Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

VIỆT NAM VÀ THIÊN ĐƯỜNG

Quỳnh
     Có thể không ít trong chúng ta cho rằng mình đang phải sống trên một đất nước tồi tệ: chất lượng cuộc sống quá thấp với ô nhiễm môi trường và khoảng cách giàu nghèo lớn; chính trị thì bê bối với tham nhũng, bất công, thiếu dân chủ, vi phạm nhân quyền, chế độ nghĩa vụ quân sự quá hà khắc...Bạn muốn được ra nước ngoài ( tất nhiên điểm đến mong muốn thường chẳng phải là Châu Phi, Trung Đông, Tây Á...) hay nói đúng hơn bạn muốn thoát khỏi cái đất nước khiến bạn phát chán này. Nếu bạn thuộc những người mà tôi đang đề cập tới, sự lựa chọn số một của bạn có phải là Mỹ - thiên đường tự do, là châu Âu hoa lệ, giàu có và bình đẳng hay ít ra cũng phải là những nước phát triển trong khu vực như : Singapor, Australia...
     Tôi tin là tôi không sai, dẫn chứng thì quá rõ ràng khi mà số lượng du học sinh, nghiên cứu sinh của Việt Nam tại Mỹ và châu Âu cũng phải thuộc top cao trên thế giới, những trường hợp tị nạn chính trị thì đếm không xuể, xuất khẩu lao động cũng không hề có dấu hiệu giảm đi. Tuy nhiên, tôi dám nói rắng với phần đông những người đó ( tôi không vơ đũa cả nắm, tôi nói rằng phần đông ) coi đó chỉ là cái cớ. Có bao nhiêu kẻ khi quyết định xuất ngoại quyết định sẽ quay về, dù có phải trốn chui trốn lủi họ cũng không quay về, họ vẫn hi vọng họ sẽ có được thứ thiên mà họ mơ ước, dù cho Nhà nước tạo cho họ con đường hồi hương. Tuy nhiên, tôi cũng không sai khi dám khẳng định rằng hầu như những kẻ đó đề vỡ mộng. Bạn có thể không tin nhưng những sự thật thì không thể thay đổi. Hãy cùng nhìn vào Hợp Chủng Quốc Hoa Kì - thiên đường trong mắt nhiều người.
Một em bé ở khu ổ chuột của Mỹ
     Chúng ta hãy bàn về chất lượng sống. Tôi không phủ nhận một bộ phận công dân Mĩ đang được hưởng chất lượng cuộc sống tốt hơn đa phần chúng ta - những công dân Việt Nam. Tuy nhiên, họ không phải số đông, không phải số đông đối với người Mĩ chứ chưa nói tới bạn - chỉ là một công dân nước ngoài tạm trú hoặc tị nạn ở đây. Ví dụ như Los Angeles vốn được biết đến như một trong những thành phố giàu có nhất nhì nước Mỹ, nhưng theo như thống kê thì thành phố Los Angeles hiện nay có khoảng 5.000 người vô gia cư đang sống lang thang trên đường phố, những khu xây dựng bỏ hoang và trong những căn lều lụp xụp, tạm bợ, hơn 8.000 người đang sống trong những khu dân cư nghèo đổ nát phải ăn thức ăn thừa trong thùng rác và hút thuốc lá dở người khác vứt đi…còn những traị tị nạn thì không còn lời nào để tả. Một quốc gia hùng mạnh số một thế giới về kinh tế mà một bộ phận người dân đang