Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Võ Nguyên Giáp - một tướng tài, một nhân cách lớn

      


     Nghe tin dữ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần lúc 18 giờ 09 phút ngày 04 tháng 9 mà tôi giật mình, hốt hoảng không tin đó là sự thật, một phút bàng hoàng rồi tự trấn tĩnh cũng phải thôi Người yếu mình lâu lắm rồi 103 tuổi người đã hết mình vì non sông, dân tộc này.
Một tướng tài của dân tộc, người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng, người học trò kiệt xuất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, người con trung hiếu nghĩa tình của quê hương Quảng Bình đã vĩnh biệt chúng ta.
Cả dân tộc ta, những người ngày trước là kẻ thù bên kia giới tuyến, người Pháp, người Mỹ phải nghiêng mình, phải cất lên lời ca thán phục một vị tướng tài ba không hề qua một trường võ bị nào, một nhà giáo dạy lịch sử yêu nước đến với cách mạng bằng hai bàn tay trắng nhưng lúc ra đi Người có cả non sông yên bình. Một quân nhân 39 tuổi thụ phong hàm Đại tướng, 43 tuổi làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ "lẫy lừng năm châu, chấn động địa cầu". Thế giới có tướng nào như Bác Giáp chúng ta, một thế kỉ hai cuộc trường chinh lịch sử tô thắm lá cờ vinh quang dân tộc, Người đưa Việt Nam lên tầm cao mới. Tôi ấn tượng nhất là câu nhận xét của vị giáo sư sử học người Mỹ "Võ Nguyên Giáp đã góp công lớn trong định hình thế giới hai cực hiện nay".
Là một vị tướng Người luôn gần dân, gần lính. Người không chấp nhận một chiến thắng mà phải trả quá nhiều xương máu của người lính, Người đã khóc khi nghe tin từng chiến sĩ hy sinh ngoài mặt trận. Người không quên quê hương nghĩa nặng, Người cùng gia đình sống trong ngôi nhà suốt nữa thế kỉ nay, nơi hằng ngày Người vẫn chăm chỉ làm việc, đón tiếp khác đến thăm, chúc thọ, vui cùng con cháu.
Tôi xúc động khi hay tin, nhiều người như tôi vẫn không tin rằng Người đã mất, nhiều người đến tận nhà để hỏi anh lính cảnh vệ thực hư thế nào, thậm chí đồng bào còn tìm đến bệnh viện Trung ương Quân đội 108 để xác minh, ai đi qua con đường Hoàng Diệu cũng cố đi chậm lại để được nhìn vào căn nhà cổ - nơi Người sống hằng ngày. Làm sao tin được việc ấy, trong mỗi người dân Việt Nam và bạn bè quốc tế Người trường tồn cùng dân tộc.
Người dân khóc thương thảm thiết trước cửa nhà Đại tướng ở 30 Hoàng Diệu
Đêm nay, thắp một nén nhang trước bàn thờ gia tiên trước di ảnh Bác Hồ cầu xin anh linh Người yên nghỉ, Người trở về bên Bác, bên Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt - bên thế giới những người hiền. Đêm nay, đêm mai, ngày sau cả dân tộc ta không ngủ .Người vẫn sống mãi cùng nhân dân ta, mãi mãi là niềm tự hào của dân tộc ta, một nhân cách lớn một vĩ nhân của thời đại.
Kính viếng hương hồn Người, Đại tướng của nhân dân.
BÉ MẬP
Comments
57 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

57 nhận xét:

  1. Toàn thể dân tộc việt nam sẽ không bao giờ quên được hình ảnh và chiến công hiển hách của đại tướng Võ Nguyên Giáp.Nhìn những cảnh người dân khóc thương thảm thiết trước cửa nhà đại tướng chúng ta phần nào hiểu được tình cảm mà người dân việt nam dành cho đại tướng.Những gì đại tướng đã làm và đóng góp cho đất nước sẽ được toàn thể dân tộc việt nam lưu giữ trong sử sách và sẽ được gìn giữ muôn đời sau.

    Trả lờiXóa
  2. Không chỉ dân tộc việt nam mà toàn thể bạn bè thế giới đều ngưỡng mộ với tài năng cũng như những đóng góp của đại tướng Võ Nguyên Giáp đối với dân tộc việt nam.Sự ra đi đột ngột đó của đại tướng đã làm cho tất cả người dân việt nam cảm thấy đau xót và tiếc thương.Tiếc thương cho dân tộc việt nam từ nay sẽ mất đi một vị anh hùng,lực lượng vũ trang việt nam mất đi một người anh cả.Tất cả những việc đó đã khiến cho chúng ta cảm thấy xót xa rồi.Chúng con sẽ luôn nhớ về đại tướng và sẽ cố gắng giữ gìn và phát huy những gì mà đại tướng đã để lại để xứng đáng với những kì vọng cũng như công lao của đại tướng.

    Trả lờiXóa
  3. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là một nhà quân sự tài ba, ông còn là một người có nhân cách cao cả. Cả dân tộc ta, những người ngày trước là kẻ thù bên kia giới tuyến, người Pháp, người Mỹ phải nghiêng mình, phải cất lên lời ca thán phục một vị tướng tài ba không hề qua một trường võ bị nào, một nhà giáo dạy lịch sử yêu nước đến với cách mạng bằng hai bàn tay trắng nhưng lúc ra đi Người có cả non sông yên bình.Là một vị tướng Người luôn gần dân, gần lính. Người không chấp nhận một chiến thắng mà phải trả quá nhiều xương máu của người lính, Người đã khóc khi nghe tin từng chiến sĩ hy sinh ngoài mặt trận. Đại tướng như một vị thánh thần mà ông trời cử xuống để giúp đỡ cho dân tộc Việt Nam giải phóng đất nước.

    Trả lờiXóa
  4. Không biết nói gì để tỏ lòng thương tiếc đối với vị tướng huyền thoại - Võ Nguyên Giáp. Những gì Người đã làm cho đất nướ Việt Nam, con người Việt Nam thật quá vĩ đại. Nhân dân Việt Nam luôn nhớ mãi đến Người. Người sẽ sống mãi trong lòng Việt Nam. Không những thế, mà cả bạn bè thế giới cũng phải kính nể Người, một vị đại tướng tài ba.
    Nghiêng mình kính cẩn trước linh hồn Người, mong người được yên nghỉ.

    Trả lờiXóa
  5. Hình ảnh những người dân quỳ gối trước nhà của đại tướng Võ Nguyên Giáp để tỏ lòng thương tiếc với Người cũng đủ để thấy sự tiếc thương vô hạn của người dân chúng ta đối với bác,một vị anh hùng vĩ đại của dân tộc.Bác ra đi thật là một tin bàng hoàng đối với người dân,không những dân tộc chúng ta mà còn nhiều người trên thế giới cũng tỏ ra thương tiếc với Người.Mong đại tướng Võ Nguyên Giáp của chúng ta sẽ được yên nghỉ.

    Trả lờiXóa
  6. khi nghe tin Bác qua đời, dù con biết rằng ngày này sẽ đến những con không thể nén lại được lòng mình nữa, Bác ra đi mãi mãi để lại cho chúng con đây cả non sông đất nước mà Bác đã bỏ hết công sức bảo vệ và xây dựng, chúng con sẽ nguyện bảo vệ non sông này để không phụ lòng mong mỏi của Bác. Mong Bác ra đi thanh thản về chốn vĩnh hằng nơi đó có Bác Hồ cùng xung họp

    Trả lờiXóa
  7. Bác đã đi xa nhưng kỷ niệm về Bác còn sống mãi trong lòng người Việt Nam, Việt Nam cảm ơn Bác.Thật vinh dự được là một người con đất Việt,thật tự hào vì đất nước có được người con ưu tú như Đại tướng.Cảm ơn Người! Không biết đên bao giờ lại có một con người tài năng như Đại tướng sinh ra trên đất nước ta. Mong đại tướng yên nghĩ dưới suối vàng

    Trả lờiXóa
  8. Cụ Võ Nguyên Giáp là một cậu học trò xuất sắc của chủ tịch Hồ Chí Minh,cụ là vị anh hùng trong hai cuộc kháng chiến trường kì của nước ta.Tài năng của cụ thật kiệt xuất không chỉ trong nước mà còn trên cả thế giới.Được tin cụ mất,cả dân tộc Việt Nam vô cùng đau lòng và thương tiếc.Chúng con,những người con của dân tộc Việt Nam nghiêng cúi trước linh cữu cụ,mong cụ được yên nghỉ.Chúng con sẽ đời đời nhớ đến cụ.

