Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

XUNG QUANH BÀI VIẾT “GIÁO SƯ NGÔ BẢO CHÂU: BẠN TRẺ VẤN ĐẦY NIỀM TIN Ở TƯƠNG LAI”


Hải An
P/s: Kí hiệu lời của tác giả bài viết.
Gần đây, trong bài “GS Ngô Bảo Châu: Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương laiđược phổ biến trên vài diễn đàn thông tin, trong đó GS Ngô Bảo Châu có nói về vấn đề “trí thức và nhiệm vụ phản biện xã hội”. Lượm lặt trên Internet những lời đánh giá, phê bình tôi thấy có vài nhận định nghiêm chỉnh như sau:
Phan Bạch Quán (PBQ):  Trong quá khứ Ngô Bảo Châu cũng đã hai lần tham gia “cãi Đảng”, một là vụ khai thác bô xít Tây Nguyên, hai là vụ kết án Luật sư Cù Huy Hà Vũ. Chính vì thế câu trả lời của ông lần này khiến nhiều người bị sốc, sốc đến mức có người còn cho rằng Ngô Bảo Châu “đổi chiều” chỉ vì ông đã được dúi cho căn nhà trị giá 2 tỷ (VN), và mới đây, được hứa cho ngân sách 600 tỷ để hoạt động Viện Nghiên cứu Cao cấp về Toán mà Gs Ngô Bảo Châu làm giám đốc.
P/s: Ngô Bảo Châu đã  từng là giáo sư đại học Paris-6 11, Đại học Princeton, và hiện nay là Giáo sư Đại học Chicago.  Không phải ai cũng có được một danh vị như vậy. Ông ta về làm việc ở Việt Nam trong một thời gian ngắn để giúp Việt Nam thành lập Viện Nghiên cứu cao cấp về toán làm nền tảng nghiên cứu khoa học cho Việt Nam vì toán có liên hệ tới nhiều bộ môn khoa học khác,  đặc biệt là kỹ thuật, chứ không phải vì một căn nhà trị giá 2 tỷ đồng Việt Nam hay một quỹ phát triển 600 tỷ đồng Việt Nam. Quỹ phát triển là để phát triển, với sự tham gia của rất nhiều người và với nhiều chương trình, có cơ quan phụ trách duyệt, kiểm soát v…v… không phải để cho Giáo sư Châu bỏ túi tiêu một mình. Tôi không biết nhà của Giáo sư Châu ở Mỹ trị giá bao nhiêu, nhưng nếu có chắc chắn không phải là một ngôi nhà trị giá 2 tỷ đồng Việt Nam, nghĩa là khoảng 100000 đô-la, trừ khi ông ta thuộc lớp người ABC, không có nhà đi ở thuê.  TCN]
Phan Bạch Quán (PBQ)Một điểm nữa làm cư dân mạng sôi sục là vì cái giọng kẻ cả của ông Giáo sư toán như trong câu: “Những người có học, có tri thức thật ra cần phải rất tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội”, hay: “Cái mà anh có thể làm là đưa ra những lập luận vững chắc và có tính thuyết phục”. Ngô Bảo Châu đang muốn khuyên răn ai đây? Từ trước tới giờ người ta thấy chỉ có Đảng mới là không tỉnh táo và không bao giờ đưa ra được những lập luận nào vững chắc hay có tính thuyết phục cả.
P/s: Đây không phải là để khuyên răn bất cứ ai.  Đây chỉ là nhận định, qua sự hiểu biết của mình, về vấn đề phản biện. Đó là điều kiện cần và đủ để cho một phản biện có giá trị và có kết quả. Ở đây, Đảng có liên quan gì đến nhận định của Giáo sư Châu.  Muốn chống Cộng, hãy đi chỗ khác, đây không phải chỗ. 
Phan Bạch Quán (PBQ)Nhiều chuyên gia đã dám công khai chống lại đường lối sai lầm của Đảng, một số đã bị bắt, trong đó có Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền, Phạm Minh Hoàng, v.v...