sống trong cảnh chẳng khác dân Việt Nam sống dưới cầu Long Biên là bao thì tôi nghĩ bạn không nên nói rằng chênh lệch giàu nghèo ở Việt Nam quá lớn bởi khi đó mình chẳng biết dùng từ gì để miêu tả về sự chênh lệch giàu nghèo ở Mĩ. Một thông số khác có thể khiến nhiều người ngạc nhiên khi Việt Nam đứng thứ hai trên thế giới về chỉ số hạnh phúc và Mỹ nằm ở top cuối bảng với vị trí thứ một trăm bốn mươi.
Một người Mỹ đang hút lại điếu thuốc lá người khác đã vứt đi
     Về vấn đề tham nhũng - chủ đề được bình chọn là hot nhất hiện nay tại Việt Nam. Hẳn chỉ cần chăm chỉ xem tin tức thì bạn đã quá rõ tình trạng này ở Việt Nam. Vậy tôi xin phép không nhắc lại nhưng tôi muốn bạn biết rằng văn hóa tham nhũng đang tràn lan ở Mỹ. Hầu như bất cứ nhà làm luật nào của Mỹ cũng thuộc lòng câu thần chú: "Hãy ném tiền vào những mục đích riêng mang cái mác "quyền lợi quốc gia", thì sẽ được chính phủ ưu ái hơn bao giờ hết. Nếu ngược lại, dù chỉ một xu cho vào túi riêng cũng là bất hợp pháp". Thật vậy, những đồng tiền phục vụ cho các mục đích tranh cử, quyền lợi quốc gia, thế nào cũng trở thành hợp pháp. Nhưng không phải ai cũng đủ tỉnh táo để nhận ra sự bất hợp pháp trong khoản tiền được ném vào việc tranh cử. Ở Mỹ những lá phiếu không phải được mua bằng sự tín nhiệm mà là bằng đô-la. Và nếu thất bại trong chiến dịch tranh cử thì coi như số tiền đã dùng để mua lá phiếu của cử tri là vô ích. Liệu có ứng cử viên không bình thường nào đem tài sản cá nhân của mình vào một canh bạc rủi ro cao như thế. Sự khác nhau theo tôi nghĩ chỉ là những kẻ lãnh đạo nước Mỹ khéo léo che giấu hành vi bỉ ổi của họ mà thôi. Nếu không tin tôi, bạn có thể tự tìm đọc về vụ án Nghị sĩ Cunningham, đó chỉ là một trong những vụ chẳng may bị phanh phui.
Một người tàn tật ở Mỹ
     Dân chủ - nhân quyền, cụm từ mà những nhà dân chủ Việt Nam thường sử dụng, hoặc để tôn vinh Mỹ và phương Tây, hoặc để lên án chính Tổ quốc của mình. Luôn rao giảng về dân chủ và nhân quyền nhưng chính phủ Mỹ lại đang làm cho tình hình nhân quyền ở đất nước mình trở nên đáng cảnh báo cao độ. Cụ thể như Phong trào Brady chống lại bạo lực từ vũ khí” phân tích tất cả các vụ bắn nhau lớn ở Mỹ đã xảy ra từ năm 2005 đã gây ra 87 người chết hàng ngày. Tội ác đó xảy ra trung bình cứ 6 ngày một lần. Hay mới đây, ngày 28/01/2012, tại Auckland: cảnh sát sử dụng dùi cui cao su, hơi cay, vật liệu nổ tiếng ồn để giải tán một cuộc biểu tình dàn dựng bởi “Chiếm Phố Wall” phong trào. Những người biểu tình cố gắng đột nhập vào văn phòng của thị trưởng thành phố dẫn đến việc bắt giữ một số lượng lớn (khoảng 400 người). Theo các