    Trả lờiXóa
  9. Chiều nay mặc dù rất bận nhưng tôi cố gắng đến căn nhà mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng ở để thắp một nén nhang tiễn đưa người về nơi an nghỉ cuối cùng. Đến đây, hàng trăm người đang xếp hàng ngay ngắn, đứng chờ để được vào thắp hương. Người nào cũng rơm rớm nước mắt. Ôi nghẹn ngào quá!

    Trả lờiXóa
  10. Tướng Võ Nguyên Giáp với tài năng cả thế giới đều phải khâm phục ,Xin vĩnh biệt vị danh tướng tài ba! Chúng cháu luôn tự hào về Người, với chúng cháu Người không mất đi mà đã hoá thân vào sông núi, tên tuổi của Người là niềm tự hào cho muôn thế hệ mai sau! Một nén tâm nhang cháu kính cẩn dâng Người!

    Trả lờiXóa
  11. Tang lễ Đại tướng Võ Nguyên Giáp được lãnh đạo Đảng, Nhà nước tổ chức trọng thể với nghi thức cao nhất- quốc tang. Có rất nhiều các chính trị gia, các đoàn khách quốc tế sẽ đến đây, kính cẩn dâng lên đại tướng những vòng hoa thể hiện sự ngưỡng một đối với tấm gương đạo đức sáng trong, một vị tướng lừng danh của thế giới

    Trả lờiXóa
  12. Sống là người việt nam, chết la hồn nước việt. Sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng chân lý đó không thể thay đổi hỡi lũ bán nước kia ơi. Trông mà coi, sống trong thân kiếp chó đội lốt người mà sao vẫn dán sủa như vậy.

    Trả lờiXóa
  13. Không một ai có thể phủ nhận được tài năng cũng như đức tính của người, Thật nghẹn ngào khi hay tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời Những giọt nước mắt thương nhớ cứ tràn đầy trong khóe mắt chúng con. Một vị tướng tài - hào kiệt lừng danh trên Thế Giới Một học trò giỏi - xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh Người đã sống một đời để phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân Tên Đại Tướng VÕ NGUYÊN GIÁP sẽ sống mãi cùng với non sông đất nước.

    Trả lờiXóa
  14. Kính mong Bác yên nghỉ. Bác đã cống hiến cho dân tộc đến hết cuộc đời rồi, toàn bộ thế hệ Việt Nam sẽ luôn ghi nhớ đến công lao của Bác, một vị Đại tướng vĩ đại của dân tộc, sinh ra trong thời kì đất nước chiến tranh, Bác đã cùng những người đồng chí đồng đội chiến đấu để bảo vệ cho quê hương đất nước, để giành lại độc lập tự do và thống nhất cho dân tộc.

    Trả lờiXóa
  15. Nhìn cảnh này mà muốn khóc quá đi mất. Nhân dân tập trung từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt chỉ để viếng thi hài Đại tướng. Nhân dân Việt Nam có truyền thống uống nước nhớ nguồn nên sẽ không bao giờ quên ở Đại tướng. Chính vì thế nên việc Đại tướng ra đi là một sự mất mát lớn đối với toàn bộ dân tộc. Việt Nam chúng ta sẽ mãi vững mạnh nếu như luôn có sự đoàn kết như ngày hôm nay. Đại tướng ra đi rồi nhưng có lẽ hình ảnh của Người vẫn mãi trong tâm trí người dân của chúng ta.

    Trả lờiXóa
  16. Nhiều tướng tá trên thế giới luôn coi đại tướng của chúng ta như thần tượng bởi vì đại tướng Võ Nguyên Giáp là người chưa từng học qua trường lớp quân sự nào nhưng đã lãnh đạo quân đội Việt Nam đánh bại các kẻ thù hùng mạnh khác. Ngay cả bại tướng Đờ-cát cũng đã từng phát biểu rằng Đại tướng của chúng ta là một thiên tài quân sự và ông ấy rất vinh hạnh vì đã được thất bại trước tướng Giáp. Và còn nhiều câu nói khác nữa. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một con người vĩ đại.

    Trả lờiXóa
  17. Dù biết trước tình hình sức khỏe của đại tướng không được tốt do tuổi tác bệnh tật, nhưng hung tin người qua đời cũng không khỏi làm con bàng hoàng và đau xót. Từ bé đã được nghe kể nhiều về đại tướng, về những chiến công vĩ đại của người cùng với nhân cách cao cả của người. Mặc dù là đại tướng, tổng tư lệnh quân đội nhân dân Việt Nam nhưng đối với mọi người, người vẫn rất gần gũi, chính vì thế, nhiều người đã gọi người bằng cái tên thân mật là "anh Văn" chứ không phải là đại tướng hay tổng tư lệnh gì cả!

    Trả lờiXóa
  18. Toàn dân tộc Việt Nam xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp - Vị anh hùng của dân tộc. Người ra đi là một mất mát vô cùng lớn với nhân dân Việt Nam, thế là từ nay không bao giờ còn được gặp anh Văn nữa, một vị đại tướng, vị tổng tư lệnh, hay người anh cả của quân đội nhân dân Việt Nam. Cầu mong người sẽ được an nghỉ nơi chín suối và được đoàn tụ với Bác Hồ và những vị anh hùng dân tộc khác. Chúng con nguyện tiếp bước theo người, xây dựng nước nhà ngày càng giàu đẹp hơn, xứng đáng với công lao mà người đã bỏ ra

    Trả lờiXóa
  19. đại tướng Võ Nguyên Giáp chính người đúng mực tướng năm sao của dân tộc, từ trước giờ đến nay mỗi đc 2 người được đặc cách thành đại tướng đó là đại tượng Võ Nguyên Giáp và Nguyễn Chí Thanh. Những cống hiến to lớn của đại tướng đối vs toàn dân tộc nói riêng và thế giới nói chung là không hề nhỏ,so sánh vs tướng Nguyên soái G.K. Zhukov được xếp đầu bảng về số lượng trận thắng nhiều và quy mô lớn, chiếm bảng vàng về tài năng chỉ đạo chiến dịch, chiến lược thì chiến tích của đại tướng là nhỏ hơn so vs ông này nhưng tầm ảnh hưởng của đại tướng vs thế giới là không hề nhỏ,vs chiến lược lấy ít đánh nhiều mà hiện chưa nước nào nghiên cứu đc đối vs việt nam,.Với cách đánh đó chúng ta đã làm nên 2 cuộc đấu tranh chống 2 kẻ thù lớn là Phap mĩ đã đi vào huyền thoại,1 phần lớn đó là công lao to lớn của đại tướng

    Trả lờiXóa
  20. Đối với những người công tác, học tập trong lực lượng vũ trang, Đại tướng Võ Nguyên Giáp là tấm gương sáng ngời về nhân cách, về lối sống, phong cách làm việc. Chính điều đó khiến tất cả nhưng người lính luôn coi cụ là thần tượng của đời mình. Nhìn thấy cụ, mỗi người cảm thấy cuộc đời này tươi đẹp hơn, sáng trong hơn.

    Trả lờiXóa
  21. Sẽ không lời nào diễn tả được sự đau buồn của nhân dân Việt Nam khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, một người hiền, người tài, đã hết lòng cống hiến cho đất nước, giành lại độc lập, tự do cho dân tộc, khiến ai là con dân Việt Nam đều khâm phục, yêu mến, tự hào về vị tướng túc tri đa mưu. Nay Bác ra đi khiến cho bao người dân Việt Nam đổ lệ, ai ai cũng muốn đến thắp nén nhang trước linh vị Bác để bày tỏ lòng tiếc thương, sự kính trọng và cầu mong cho Bác yên nghỉ.

    Trả lờiXóa
  22. Đó thật sự là một mất mát vô cùng to lớn đối với dân tộc việt nam chúng ta.Một người anh hùng của dân tộc việt nam.một người anh cả của lực lượng vũ trang nhân dân việt nam.Việc cử hành tang lễ cho đại tướng theo nghi lễ quốc tang là lòng thành kính và biết ơn của dân tộc việt nam đối với đại tướng Võ Nguyên Giáp.Đó cũng là mong muốn của toàn thể dân tộc việt nam.Vĩnh biệt đại tướng.

