn thận với những tên lợi dụng vấn đề biểu tình để chống phá cách mạng ta mới được

    Trả lờiXóa
  19. chúng ta bây giờ cần tính toán cân nhắc để đề ra những quy định xử lí đối với những người tổ chức các cuộc biểu tình,lôi kéo người dân tham gia gây rối loạn trật tự công cộng.Cần phải có luật,nhưng cũng không phải có ngay tức thì.Nếu có luật biểu tình thì các nhà làm luật cần phải tính toán kỹ hết các tình huống có thể xảy ra để không để cho các lực lượng chống đối ta lợi dụng tình hình để biểu tình gây mất an toàn trật tự

    Trả lờiXóa
  20. Có thể thấy được luật biểu tình là một vấn đề nhạy cảm , chắc chắn Đảng và Nhà nước ta sẽ cần phải cân nhắc kĩ lưỡng trước khi ban hành hoặc qui định , vì đó có thể là cái mà các thế lực thù địch lợi dụng để kích động nhân dân biểu tình , tuyên truyền chống phá những hoạt động hoặc những quyết định của chính quyền

    Trả lờiXóa