nhà tổ chức kháng nghị, một số người tham gia đã được nhập viện, trong đó có một phụ nữ mang thai đã bị đánh đập bằng dùi cui. Những vụ giết người bằng súng vẫn xảy ra như cơm bữa tại đất nước ngập ngụa trong nhân quyền này nhưng chính phủ Mỹ vẫn không thông qua đạo luật để quản lí vũ khí. Nguyên nhân là ở đâu, người Mỹ không thể yếu kém trong quá trình làm luật mà đơn giản chỉ là vì món lợi khổng lồ từ ngành kinh doanh vũ khí mang lại. Một nhà nghiên cứu người Mỹ đã phát biểu rằng : Chính phủ Mỹ không có tư cách để lên án Việt Nam hay bất kì quốc gia nào khác về nhân quyền khi mà chính họ còn chưa thể giải quyết triệt để nạn phân biệt chủng tộc Apacthai.
     Những ngày gần đây, nhiều bạn trẻ đang lên tiếng phản đối về quy đinh nghĩa vụ quân sự mới. Bạn nghĩ rằng nó quá ư là hà khắc? Bạn có biết rằng khi bạn đang ở trên đất nước của mình, bạn có hòa bình, bạn tham gia nghĩa vụ quân sự nhưng chỉ là sự tập duyệt nhằm tạo ra một lực lượng có thể bảo vệ đất nước NẾU có chiến tranh xảy ra. Tuy nhiên tại Mỹ, một đất nước hòa bình nhưng những thanh niên cùng trang lứa với bạn có những người đang phải chiến đấu nơi đất khách quê người trong điều kiện hết sức nguy hiểm, khổ cực thậm chí không thể trỏ về vì những cuộc tấn công phi nghĩa mà Mỹ phát động. Bạn thực hiện nghĩa vụ quân sự theo tôi đó không chỉ là trách nhiệm đó còn là niềm tự hào và sự may mắn. Bởi bạn đang góp phần bảo vệ Tổ quốc của mình chứ không phải đi xâm lược quốc gia khác.
Binh lính Mỹ tại Iraq
     Cuối cùng, tôi chỉ muốn những độc giả của mình hiểu rằng : Bạn, chính bạn đấy, bạn là người Việt Nam, chỉ có ở đây bạn mới nhận được quyền lợi của một công dân, bạn có thể học tập, làm việc...ở nước ngoài nhưng đừng có suy nghĩ ngớ ngẩn rằng điều đó sẽ giúp bạn thoát khỏi Tổ quốc mình. Chính bạn đang tự phỉ nhổ ào nhân cách của mình. Hãy học tập, làm việc hết mình để không một ai có thể coi thường bạn và mang lại những gì tốt đẹp cho đất nước của chính bạn. Nếu bạn tự thấy xấu hổ vì nơi bạn sinh ra vì bạn không có quyền lựa chọn thì việc đó cũng xót xa như những đứa con bất hiếu muốn mình có thể được sinh ra trong một gia đình khác chứ không phải là con của một người ăn xin, một bác lao công hay kẻ đi ở đợ. Đó là hành động không thể tha thứ, và dù ở bất kì nơi đâu trên thế giới này những kẻ quay lưng lại cội nguồn của mình đều không được tôn trọng. Bạn có thể thoải mái lên án những việc mà bạn nghĩ là không tốt ở đất nước bạn nhưng sau đó hãy góp phần làm cho nó tốt đẹp lên chứ không phải là quay lưng lại với nó.
Comments
14 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