    Trả lờiXóa
  23. Mọi người dân Việt Nam đều hết sức đau buồn khi nghe tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời. Bác ra đi là sự mất mát to lớn đối với đất nước ta nhưng hình ảnh của Đại tướng sẽ mãi mãi in sâu trong tim những người dân Việt Nam, một hình ảnh hào hùng, với những chiến công lớn lao, gương mặt quyết chiến quyết thắng vì nhân dân vì đất nước. Xin cầu cho Bác yên nghỉ cõi vĩnh hằng cùng người thấy của Bác Chủ tịch Hồ Chí Minh và những đồng đội của Bác năm xưa.

    Trả lờiXóa
  24. Bác Giáp đã không còn với chúng ta nữa, bác ra đi để lại niềm tiếc thương vô hạn cho nhân dân ta, Bác là thiên tài quân sự của Việt Vam và thế giới. Chúng cháu là thế hệ trẻ luôn ngưỡng mộ và biết ơn công lao to lớn của bác đối với non sông, đất nước Việt Nam. Xin chia buồn cùng với gia đình bác Võ Nguyên Giáp

    Trả lờiXóa
  25. Tôi đã không kìm được nước mắt khi nghe tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời. Một con người vĩ đại của dân tộc Việt Nam, đã mang tài năng vượt trội của mình ra giành lại độc lập tự do đất nước, tự do, hòa bình cho dân tộc. Con người ấy ra đi khiến toàn thể nhân dân Việt Nam xót xa, đau buồn mong muốn được thắp nén nhang đưa tiến linh hồn Đại tướng để Người yên nghỉ chốn vĩnh hằng. Dù người đã đi xa nhưng nhân dân Việt Nam sẽ mãi khắc ghi hình ảnh của Người trong tâm trí, sẽ kể cho con cháu về người để chúng không quên công lao to lớn mà Người đã làm cho dân tộc ta, đất nước ta. Mong Người yên nghỉ!

    Trả lờiXóa
  26. Sự ra đi của đại tướng Võ Nguyên Giáp là một sự mất mát vô cùng lớn đối với dân tộc Việt Nam, đối với đất nước Việt Nam chúng ta. Đại tướng là niềm tự hào của dân tộc, là người anh hùng của dân tộc Việt Nam. Đại tướng sẽ mãi trong tim mỗi người dân Việt Nam. Một con người anh hùng, tài ba nhưng lại rất bình dị, một người anh hùng của đất nước.

    Trả lờiXóa
  27. toàn dân tộc Việt Nam sẽ không bao giờ quên hình ảnh một người đại tướng giản dị nhưng vô cùng tài ba, đức độ. Người anh cả của quân đội nhân dân Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân ta chiến thắng trong hai cuộc kháng chiến thần thánh trước kẻ thù xâm lược hùng mạnh của thế giới lúc bấy giờ. Để tên tuổi của đất nước bay xa, lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu mà đến hàng ngàn năm sau cũng không phai nhòa, đại tướng cũng chính là biểu tượng cho hình ảnh con người Việt Nam chân chất, bất khuất, sắt son với dân tộc. Biểu tượng ấy là cầu nối của đất nước ta với bạn bè thế giới. Đại tướng ra đi là một sự mất mát vô cùng to lớn đối với cả nước nhưng chúng ta sẽ tiếp bước người cùng nhau xây dựng đất nước hùng mạnh, giàu đẹp.

    Trả lờiXóa
  28. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã ra đi, nhưng để lại đó là những giá trị nhân văn hết sức cao cả. chắc hiếm khi người ta thấy người dân Việt Nam lại thêm đoàn kết, thêm xích lại gần nhau như bây giờ. Có lẽ đó là sức mạnh cảm hóa của những con người vĩ đại. Đó là điều mà chúng ta cảm nhận rõ ràng nhất. Mãi ghi công một con người như đại tướng.

    Trả lờiXóa
  29. Trong những ngày này, trên mọi miền Tổ quốc, các hoạt động tưởng nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp của nhân dân, không phân biệt các giai tầng, thế hệ… trong toàn xã hội đang diễn ra sâu rộng. Đồng chí Võ Nguyên Giáp không chỉ là người cộng sản kiên trung, mẫu mực, mà thực sự là “Đại tướng của nhân dân”, “cây đại thụ rợp bóng nhân văn” trong dòng chảy trường tồn của đất nước. Chúng con xin được cầu mong cho Người sớm siêu thoát

    Trả lờiXóa
  30. Tình yêu đất nước trong tôi bắt nguồn từ tình yêu quê hương đất nước, nó được tô đậm thêm, mãnh liệt hơn, da diết hơn bởi những trang sử hào hùng, vẻ vang của dân tộc, đó là một chân lý mà tôi chiêm nghiệm ra cho đến lúc bấy giờ. Không biết các bạn có giống tôi không?

    Trả lờiXóa
  31. Tôi đã rớm nước mắt khi nhìn hình ảnh bà mẹ Việt Nam anh hùng đầu tóc bạc phơ, đến thắp nhang, viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Cụ đang bị gãy tay mà vẫn cố đến bằng được, cụ đã 110 tuổi rồi. Vì cụ quá kính trọ

    Trả lờiXóa
  32. Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời là một mất mát vô cùng lớn đổi với dân tộc Việt Nam, một sự mất mát lớn đối với toàn tế giới. Đại tướng Võ Nguyên Giáo là vị anh hùng của dân tộc, là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Sự ra đi của Bác để lại niềm tiếc thương cho đất nước. Chúng ta hãy cùng hứa với Bác sẽ xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng vững mạnh, ngày càng phát triển.

    Trả lờiXóa
  33. Đại tướng Võ Nguyên Giáp niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Đại tướng mất đi là một mất mát lớn của dân tộc Việt Nam.Nhưng những gì đại tướng đã làm cho dân tộc Việt Nam thì sẽ mãi mãi được người dân Việt Nam, được dân tộc Việt Nam nhớ mãi. Dân tộc Việt Nam tự hào vì đã sinh ra một người con ưu tú, một người anh hùng của dân tộc.

    Trả lờiXóa
  34. hòa vào dòng người đến viếng đại tướng mới biết được cảm giác chờ đợi lưu luyến của người dân tới bác. bác đã 103 tuổi rồi nhưng từng đó là chưa đủ người dân vẫn muốn chứng kiến những bước đi những chỉ đạo của con người vĩ đại này. bác đã cùng dân tộc vượt qua khó khăn làm lên lịch sử cùng với dân tộc đặt những viên gach đầu tiên để xây dựng quê hương đất nước. vậy mà giờ bác đã bỏ chúng con. không theo sát động viện khích lệ nữa.

    Trả lờiXóa
  35. Khắp trong và ngoài nước đều biết Võ Nguyên Giáp là Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam Anh hùng, Người Anh Cả của đội quân từ nhân dân mà ra và bách chiến bách thắng, lần đầu tiên trong lịch sử thế giới đánh bại hai thế lực thực dân, đế quốc mạnh nhất của thế kỷ 20 là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Một con người vĩ đại đã ra đi thật là một mất mát lớn với dân tộc.

    Trả lờiXóa
  36. Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, Võ Nguyên Giáp là tướng duy nhất được phong một lần quân hàm Đại tướng. Có nhiều vị tướng của cả ta và đối phương đánh giá Tướng Giáp xứng đáng là Đại Nguyên soái. Ấy vậy mà vẻ bề ngoài của người chỉ huy thiên tài đó, con người đặc biệt đã đi vào huyền thoại lại vô cùng bình dị, hiền từ, dễ gần và ấm áp với mọi người, chất mộc mạc Lệ Thủy - Quảng Bình nắng gió chịu khó chịu thương, quê hương của Đại tướng kính yêu.
    Thật sự là khâm phục con người này. Mong đại tướng hãy yên nghỉ

    Trả lờiXóa
  37. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một vị Đại tướng xuất chúng, được cả thế giới ghi nhận và liệt vào danh sách những tướng soái vĩ đại nhất của nhân loại mọi thời đại… với hàm ý đầy kính trọng và khâm phục. Nay Người đã về với thiên thu, tên tuổi của Người sáng mãi cùng lịch sử trong sự kính yêu vô hạn của người dân Việt Nam, trong sự ngưỡng mộ và tưởng nhớ của loài người yêu chuộng hòa bình khắp năm châu bốn biển

    Trả lờiXóa
  38. Dẫu biết “sinh vô hạn, tử vô kỳ” nhưng cuộc đời của danh tướng huyền thoại này từ lúc cất tiếng khóc chào đời đến lúc từ giã cõi trần đều mang những thời khắc có thể coi là rất đặc biệt. Mọi hiểu biết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp chỉ qua lời kể của các thế hệ người cao tuổi trong làng, hay sách vở, thông tin đại chúng nhưng thấy sao mà gần gũi, quý mến như Đại tướng là người ông, người ông cao cả của quê hương Quảng Bình yêu dấu.
    Người ra đi để lại niềm tiếc thương vô hạn cho nhân dân cả nước. Có dịp tôi nhất định đến viếng đại tướng. Mong đại tướng hãy yên nghỉ.