P/s: Có gì liên quan đến nhận định của Giáo sư Châu về trí thức và phản biện?  Đi chỗ khác mà tranh đấu cho “dân chủ”.
Hay có người đưa ra ý kiến:
“Các nhà khoa học được coi là Trí thức hay không phải xét xem họ đã dấn thân trong cộng đồng và xã hội như thế nào, xưa nay đều thế cả.”
P/s: Các nhà khoa học nào và họ đã dấn thân trong cộng đồng và xã hội như thế nào.  Ai có đủ trình độ và tư cách để đánh giá một khoa học gia là trí thức hay không.  Phải chăng tiêu chuẩn của trí thức phải là dấn thân trong cộng đồng và xã hội nhiều khi chỉ là theo lề hoặc theo mốt thời thượng về dân chủ.  Tôi nghĩ đến Galileo Galilei, Charles Darwin, Einstein, Stephen Hawkings, Carl Sagan và cả trăm trí thức nổi danh khác, không hiểu họ nổi danh và được cả thế giới kính phục vì những kết quả nghiên cứu của họ hay là vì họ đã dấn thân trong cộng đồng và xã hội. 
Phan Bạch Quán (PBQ)Phát biểu của Châu, dù vô tình đi chăng nữa, sẽ làm cho đám trí thức trùm chăn được thể vênh vang, tiếp tục trùm chăn kĩ hơn nữa, trong khi vẫn có cớ để dè bỉu và chỉ điểm những trí thức chân chính.
P/s: Lại là một khẳng định vô trách nhiệm dựa trên suy diễn và cảm tính cá nhân.
Phan Bạch Quán (PBQ)Việc nhà nước Việt Nam vinh danh Giáo sư Châu là "động thái chính trị hơn là một hành động thể chế hóa chính sách trọng dụng trí thức.
Giải thưởng Fields năm 2010 và gần đây, huân chương Bắc Đẩu Bội Tinh của Pháp do Tổng Thống Pháp Nicolas Sarkozy gắn tặng đã vinh danh GS Châu, và mấy trường đại học lớn nổi tiếng ở Pháp và Mỹ đều trọng dụng Ngô Bảo Châu. 
*******
Nói rằng một người có cặp mắt sáng có thể lái xe ban đêm giỏi, nhưng không thể căn cứ vào tài lái xe ban đêm để đo lường độ sáng của cặp mắt. Cũng vậy, phản biện có thể là một trong những hành vi mà một trí thức có thể làm, nhưng không thể là một định nghĩa cho trí thức. Nhất là gặp gì cũng phản biện, phản biện số 2 thành số 7, phản biện cho màu đỏ thành màu đen,... thì nhất định không phải là phản biện. Đành rằng, một khi có được những phản biện có giá trị, điều đó sẽ làm cho xã hội tiến bộ hơn; nhưng nếu cho đó là nhiệm vụ của "trí thức", sẽ trở thành hàm hồ. Thái độ "gom về mình", để được mặc áo trí thức mỗi khi khi phản biện, thì lại càng không nên là hành vi của một trí thức.
Nếu cứ nhất định qui kết trách nhiệm của trí thức là phải phản biện, thì xem ra hơi động chạm đến những nhà khoa học chân chính. Họ dành trọn thời gian, công sức cho công việc chuyên môn để góp ích cho xã hội ngày càng phát triển đi lên. Và như  vậy vô hình chung chúng ta đang hướng đến để đòi hỏi những nhà khoa học, trí thức hôm nay có được sự hoàn hảo như những vĩ nhân của Phong trào lý trí, biết phản biện lại Giáo Hội. Điển hình là Voltaire, Jean-Jacques Rousseau, Diderot, Montesquieu,... và nhiều danh nhân khác trong các thế kỷ kế tiếp. 