14 nhận xét:

  1. Đúng vậy "Chỉ là cái cớ". Từ chuyện những con người xuất ngoại như du học học sinh nghiên cứu sinh của ta sau khi xuất ngoại đa số là ở biệt bên đó không muốn về Việt Nam họ viện cho mình muốn cái cớ để ở lại những tóm lại vẫn là vì tiền. Có tài thật nhưng không chịu cống hiến thì có tội với quê hương khi mà nơi nuôi mình lớn nhưng mình cho mình đi du học đi nghiên cứu.(Chảy máu chất xám) Có thể Việt Nam nghèo thật nhưng với lịch sử nghìn năm đô hộ giặc phương bắc, rồi ngần ấy năm bóc lột, tàn phá bởi thực dân pháp, tiếp đó là Mỹ. Gianh lại được độc lập dân tộc thống nhất đất nước năm 1975 sau đó bị Mỹ cấm vận đến năm 1994 vậy đạt được như hiện nay thì chúng ta còn đòi hỏi gì đừng có viện cho mình cái cớ. Còn các nước như Mỹ, hay Châu Âu có ai thấy được khoảng cách giàu nghèo của họ có ai biết được cuộc sống của những người dân ở những khu ổ chuột.

    Trả lờiXóa
  2. Tôi lại không đồng ý với kiểu so sánh một chiều của tác giả. So sánh một chiều để đưa người đọc vào quan điểm muốn đề đến. Tôi gu gồ thấy dân số thành Phố Los Angeles có khoảng 3.8 triệu dân. Theo thống kê mà tác giả đề cập thì thành phố 3.8 triệu dân đó có 5000 người vô gia cư, và 8000 ngừoi sống nghèo khổ thì đã kết luận tp Los Angeles cực nghèo. Thế dân số Tp HCM của chúng ta là bao nhiêu? Số người vô gia cư ở TP HCM là bao nhiêu? Người sống nghèo khổ của TP HCM là bao nhiêu? Tác giả phải có con số so sánh để tôi là những người đọc bài của tác giả mới có được một lối nhận định trung thật chứ.
    Tôi đi rạc Bắc-Nam và chứng kiến tận mắt những cảnh tàn phá môi trường, môi sinh, của nước ta. Đàn cò, đàn két tránh rét mà bay qua nước Nam thì hông còn mạng mà bay về cố hương! Những dòng sông tưoi tốt khi ra đến biển thì ô nhiễm. Con kênh đen kịch mùi hôi thối. Sân chơi của các em nhỏ là những con đường tử thần của tai nạn. Rừng rú bị cắt trụi cây to. Tệ nạn xã hội như xì ke, đĩ điếm, buôn người, đã đến lúc báo động mà chính quyền cứ phạt cho lấy lệ. Các em du học sinh không thèm về nước cũng dễ hiểu thôi, về nước làm gì? Nhất thân, nhì thế. Học xong về nước mà không thân, không thế thì vẫn phải làm cu li tiếp. Không cùng ăn hối lộ thì sẽ bị triệt. Nói sai một tí thì cho là phản động? Vào tù tạm giam muôn đời!
    Vâng, chúng ta có tự hào dân tộc. Tự hào mà không học được những kinh nghiệm của người ta thì chúng ta tốn quá nhiều thời gian kiểm điểm, học kinh nghiệm, rồi lại kiểm điểm, rồi lại rơi vào vết lăn thất bại của người ta đã đi qua.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi không đồng ý với Song Tranh, sao Song Tranh lại có thể nói như vậy được. Đất nước ta đã trải qua những cuộc chiến tranh khốc liệt, tội ác của Mỹ đã quá rõ ràng. Đất nước chúng ta đã phải đi lên từ con số không. Những chúng ta đã làm được nhiều hơn thế, xây dựng một đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, thử hỏi có nước nào làm được. Ở Mỹ thì sao? nước Mỹ phát triển thật, vượt xã chúng ta, nhưng chất lượng sống thì thế nào, sự phân biệt giàu nghèo quá lớn, có phải dân Mỹ ai cũng giàu, những khu ổ chuột đầy rẫy ở đất nước này. Đất nước chúng ta đang phát triển và sẽ phát triển hơn nữa. Tôi vẫn tự hào vì tôi là người Việt Nam.

      Xóa
  3. Bố thằng điên.Thế mày cút sang Mỹ mà ở cho nó sướng.Cứ chăm chỉ chửi Việt Nam vào biết đâu được sang Mỹ đấy.

    Trả lờiXóa
  4. việt nam không giàu bằng mỹ, bằng úc cũng như nhiều nước khác trong khu vực và trên thế giới, điều này là đương nhiên rồi,tuy nhiên đó chưa phải là điều gì đó quá tồi tệ,thứ nhất là đất nước ta đang phát triển kinh tế với tốc độ rất nhanh, thứ hai là chất lượng cuộc sống của nhân dân việt nam là rất tốt

    Trả lờiXóa
  5. nói thiên đường thì không đúng, bởi vì làm gì có cái gọi là thiên đường, con người chắc chắn không bao giờ thấy thỏa mãn đâu, đó là bản chất rồi, tuy nhiên có thể nói rằng môi trường ở việt nam là rất tốt, thậm chí là tốt hơn rát nhiều so với nhiêu quốc gia phát triển hơn trên thế giới, đó là điều mà ai cũng phải thẳng thắn thừa nhận