    Trả lờiXóa
  39. vị tướng huyền thoại còn được mọi người biết đến là hiện thân của một bậc vĩ nhân nhưng vô cùng bình dị, với nụ cười bình thản và vui vẻ, chân tình trong từng lời nói và việc làm, luôn quan tâm tới nhân dân đặc biệt là người lính. Nghĩa là nhà văn hóa lớn, nhân cách lớn Võ Nguyên Giáp. Thấy thấp thoáng đâu đó phong cách của Bác Hồ trong con người Võ Nguyên Giáp. Phải chăng những phẩm chất tốt đẹp nhất của con người Việt Nam thể hiện ở lãnh tụ Hồ Chí Minh đã thành danh nhân văn hóa thế giới, đã ít nhiều được các học trò của Người học tập noi theo mà một trong những người học trò xuất sắc và gần gũi nhất là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đó là những phẩm chất cách mạng sáng ngời, tài đức vẹn toàn, song toàn văn võ nhưng lại rất đời thường và giản dị, gần gũi và gắn bó với quân dân, luôn phục vụ vì lợi ích của nhân dân và dân tộc. Thật buồn khi từ nay ko còn được thấy đại tướng nói cười với dân nữa. Đại tướng xin người hãy an nghỉ thanh thản.

    Trả lờiXóa
  40. Có những con Ngườii làm nên huyền thoại
    Có những giây phút trở thành bất tử.
    Có những ngày tháng di vào lịch sử.
    Ngày 7 tháng 5 nam 1954.
    Hào khí Ðiện Biên vẫn còn đó
    Ngày 30 tháng 4 nam 1975.
    Non sông Việt Nam mãi mãi hoà bình.
    Cảm ơn con Người huyền thoại đã cho chúng con những bài học vô cùng quý giá và ý nghia cả hai chữ "HOÀ BÌNH".
    Vâng.
    chúng con sống đc hôm nay chính là nhở công lao lớn của Bác, 1 con người sống hết mình vì độc lập dân tộc vì nhân dân vì tổ quốc. Xin người hãy an nghỉ nhé!

    Trả lờiXóa
  41. Tên tuổi Võ Nguyên Giáp, người đồng hành của Chủ tịch Hồ Chí Minh, sẽ mãi mãi gắn liền với những chiến thắng lịch sử trước thực dân Pháp và đế quốc Bắc Mỹ, tôn vinh các dự án và giá trị cộng sản và chứng minh rằng dù cuộc kháng chiến chống lại sự bóc lột giai cấp và áp bức dân tộc có phải hy sinh nhiều đến bao nhiêu, thì một dân tộc đoàn kết và quyết tâm sẽ chắc chắn là bất khả chiến bại.Là nhà lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam và là chiến lược gia quân sự đầy cảm hứng, đồng chí Giáp đã có đóng góp rất to lớn cho sự nghiệp hoàn vũ của những người lao động và các dân tộc trên toàn thế giới. Tấm gương cao cả của người đồng chí chiến sĩ chiến đấu vì quyền của các dân tộc được lựa chọn con đường riêng của mình, vì hòa bình và chủ nghĩa xã hội sẽ không bao giờ bị quên lãng.

    Trả lờiXóa
  42. Những đóng góp của đại tướng Võ Nguyên Giáp trong sự nghiệp giải phóng và xây dựng đất nước sẽ mãi mãi được người dân việt nam ghi nhận và lưu truyền mãi mãi.Chẳng có gì có thể bù đắp được công lao to lớn đó.Hôm nay sẽ diễn ra lễ quốc tang của đại tướng.Toàn thể nhân dân việt nam sẽ không bao giờ quên được hình ảnh của đại tướng.Chúng con sẽ cố gắng học tập để đóng góp cho đất nước.đáp lại những gì mà đại tướng mong muốn.Vĩnh biệt đại tướng Võ Nguyên Giáp.

    Trả lờiXóa
  43. Kính thưa người quân sự thiên tài, nhà văn lỗi lạc, con người mẫu mực đã sống trọn đời vì dân, vì nước. Giờ phút đau buồn nhất của cả dân tộc việt nam và những người yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới mãi mãi không được nhìn thấy người trên trần thế nữa, nhưng hình bóng người mãi mãi trong tim con và toàn dân tộc. Con nghiêng mình kính chúc người an giấc ngàn thu

    Trả lờiXóa
  44. Càng hiểu về cuộc đời, sự nghiệp, tài năng và đức độ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tôi càng thêm cảm phục và biết ơn Đại tướng. Tôi nhớ, khi còn là học sinh tôi đã được học thuộc lòng những vần thơ trong bài “Hoan hô chiến sĩ Điện Biên” của nhà thơ Tố Hữu: “... Hoan hô chiến sĩ Điện Biên/ Chiến sĩ anh hùng/ Đầu nung lửa sắt/ Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt/ Máu trộn bùn non/ Gan không núng/ Chí không mòn!...”. Những vần thơ ấy đã để lại cho tôi cũng như bao học trò khác sự khâm phục về phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ kính yêu, sự chỉ huy tài ba, thao lược của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã cùng toàn dân làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ vĩ đại

    Trả lờiXóa
  45. Cả đất nước kính cẩn đưa tiễn đại tướng Võ Nguyên Giáp, người đã góp phần tạo nên chế độ, nhà nước, đất nước Việt Nam hiện tại. Công lao to lớn đó sẽ mãi đi cũng năm tháng trong tâm tưởng của con người Việt Nam, cả hiện tại lẫn hậu thế tương lai.

    Trả lờiXóa
  46. "Cuộc đời Đại tướng đã lập nên nhiều chiến công hiển hách. Người đã hi sinh cả cuộc đời mình cho dân tộc, cho giải phóng độc lập, để hàng triệu người dân Việt Nam được sống trong hòa bình, giống như câu nói của Người: "Tôi còn sống này nào, cũng là vì đất nước ngày đó". Có người nói rằng, ngay cả khi ra đi, đến với cõi vĩnh hằng, Đại tướng vẫn tiếp tục lập nên một kỳ tích, một chiến công nữa, đó là đưa triệu triệu người Việt Nam xích lại gần nhau hơn..."

    Trả lờiXóa
  47. Vài suy nghĩ về ông Giáp (Huỳnh Thục Vy)

    Vị tướng được những người cộng sản xem là “khai quốc công thần” cuối cùng đã trở thành người thiên cổ vào ngày 4 tháng 10 vừa qua. Vậy là, biểu tượng sống về công lao “giành độc lập” và lý tưởng “cách mạng”, tượng đài hữu danh vô thực về một thời “hào hùng” của những người cộng sản đã trở về với cát bụi.

    Ông ta đã thực sự rời bỏ cuộc chơi, đã từ giã cõi nhân sinh điên đảo này. Không ai biết ông sẽ đi về đâu nhưng ông đã để lại di sản đầy đau đớn và nhiễu nhương, để lại cho tất cả chúng ta một Việt Nam với tiếng ai oán khắp nơi. Thôi thì cũng cầu chúc ông ra đi trong thanh thản, dù ông đã lặng thinh một cách vô cảm trước những người đã ra đi một cách bi thương khác.

    Là người đã có công khai sinh ra một Việt Nam cộng sản, thiết nghĩ không cần bàn đến chuyện ông có lý tưởng hay không lý tưởng và sự cần thiết hay không của những cuộc chiến tranh vô nghĩa mà ông đã đóng vai trò lãnh đạo quân sự tối cao, ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự im lặng của mình trước những trang lịch sử bất công, gian trá và đau thưong mà người Việt Nam đã trải qua.

    Không ít người ca ngợi ông là một trí thức lớn, là nhà văn hoá. Tôi không muốn bàn những chuyện ấy nữa vì đã có nhiều tài liệu lịch sử có sẵn cho việc tìm hiểu, nghiên cứu về ông Giáp. Chỉ xin hỏi: Ông đã làm gì khi luật sư Nguyễn Mạnh Tường kêu gọi dân chủ pháp trị để rồi sau đó bị thất sủng? Nếu là một trí thức lớn thực sự, lẽ ra ông phải biết dân chủ pháp trị cần cho một quốc gia như thế nào trước cả cụ Tường bởi thực tế cho thấy chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá quốc gia như thế nào? Nếu không nhận ra khiếm khuyết của một chế độ độc tài cộng sản, ông có xứng đáng với danh xưng một đại trí thức? Và cứ cho là ông không biết gì về độc tài-dân chủ, nhưng khi luật sư Tường lên tiếng về xã hội dân chủ, ông không có động tĩnh gì, đó có phải là biểu hiện của một nhân cách lớn?