Gần đây, trong bài “GS Ngô Bảo Châu: Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương laiđược phổ biến trên vài diễn đàn thông tin, trong đó GS Ngô Bảo Châu có nói về vấn đề “trí thức và nhiệm vụ phản biện xã hội”.  Trước câu hỏi của phóng viên Tuổi Trẻ Cuối Tuần: “Giáo sư suy nghĩ thế nào về trách nhiệm phản biện xã hội của giới trí thức cũng như vai trò của giới trí thức trong xã hội?” GS Ngô Bảo Châu nhận định như sau:
"Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã hội như chỉ tiêu để được phong hàm “trí thức”. Đến bao giờ chúng ta mới thôi thi đua để được phong hàm “trí thức”?
Đối với tôi, trí thức là người lao động trí óc. Cũng như những người lao động khác, anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. Theo quan niệm của tôi, giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.

Mặt khác, cần trân trọng những người trí thức, hoặc không trí thức, tham gia công tác phản biện xã hội. Không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng.

Những người có học, có tri thức thật ra cần phải rất tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội. Học hàm, học vị không thể đảm bảo rằng cái anh nói ra là mặc nhiên đúng. Với thói quen làm việc khoa học của mình, cái mà anh có thể làm là đưa ra những lập luận vững chắc và có tính thuyết phục. Nhà lãnh đạo văn minh, có bản lĩnh sẽ biết lắng nghe những lập luận đó. Họ có thể làm theo hoặc không làm theo kết luận của anh. Trong trường hợp họ không làm theo, vẫn dưới giả thiết là lãnh đạo văn minh và có bản lĩnh, lãnh đạo sẽ phải đưa ra những lập luận ít nhất cũng vững chắc bằng những lập luận của anh để bảo vệ quyết định của mình.
Tôi quan niệm vai trò của trí thức là như vậy, anh ta có vai trò gây sức ép lên người lãnh đạo, nhưng cũng như lãnh đạo, anh ta không độc quyền chân lý.
Và trước câu hỏi:
- Năm qua là năm có nhiều hoạt động phản biện của giới trí thức trong nước cũng như ngoài nước. Giáo sư đánh giá thế nào về các hoạt động này? Là một trí thức, giáo sư có muốn đóng góp tiếng nói của mình vào trào lưu chung đó? GS Ngô Bảo Châu đã trả lời:
- Cá nhân tôi thường tránh bàn luận các vấn đề mà tôi không biết rõ. Tôi quan tâm nhiều hơn tới những lĩnh vực mà tôi có thể trực tiếp tham gia hành động thay vì chỉ nêu ý kiến. Nhưng tôi cho rằng việc đưa ra các phản biện có lập luận chặt chẽ là những đóng góp lớn cho xã hội, cho đất nước của giới trí thức. Tuy nhiên, trước khi lên tiếng về một vấn đề nào đó, người trí thức hơn ai hết cần phải hết sức ý thức về ảnh hưởng của nó.
Giáo sư Ngô Bảo Châu là Giáo sư Toán có tầm vóc quốc tế, cho nên ý kiến của ông ta có sắc thái chính xác của toán học, nhưng một số người với đầu óc nặng về thiên kiến chính trị nên đã lên tiếng phê bình.  Do đó mới có chuyện lạ lùng: “cộng đồng mạng xôn xao vì lời phát biểu của Giáo sư Ngô Bảo Châu về vai trò phản biện của trí thức.”  Tại sao lại có chuyện xôn xao trong khi Giáo sư Ngô Bảo Châu đã nói lên rõ ràng thế nào là vai trò của trí thức trong vấn đề “phản biện xã hội”. Đọc những lời “xôn xao” (Trí thức, phản biện, và Ngô Bảo Châu) chúng ta thấy chúng phát xuất từ những suy diễn lệch lạc và cảm tính cá nhân hơn là hiểu biết. 
Theo Phan Bạch Quán (PBQ) thì:
Những ý kiến phản đối Ngô Bảo Châu cho rằng lời tuyên bố trên của ông sẽ là cái cớ khiến cho nhiều người có chuyên môn, bằng cấp, học vị càng thấy họ đúng khi giữ thái độ thờ ơ trước hiện tình nguy khốn của đất nước, nói nôm na là làm cho đám “trí thức trùm chăn” càng có cớ để trùm chăn kỹ hơn nhưng vẫn vênh mặt tự hào mình là giới trí thức.