    Trả lờiXóa
  6. thiên đường nếu theo môt nghĩa nào đó thì có tồn tại đấy, tất nhiên là nó không phải tự nhiên mà có , càng không phải là những gì từ trên trời rơi xuống, muốn có một môi trường như như vậy thì tất cả mọi người phải cùng nhau xây dựng, hãy xác định rằng chúng ta làm những việc đó cuối cùng là để phục vụ cho cuộc sống của chúng ta mà thôi

    Trả lờiXóa
  7. mọi người cứ nghĩ rằng, cần phải có tiền, thậm chí là rất nhiều tiền thì mới có thể có được cuộc sống sung túc, có được cảm giác hài lòng về cuộc sống, tuy nhiên đó chỉ là một phần mà thôi, chắc chắn là không cần phải có nhiều tiền mới có thể có được cảm giác đó, cuộc sống của con người nó còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khác nữa

    Trả lờiXóa
  8. chúng ta cứ nghĩ là những quốc gia có nền kinh tế phát triển hơn việt nam thì cuộc sống của nhân dân nước đó sẽ tốt hơn, nhưng thực tế có phải không, chắc chắn là không rồi, thực tế thì những người dân ở quốc gia đó có cuộc sống vô cùng khó khăn, chỉ có một số ít người có được cuộc sống như mong muốn mà thôi

    Trả lờiXóa
  9. thiên đường thực sư không ở quá xa, và chúng ta biết rằng, thiên đường chì là một khái niệm trừu tượng nào đó, về cơ bản thì mọi người đều hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn, tất nhiên là kinh tế, cũng như tiền bạc đóng góp một vai trò vô cùng quan trọng trong vấn đề này, tuy nhiên đó không phải tất cả, môi trường sống cũng đóng một vai trò vô cùng quan trọng

    Trả lờiXóa
  10. những người chưa từng đến việt nam thì chắc là khó mà tưởng tượng ra cuộc sống của người dân việt nam, đúng là kinh tế của việt nam còn khá nhiều khó khăn, tuy nhiên chất lượng cuộc sóng của nhân dân việt nam thì lại rất tốt, đó là do nhân dân việt nam luôn luôn nhận được sư quan tâm rất tốt của đảng và nhà nước, cũng như xã hội ổn định đã giúp cuộc sống của nhân dân việt nam rất dễ chịu

    Trả lờiXóa
  11. nói việt nam là thiên đường thì thực sự thì cũng hơi quá, nhưng thực sự là điều kiện sống ở việt nam là rất tốt ,tôi sống ở việt nam nên tôi biết, mặc dù không giàu có gì, tuy nhiên chúng ta vẫn hoàn toàn có thể cảm thấy thoải mái nếu ở việt nam, một phần là do mức sống ở việt nam thấp, tuy nhiên điều cơ bản là những chính sách phúc lợi ở việt nam là rất tuyệt vời

    Trả lờiXóa
  12. chúng ta lạc quan nhưng chúng ta cần phải thực tế, có như vậy thì chúng ta mới nhìn ra được những thiếu sót và những gì mà chúng ta cần phải khắc phục trong thời gian tới, như vậy thi đất nước mới có thể phát triển được, tất nhiên thành quả , những thành công của quá trình phát triển là rất đáng tự hào, nhưng chúng ta cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa

    Trả lờiXóa
  13. chúng ta hãy cùng nhau xây dựng đất nước ,ngày đó sẽ không xa đâu, tôi nghĩ không chỉ có riêng tôi mà nhân dân việt nam ai cũng có niềm tin mãnh liệt vào điều đó, tuy nhiên đi đôi với việc xây dựng đất nước thi chúng ta cũng phải nâng cao cảnh giác đối với hoạt động chống phá của địch, chúng ta phải giữ thành quả của chúng ta chứ

    Trả lờiXóa