    Lại nữa, ông đã ở đâu, đã làm gì khi những Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan bị đấu tố, bị đoạ đày? Ông có chút tủi nhục, cảm thương hay phẫn nộ nào không khi hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong tức tưởi khi Việt Nam cộng hoà bị cưỡng chiếm để rồi hàng trăm nghìn người trong số họ đã vùi thân ngoài biển cả? Ông nghĩ gì khi tướng Trần Độ đã dũng cảm lên tiếng rồi bị đàn áp? Ông đã làm gì khi cụ Hoàng Minh Chính đã tỏ thái độ đối kháng để rồi bị bỏ tù? Ông đã đứng bên lề bao biến cố đau thương của đất nước. Đó có phải là vị trí xứng đáng của một trí thức hay không?

    Dù là ai, một người vừa mới qua đời nên được cầu nguyện cho sự ra đi bình an. Tôi đã rất phân vân khi viết những dòng này. Có nên viết những lời cay đắng cho một người đã chết không? Có nên kể tội họ khi họ đã mãi mãi không còn khả năng biện bạch? Nhưng quả tình, tôi không viết những dòng này nhắm vào tướng Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra. Đa số thanh niên Việt Nam hiện nay sống trong sự lừa gạt đó mà không biết, và cũng không có ý chí vượt thoát ra.

    Ông Giáp, vị “đại tướng quân” trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo này. Ông đã sống quá xa cái tuổi “cổ lai hy” và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác như ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đó chính là một Đặng Ngọc Viết hiền lành, siêng năng bị chính quyền cướp đất, phẫn uất cùng cực đến mức phải ra tay giết chết một quan chức tỉnh Thái Bình rồi tự sát bằng một viên đạn vào tim. Đó là một Thomas Nguyễn Tự Thành-một thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam từ Thái Lan, bị sách nhiễu và phong toả kinh tế liên tục bởi chính quyền cộng sản đến nỗi uất ức quá phải tự vẫn bằng cách thắt cổ vào ngày 3 tháng 10, trước ngày ông Giáp chết một ngày. Tại sao ông lại được vinh danh khi chính ông là một phần nguyên nhân của những cái chết đau đớn ấy?

      Tất nhiên, ông Giáp không còn là lãnh đạo đất nước từ lâu, các chính sách, hành động của chính quyền này ông không tham gia. Nhưng chính cái quá khứ “oai hùng” và cái hiện tại vô trách nhiệm của ông tạo nên tính chính đáng cho chế độ tàn ác này. Chế độ này vẫn lấy ông ra làm cái bệ đỡ để biện minh cho những hành động bán nước hại dân của họ. Ông là cái phao cứu sinh khi những người lãnh đạo cộng sản đối diện với sự căm phẫn của người dân vì sự tham quyền cố vị của họ. Không hiểu vì tuổi già làm tiêu hao ý chí, vì sự sợ hãi làm xói mòn lương tâm, hay vì danh lợi của con cháu làm tiêu tan tinh thần trách nhiệm, mà cho đến những năm cuối đời ông Giáp vẫn lặng thinh trước hiện tình đất nước vật vã dưới chế độ độc tài, vẫn để cho nhà cầm quyền tiếp tục lợi dụng ông cho chế độ bất nhẫn của họ. (Chỉ có một lần ông lên tiếng yếu ớt cho vấn đề Bauxite Tây nguyên)

      Giá như ông lên tiếng cổ vũ cho Nhân quyền Tự do thì tiếng nói của ông đã tác động mạnh mẽ đến lương tâm tuổi trẻ và có thể xoay chuyển ý thức của biết bao người dân đang bị ám thị. Một ông Giáp đại tướng quân chắc chắc có khả năng thức tỉnh quần chúng, làm rúng động đảng cộng sản hơn hẳn một Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Thanh Nghiên hay Phương Uyên chứ? Thế nhưng, ông đã chọn cách sống trong sự co rút và chết trong cờ xí, kèn trống của chế độ cộng sản, hơn là cách sống trong sự phản tỉnh và chết như một chiến sĩ tự do. Đáng lẽ tuổi già phải là giới hạn cuối cùng của sự sợ hãi, nhưng ông đã để nó đi cùng ông sang tận thế giới bên kia.

      Có người nói: chúng ta không ở vị trí của ông nên không thể hiểu hết những gì ông phải đối mặt. Đúng! Chúng ta không hiểu hoàn cảnh và vị trí của ông. Nhưng chúng ta có thể hiểu được hoàn cảnh của những bạn sinh viên vì biểu tình yêu nước mà bị nhà trường đuổi học và mất cả tương lai không? Chúng ta có từng đặt mình vào vị trí Phương Uyên, cô bé sinh viên phải chịu biết bao nhiêu sợ hãi, tổn thương tinh thần khi bị bắt và giam giữ, chỉ vì cô bé biểu thị lòng yêu nước? Rồi nhiều người đối kháng khác nữa, chỉ vì lên tiếng cho Dân chủ tự do mà phải chịu những bản án nặng nề, mất cả hạnh phúc trăm năm, con cái bơ vơ- thất học. Hoàn cảnh của ông Giáp có ngặt nghèo hơn hoàn cảnh của những người kể trên hay không? Hay để dễ hình dung hơn, tình huống của ông có khó khăn hơn tình huống của tướng Trần Độ, của cụ Hoàng Minh Chính hay không? Tôi cho rằng, vấn đề là ở lương tâm và bản lĩnh!

      Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng, những mảnh đời oan khuất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên…Nhưng những dòng này không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới này tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị. Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với sự tô vẽ KHÔNG THẬT. Cầu cho ông ra đi được bình an và xin gởi tới ông sự cảm thương cho một kiếp người đa đoan trong thế giới vô minh này; nhưng sự tôn kính thì tôi xin giữ lại cho những con người sống với lương tâm, trách nhiệm và ý chí và chết với nỗ lực lên tiếng cho sự thật. Việt Nam còn rất nhiều người để chúng ta thành tâm ca ngợi và kính ngưỡng, nhưng đó không phải là ông.

      Huỳnh Thục Vy
      Sài Gòn tháng 10 năm 2013

      Xóa
  48. Một bài điếu văn vĩnh biệt Võ Nguyên Giáp (Cựu Bộ Đội Trần Hồng Tâm) !

    VĨNH BIỆT HUYỀN THOẠI

    Nhìn dòng người xếp hàng chờ viếng ông trên đường phố Hà Nội, gợi tôi nhớ đến hình ảnh người dân Bắc Hàn than khóc trong tuyết lạnh trên đường phố Bình Nhưỡng để chia tay với vị lãnh tụ kính yêu Kim Chính Nhật.

    Tôi lớn lên ở vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng. Đến tuổi đi bộ đội thì cuộc nội chiến đẫm máu Bắc-Nam kết thúc. Nhưng bất hạnh thay, chiến tranh vẫn không buông tha đất nước này. Thế hệ chúng tôi phải tham dự vào một cuộc chiến kế tiếp nằm ngoài lãnh thổ Việt Nam. Đảng gọi chúng tôi là ‘’Quân tình nguyện’’. Thế giới gọi chúng tôi là ‘’Quân xâm lược’’. Bốn năm trong đội quân do ông chỉ huy, là khoảng thời gian đủ dài để tôi suy ngẫm về sự tàn bạo của chiến tranh và những trò đùa trên số phận con người.

    Với tôi, cái lòng chảo Điện Biên chỉ là một vạc dầu oan nghiệt u mê, ấu trĩ, cuồng tín. Tôi sẽ gọi ông là thánh nếu ông giành độc lập mà không cần phải có một Điện Biên Phủ hung tàn. Nhìn sang những quốc gia lân cận Ấn Độ, Miến Điện, Malasia, Singapore, Indonesia, người ta cũng giành độc lập mà không cần nhiều xương máu như ông.

    Bao nhiêu thế hệ trai làng quê tôi ra đi không trở lại. Có gia đình chết đến tám người con trai. Tuổi thơ của tôi ngập ngụa trong sợ hãi đớn đau, oán giận, khóc than. Nỗi kinh hoàng cứ ập đến mỗi gia đình hằng đêm khi nghe tin người thân của mình đã chết. Tôi căm ghét chiến tranh. Nhưng chiến tranh lại cứ liên miên. ‘’Năm năm, mười năm, hai mươi năm, hoặc lâu hơn nữa…’’ Đất nước hoang tàn. Còn đâu là đời người, còn đâu là nòi giống.

    Diễn văn nhận chức của Tổng Thống Obama có nhắc đến Khe Sanh như một niềm tự hào về sự chiến đấu ngoan cường và lòng quả cảm của người Mỹ. Tết Mậu Thân là môt bằng chứng ông đã thất bại trong trận đánh đẫm máu này. Người Mỹ đã nhận ra sự tàn khốc của cuộc chiến. Họ hy sinh lòng kiêu hãnh để cứu vớt mạng người. Đó là một quyết định khôn ngoan và nhân đạo. Lòng nhân đạo không chỉ giành cho những công dân Mỹ, mà cho cả chúng ta. Nếu nước Mỹ không làm như vậy, thì có lẽ tôi đã không còn ngồi đây viết những dòng này và cái chế độ mà ông phục vụ chắc cũng đã tiêu tan từ đời kiếp nào!

    Tôi đã học, đọc nhiều về thiên tài quân sự của ông, nhưng có một câu hỏi đến nay tôi vẫn không tìm thấy câu trả lời. Năm giờ sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, người Tầu đã dùng đến 15 quân đoàn, tấn công ồ ạt trên toàn tuyến biên giới có chiều dài khoảng 1500 km, xấp xỉ với khoảng cách từ Hà Nội đến Sài Gòn, nhưng ông không hay biết gì. Phải chăng đó là một sỉ nhục của ngành tình báo do ông lãnh đạo.

    Qua sự việc này chúng tôi mới thấy rõ được đích thực ‘’thiên tài quân sự’’ của ông Tổng Tư Lệnh Giáp!

    Ông rời quân ngũ, rời trận mạc đã lâu, vậy mà càng về già ông càng hay mặc quân phục rất chỉnh tề, thậm chí nằm trên giường bệnh cũng mang quân hàm. Cả nước này, ai không biết ông là tướng. Nhìn lon đại tướng bốn sao ông mang trên vai áo, nhìn những huân chương ông mang đầy ngực, tôi thấy hơi lố bịch và tàn nhẫn. Bởi những huân huy chương kia đồng nghĩa với giết chóc, máu lửa, tử khí, oan hồn.

    Năm triệu người thiệt mạng để ông khai sinh ra một chính quyền. Nhưng chính quyền của ông lại tồi tệ hơn những chính quyền mà ông đã khai tử. Liệu vong linh của những người đã chết có cho ông được bình yên nơi chín suối.

    Nhiều người rất mãn nguyện và nở mày nở mặt vì đám tang của ông được đảng tổ chức trọng thị. Từng sợi tóc của ông được chẻ làm tư để ca ngợi. Quan tài của ông lung linh qua những khải hoàn môn. Nhưng những người dân nước Việt được ông giải phóng vẫn đang vùng vẫy trong lầm than, oan ức, bất công, tủi nhục, đói nghèo.

    Tôi đốt nén nhang vĩnh biệt ông với tình người và Vĩnh Biệt những chiến công thật ra chỉ là huyền thoại.

    Bộ Đội Trần Hồng Tâm từ Việt Nam

    Trả lờiXóa
  49. Khi Võ Nguyên Giáp trở về cát bụi

    Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất
    Cuộc sống mong manh xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen
    Này người sang giàu đừng vì tham tiền phụ nghĩa anh em
    Người ơi xin nhớ cát bụi là ta mai này chóng qua
    Này nhà lớn lầu vàng son
    Này lợi danh chức quyền cao sang
    Có nghĩa gì đâu sao chắc bền lâu
    Như nước trôi qua cầu …
    (Trở Về Cát Bụi – Minh Kỳ)

    Những hình ảnh “quốc tang” đọng lại trong tôi không phải là sự trang trọng, hoành tráng, thành kính dành cho ông Võ Nguyên Giáp, với hàng ngàn người khóc thương, cùng hàng trăm vòng hoa, cũng như tất cả những gì mà “người ta” nói để vinh danh một “thánh tướng” của dân tộc Việt Nam; nó ấn tượng ở tôi thông qua khẩu hiệu tiêu biểu nhất trong đám tang: “VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC ĐỒNG CHÍ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP”. Lẽ ra, nên cắt bỏ hai chữ “đồng chí” trong lời “tiếc thương” thì câu văn gãy gọn, giản dị và có vẻ thật hơn, lại không làm giảm đi lòng kính trọng, nếu trong lòng những người cộng sản hiện nay quả thật tiếc nuối sự ra đi của một ông già 103 tuổi, đã sống đời thực vật gần 3 năm qua với chức vị cuối cùng “Chủ nhiệm ủy ban dân số và sinh đẻ có kế hoạch”. Một sự thật không thể chối cãi [1].


    Ngày xưa, khi ba tôi [*] khuyến khích tôi vào đảng theo “lý tưởng” của ông, tôi đã không theo. Ba tôi hỏi lý do. “Con không muốn trở thành một thằng bất hiếu” – tôi trả lời. Ba tôi nghiêm mặt nhìn tôi không hiểu. Tôi tiếp tục: “Con không muốn gọi ba là đồng chí”. Ông tê tái lặng đi và từ đó không bao giờ quay lại đề tài này nữa, cho đến ngày cuối đời.

    Hy vọng người cộng sản sử dụng “khẩu hiệu” nói trên không nhằm phô bày trước toàn thế giới “luân thường đạo lý” – chuẩn mực sống làm người – đã bị xói mòn hàng chục năm qua trong lễ giáo dân tộc Việt Nam (!). Đặc biệt, đối với một người mà họ tỏ ra vô cùng “tôn kính”.

    Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. Đó là bi kịch mang tên “bôi bẩn” tự họ gây ra, bởi nó dễ bị lật mặt không mấy khó khăn dưới mắt người dân. Dưới đây là những hình ảnh như thế.

    Những thiếu nữ, thanh thiếu niên với đồng phục, với khăn quàng đỏ được gọi là “tự nguyện” kéo thành đoàn đến viếng tang ông Giáp vì thương tiếc, thật khó thuyết phục được ai. Chỉ có điều, áo dài Việt Nam không biết từ hồi nào được các cô gái trẻ “xăn tay áo” như thế này [2], đặc biệt trong đám tang, lại là một “quốc tang”(!). Đôi tay áo được “xăn lên” thay vì tỏ ra “thành kính phân ưu”, nó bộc lộ một sự nóng bức, ngột ngạt và một chút gì đó chịu đựng, nhất là đối với một “thánh tướng”(!). Những người được giáo dục tử tế đều hiểu hành vi này không nên có trong một đám tang, dù là đám tang của thường dân.

    Nếu chưa đủ thuyết phục, mời quý độc giả xem vài tấm ảnh [3] được gọi là “bạn trẻ” do Dân Luận tổng hợp và mang về, sẽ thấy ba “bộ mặt trẻ” với quần jean, quần kaki, áo thun vằn vện, chìa khóa xe hơi dắt ngang hông, người giày kẻ dép, cùng dây nịt thò lò trễ nải [**], thật khó nghĩ họ đang “thành kính” tiễn đưa một “thánh tướng” (!).

    Điều thô vụng hơn, một tấm ảnh được phóng viên nói rằng: “5h20p: Hai thanh niên đã ngủ lại đây đêm qua với mong muốn sáng nay sẽ được nhìn thấy linh cữu Đại tướng. Hai bạn trẻ này đã không được viếng Đại tướng ngày hôm qua” [***]. Quá da diết và tha thiết (!)

    Khẩu hiệu “VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC ĐỒNG CHÍ…” nó như ám chỉ ông Võ Nguyên Giáp là “người của riêng chúng tôi”, nhưng sự “hy sinh” “cao cả” cho dân tộc đã khiến hàng triệu “người khác” cùng thương cùng tiếc. Kẻ nào đang lợi dụng và ăn theo cái đám tang (?)

    Dù hài kịch hay bi kịch, khi đã diễn phải chu toàn mọi góc cạnh để khi xuất hiện trước khán giả, ít nhất phải chứng tỏ kịch bản dưới tay “lãnh đạo” của một “tổng đạo diễn” “điêu luyện”.

    Hài kịch phải biết tiết chế tiếng cười để không dung tục. Bi kịch phải biết tiết chế tiếng khóc để không sa đà vào những vai… “khóc mướn”, dù là “khóc mướn… miễn phí” hay được trả công bằng mọi hình thức (!).

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (Phần 2) Khi Võ Nguyên Giáp .........

      Lẫn trong đám tang, có lẽ không thiếu những kẻ “miệng nam mô bụng một bồ dao găm”. Hãy để họ khóc như họ muốn. Nước mắt đôi khi chẳng nói lên điều gì thật.

      Những ai đẫm lệ “tiếc thương” “trên mức tình cảm” nên xem mẹ con Lý Thông khóc [4] khi Thạch Sanh thoát chết trở về để phần nào “khuây khỏa” nỗi “đau thương ngút trời” cùng niềm “nuối tiếc khôn nguôi” trước sự ra đi của “đồng chí” Văn(!).

      Nước mắt cũng có khi thuần phản xạ sinh lý, như một đám “bụi”… (trên đường) “đời” thốc lên mù mịt của một đoàn xe lâm tặc gầm rú phóng vụt đi và hắt vào mặt những ai tò mò nên vô tình lãnh đủ. Khi đó, người ta “nhòa lệ” vì không thể tránh. Nó không phải “lệ”, mà nên gọi là “nước mắt sống”.

      Sài Gòn, trời đang mưa. 14 giờ ngày 13/10/2013. Mưa sùi sụt? Mưa tỉ tê? Hay mưa vì “vui sao nước mắt lại trào” như nhạc sĩ Xuân Hồng từng viết, khi hân hoan đón mừng “thành quả” của “Bên Thắng Cuộc”? Không biết. Mưa nhưng bầu trời lại tựa “bạch dạ” [5] với tâm trạng bồn chồn, khắc khoải, chờ đón ánh dương. Có thể là như thế.

      Cũng có đôi khi người ta khóc để đoạn tuyệt dứt khoát với một quá khứ, khi đường chân trời đang ló dạng ánh bình minh đón chào.

      Đám tang ông Giáp đang diễn ra thì kéo theo gần trăm mạng người “vừa thương vừa vong” trong một vụ nổ, xảy ra ngày 12/10/2013, được cho là tại một kho thuốc pháo hoa của Bộ Quốc phòng đóng tại tỉnh Phú Thọ [6]. Cột khói bốc lên đậm đặc hình quả nấm làm nhiều người bàng hoàng và nghĩ nó nặng hơn nhiều so với tường thuật từ báo chí. Song song đó, một cơn bão được nói là khá lớn đang chuẩn bị đổ bộ vào khu vực miền Trung, trong đó có Quảng Bình trong thời gian rất gần, có thể trở thành “siêu bão” cấp 15 trong cơn gió giật [7], tức hơn 140km/h; tạo thành những lời thêu dệt huyền bí quanh đám tang ông Giáp. Chỉ tiếc huyền bí ở góc độ một “ác thần”.

      Một “tướng quân” như ông Võ Nguyên Giáp thật khó tránh điều mà người đời hay gọi là “sát nghiệp”. Dù hữu ý hay vô tình, “nướng quân” với số lượng lớn, thì “sát khí” thật khó tan, khi linh hồn đó trên đường đến chốn tuyền đài. Đó gọi là “nghiệp chướng”. Điều dành cho những ai tin vào tâm linh – một môn khoa học.

      Nhà Vật Lý Thiên Văn nổi tiếng thế giới – Trịnh Xuân Thuận cho biết [8]:
      Tôi nghĩ vấn đề tâm linh rất quan trọng với một nhà khoa học vì khoa học không thể cho chúng ta biết cái gì phải hoặc trái, chỉ có tâm linh như là đạo Phật mới cho ta biết, chỉ cho chúng ta một cách sống sao cho phải với gia đình và người khác xung quanh chúng ta.

      Chẳng lẽ lời của Khoa Học Gia không quan trọng đối với một “võ tướng”? Dù có hay không, ông Giáp cũng không còn cơ hội để biết về điều mà Giáo Sư Trịnh Xuân Thuận nói, nhằm chiêm nghiệm về các “đồng chí cao cấp” này chịu nhiều trù dập đau thương từ các “đồng chí cao cấp” khác, trong sự im lặng của “Anh Văn”.

      (Xin xem tiếp phần kết)

      Xóa
    2. (Phần kết) Khi Võ Nguyên Giáp .........

      Giáo Sư khả kính Trịnh Xuân Thuận cho biết thêm [9]: “…khi vật chất chết đi nhưng linh hồn vẫn tồn tại nhưng tồn tại ở đâu thì ông không biết, vì ngay cả khoa học cũng không trả lời được do khoa học chỉ giải thích được về vật chất mà thôi”.

      Theo đó, nhất định linh hồn ông Võ Nguyên Giáp phải biết được cái chết của ông không “đơn độc” mà có nhiều mạng người vô tội đang về theo “chầu” dưới chân ông (!).

      Tôn giáo vẫn đang bị giày xéo. Tâm linh vẫn đang bị lợi dụng. Người Cộng sản vẫn đang lừa mị người dân bằng những trò mê tín dị đoan.

      Sài Gòn. 14 giờ 40 phút, hết mưa. Trời trong veo và ngày càng rạng ngời. Thật lạ!

      Nóng bức và oi ả tựa như “siêu bão” sắp về. Trước khi cơn bão lớn gào thét và cuốn phăng tất cả, trời thường yên tĩnh.

      Khi Võ Nguyên Giáp trở về cát bụi, cũng là lúc người Việt Nam đoạn tuyệt với “nhẫn và nhục” như anh Văn đã mang tiếng hàng chục năm qua?

      Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong tôi thật ấn tượng, vị lính già Phàng Sao Vàng, với quần ống cao ống thấp, đứng nghiêm chào tiễn đưa người “anh Cả quân đội” xôn xao đầy trên các diễn đàn.

      Giá như tôi là ông Phàng Sao Vàng, sau khi chào vĩnh quyết, xoay lưng và xoa tay: “Thế là xong anh Cả nhé! Nghĩa tử là nghĩa tận. Anh lên đường thanh thản. Mọi việc từ đây, em không còn gì phải đắn đo”.

      Tội nghiệp người lính già Phàng Sao Vàng trong vai dân oan hơn 30 năm!

      Nguyễn Ngọc Già
      Gửi RFA từ Việt Nam
      2013-10-14

      Xóa
  50. MỘT CHÚT TÂM TƯ VỀ VÕ NGUYÊN GIÁP

    Có hàng trăm lý do có cả khách quan và chủ quan khiến cho cộng sản vẫn chưa sụp đổ tại Việt Nam. Hôm nay nhân lễ tang của ông Võ Nguyên Giáp, tôi chỉ xin ngắn gọn vài lời vì thấy trong đám tang ông Giáp đã bộc lộ ra một vài nguyên nhân lớn khiến cho cộng sản chưa sụp đổ.

    Như chúng ta đã biết, Võ Nguyên Giáp là một người bất tài. Tất cả tài liệu và con người đã chỉ ra Võ Nguyên Giáp là một người chưa từng qua một trường lớp quân sự nào. Thậm chí ông ta còn không biết cách ném lựu đạn và tháo lắp thành thạo một khẩu súng AK-47.

    Mọi sự thật về ông Giáp có thể được tìm thấy trên rất nhiều phương tiện mà đặc biệt là Internet. Các bạn cũng có thể tham khảo lại tại “Những sự thật cần phải biết” – phần 19 để biết sự thật này.

    Chuyện ông Giáp không phải là tác giả của chiến thắng Điện Biên Phủ ngày nay cũng đã được bạch hóa bằng chính tài liệu của Trung cộng, của chính cộng sản Việt Nam mà các bạn cũng dễ dàng tìm thấy trong bài viết của tôi nêu trên và rất nhiều người viết.

    Nhưng điều quan trọng hơn đó là ông Giáp cũng là một kẻ không những hèn nhát mà còn là một kẻ tiếp tay cho Hồ Chí Minh bán nước. Thử hỏi ông Giáp là người có “tâm, tầm” ở đâu khi ông đang là Đại tướng nắm trong tay quân đội cộng sản lại để cho Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng ký công hàm bán HS-TS cho Trung cộng năm 1958? Nếu ông yêu nước, với quyền bính của một người nắm trong tay quân đội thì có thể ông đã ngăn Hồ Chí Minh làm việc này, thậm chí có thể dùng quân đội đảo chính 2 tên bán nước làm việc đó. Đằng này ông im lặng và đồng thuận có nghĩa là ông Giáp đã bán nước.

    Tiếp theo đó, ông Giáp là người chỉ huy hàng đầu của chiến dịch Mậu Thân 1968. Vậy ai là người cùng Hồ và Duẩn phải chịu trách nhiệm cho gần 7000 nạn nhân vô tội tại Huế bị thảm sát dã man bằng cuốc, xẻng , mã tấu vv…?. Và ai cũng là người phải chịu trách nhiệm khi quân đội của ông tạo nên một đại lộ kinh hoàng năm 1972 ?Quân đội của ông Giáp chứ không phải ai cả. Trước đó, trong cái gọi là “Cải cách ruộng đất”, ông Giáp đã ở đâu khi Hồ Chí Minh giết hại hàng triệu đồng bào vô tội ? Ông Giáp là đại tướng, là người cầm quân đội có “tâm , tầm” lại như vậy sao?. Tất cả chỉ là sự im lặng của ông Giáp mà thôi.

    Người ta có thể cho rằng ông Giáp khi cuối đời lên tiếng về Boxit Tây Nguyên như một sự gỡ gạc cho ông về mặt danh dự và để biện minh cho sự nhìn nhận lầm lẫn của mình về cộng sản nói chung và ông Giáp nói riêng. Nhưng người ta giải thích thế nào đây khi ông Giáp tuy về vườn nhưng vẫn còn khỏe không lên tiếng vạch mặt những kẻ như Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Nông Đức Mạnh vv.. dâng thác Bản Giốc, ải Nam Quan, bãi Tục Lãm và hàng trăm ngàn km2 biển cho Giặc Tầu ? . Lại một lần nữa ồng Giáp im lặng. Người ta đâu có biết rằng, mấy lá thư viết cho Nguyễn Tấn Dũng của ông Giáp là một sự lên tiếng của một người cộng sản cuối đời vẫn thường làm đó là : Khi sống thì hèn, bán nước nhưng khi đã hết thời thì tỏ vẻ tử tế và ăn năn. Điều đó được minh chứng là nếu tướng Giáp thật sự yêu quê hương Việt Nam thì ông ta đã sẵn sàng dùng cái chết của mình để ép cái bộ chính trị cộng sản phải không cho Trung cộng vào Tây Nguyên. Hoặc ít ra có hèn lắm thì với những gì được cho là “tâm và tầm” thì ông cũng sẽ có một động thái “chỉ mặt quân bán nước “ mà nói. Đằng này, một lần nữa ông cũng im lặng và im lặng cho giặc Tàu vào nước ta mà thôi !

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (Tiếp theo phần trên) MỘT CHÚT TÂM TƯ VỀ VÕ NGUYÊN GIÁP

      Ngẫm lại cuộc đấu tranh dân chủ của chúng ta hôm nay chưa thành công chính là một phần của cái rào cản về “công lao” của Lão thành cách mạng trong đó có hình tượng: Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp. Hồ Chí Minh thì nay đã nói quá nhiều và đã có những thay đổi đáng khích lệ trong nhiều người. Nhưng đến đám tang của ông Giáp thì những yếu kém đó lại xuất hiện. Đã không ít những người tự cho mình là đấu tranh cho dân chủ, chống Tầu mang danh tiến sỹ no, giáo sư kia nhưng lại lên báo ca ngợi “công lao” im lặng và đồng thuận bán nươc của ông Giáp. Cũng không ít các bạn trẻ với quyết tâm chống Tàu thể hiện ngay cả trên chiếc áo cũng đến viếng thăm và thương tiếc một trong những kẻ tội đồ của dân tộc. Vậy thì thử hỏi tại sao hàng triệu đồng bào vẫn còn chưa có những nhận thức và cái nhìn đúng đắn về cộng sản và ông Giáp vẫn sụt sùi nước mắt để khóc thương cho một kẻ góp phần rất lớn đẩy đất nước vào cảnh nô lệ và tụt hậu ngày nay ? Đó chính là lỗi của chúng ta, vì chúng ta chưa làm thật tốt công tác truyền thông sự thật. Nhưng có một phần rất lớn từ ngay chính những người tự nhận mình là yêu nước, đấu tranh cho dân chủ lại đi tôn thờ một kẻ bán nước và góp phần duy trì chủ nghĩa cộng sản tai hại.

      Đừng trách ai cả khi Việt Nam vẫn đang ngày càng oằn mình chịu đựng sự độc tài của cộng sản khi mà chính những người tranh đấu còn không biết phân biệt đâu là bạn, đâu là thù. Lẽ ra, những người tranh đấu cần phải nhận ra rằng lúc này đây có nhiều dân oan đang mất đất, không nhà cửa, nhiều lắm lắm những ngư dân vẫn bị Trung cộng bắn giết hàng ngày, nhiều lắm những trẻ em không cơm ăn áo mặc … nhưng đảng cộng sản vẫn bỏ ra hàng chục tỷ đồng để làm tang lễ và xây mộ chí cho ông Giáp. Người ta cứ bảo ông Giáp giản dị, nhưng người ta giải thích thế nào đây khi chính báo đảng cho biết chính ông Giáp đã tự chọn cho mình cách chôn cất xa xỉ này cách đây nhiều năm đó là : một mình một nơi không cho ai ở cả. Đó chính là độc tài và hoang phí trong khi hàng triệu người dân không có cả mảnh đất cắm dùi.

      Thật xót xa khi cơn bão 11 đang đến gần trong khi hâu quả của cơn bão số 10 chưa qua hết. Nhiều đồng bào trên chính mảnh đất Miền Trung quê hương ông Giáp còn đang màn trời chiếu đất thì những người tự cho mình là đấu tranh dân chủ, dân oan lại không có một giọt nước mắt, một lời hiệp thông đến người dân trong khi đó lại kính cẩn nghiêng mình trước một tội đồ dân tộc. Cũng thật xót xa cho hàng mấy chục người chết và bị thương trong vụ nổ tại nhà máy Z 121 chẳng được ai lên tiếng nguyện cầu cho họ được bình an và yên nghỉ. Họ cũng là con người như ông Giáp vậy thôi, họ cũng là đồng bào của chúng ta vậy thôi !

      Tôi biết chắc rằng, viết những dòng này ra sẽ có nhiều người cho tôi là cực đoan. Nhưng tôi xin nói rằng, với những nhận thức không rõ ràng về bạn và thù, có tội và không có tội thì chúng ta còn lâu mới thắng được cộng sản. Tôi mong rằng tất cả hãy tỉnh lại để suy xét trước khi dùng cảm tính của mình một cách đơn thuần để dấn thân vào con đường đấu tranh. Đó cũng chính là một nguyên nhân rất lớn khiến cho cộng sản vẫn còn tồn tại. Các bạn có thể hô hào dân chủ tự do là quyền của các bạn , các bạn có thể hô hào yêu nước là quyền của các bạn. Nhưng thật đáng buồn khi một ngày nào đó người ta thấy các bạn ung dung tôn thờ một tên bán nước và góp phần lớn lao dựng lên chế độ độc tài mà ngày hôm nay các bạn đang tự nhận là phải góp phần thay đổi. Ôi! Thật đáng buồn.

      Đành dằn lòng bằng ly café không đường thật đặc và một điếu thuốc trên môi !

      Đặng Chí Hùng
      13/10/2013.

      Xóa
  51. Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị anh hùng của dân tộc Việt Nam. Đại tướng là niềm tự hào của đất nước Việt Nam, là nhân vật kiệt xuất; đại tướng là một nhân tài, là một nhân cách lớn của dân tộc/ Đất nước luôn luôn nhớ công ơn của đại tướng. Tôi tự hào vì mình sinh ra là người Việt Nam, mang trong mình, niềm tin, tinh thần yêu nước.

    Trả lờiXóa
  52. Sự ra đi của đại tướng là một sự mất mát lớn của cả dân tộc, của toàn thế giới. Đại tướng là một vị anh hùng của dân tộc. Đại tướng là một nhân cách lớn là niềm tự hào của đất nước. Đất nước và nhân dân sẽ mãi mãi ghi nhớ những gì mà đại tướng đã làm cho đất nước. Mong anh linh của người được siêu thoát, chún ta sẽ cùng hứa với đại tướng trong xây dựng vững chắc đất nước.

    Trả lờiXóa
  53. Một tướng tài của dân tộc, người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng, người học trò kiệt xuất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, người con trung hiếu nghĩa tình của quê hương Quảng Bình đã vĩnh biệt chúng ta.Đại tướng ra đi là một sự mất mát quá lớn đối với đất nước Việt Nam chúng ta. Nhưng những gì đại tướng để lại là cả một nhân cách lớn, một người mẫu mực để chúng ta noi theo.

    Trả lờiXóa