Đây chỉ là một khẳng định vô trách nhiệm dựa trên suy diễn và cảm tính cá nhân chứ không dựa trên một căn bản nào có thể thuyết phục người đọc.  Hiện tình nguy khốn của đất nước là nguy khốn như thế nào?  Thế nào là “trí thức trùm chăn”, không phản biện là “trùm chăn”?  Không làm loạn là trùm chăn? Không chống đảng là trùm chăn.?  Không tranh đấu cho dân chủ “made in America”, trong khi chẳng hiểu thế nào là dân chủ là trùm chăn?  Không biểu tình chống Tàu là trùm chăn? Không theo lề là “trùm chăn”?  GS Ngô Bảo Châu đã từng phát biểu:"bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do .'' 
Cũng theo Phan Bạch Quán (PBQ): Trong những ý kiến phê bình Ngô Bảo Châu, tôi đồng ý nhất với ý kiến của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi (khi trả lời phỏng vấn của BBC) nên xin được trích dẫn ra ở đây:
“Đã là trí thức thì phải là người có tầm, có trách nhiệm và nghĩa vụ xã hội. Cho nên tôi nghĩ phản biện xã hội là chức năng của trí thức, chứ không phải là chức năng của ai hết.”
Phải chăng trách nhiệm và nghĩa vụ xã hội của trí thức chỉ là chức năng phản biện? 
Ông Phan Bạch Quán (PBQ) còn cho rằng: Nếu anh cặm cụi với chuyên môn của anh, để anh làm ra một loạt sản phẩm cho xã hội, thì anh mới chỉ là một người chuyên nghiệp trong một chuyên ngành nào đấy thôi, chứ không phải là trí thức, hiểu theo nghĩa là người hiểu biết và dẫn dắt xã hội. Mà hướng dẫn cộng đồng, tất nhiên là anh phản biện.”
Phải chăng phản biện là phương sách duy nhất để dẫn dắt xã hội, hướng dẫn cộng đồng? Đây là định nghĩa của “trí ngủ”, ngủ mê trong sự hạn hẹp, chứ không phải là trí thức.
Và để kết luận cho bài viết của mình ông Phan Bạch Quán (PBQ) nói: ..Khi nói tới “phản biện xã hội ” thì ai ai cũng hiểu đó là “phê bình những chính sách do Đảng đề ra”, nôm na là “lên tiếng cãi lại Đảng”.
Thật là rõ ràng, “phản biện xã hội” chỉ là để chống đảng, cãi đảng, còn trong mọi lãnh vực xã hội khác thì không cần phản biện.
Thu hẹp trí thức vào chức năng phản biện trong khi chức năng của trí thức thì đa dạng, và với sự hiểu biết của họ, với kiến thức chuyên nghiệp, họ có thể giúp ích cho xã hội nhiều hơn là lao mình vào lĩnh vực phản biện, nhất là khi họ không có đủ thông tin, không có sự hiểu biết sâu rộng và chính xác về vấn đề, thì đó chỉ là một quan niệm cá nhân, là văn hóa chỉ đạo.  Vậy thì chúng ta hãy tìm hiểu một chút về trí thức và phản biện.
-- o0o --
Trên đây là vài lời “xôn xao” về những ý kiến của Giáo sư Ngô Bảo Châu về trí thức và phản biện.  Đọc những lý luận và nhận định của họ chúng ta thấy rõ là họ rất thiếu hiểu biết, không nắm vững vấn đề, suy diễn sự việc theo cảm tính cá nhân và khuynh hướng chính trị tiêu cực đối với Việt Nam.  Họ không đưa ra bất cứ một lý luận nào để phân tích những lời phát biểu của Giáo sư Châu là đúng hay sai, và nếu sai thì sai ở chỗ nào.  Tất cả chỉ là phê bình chỉ trích dựa trên cảm tính cá nhân và suy diễn lệch lạc, ngoài đề. 
Tôi có cảm tưởng là đối với họ, phản biện có nghĩa là phải chống đảng, cãi đảng, bất kể đó là vấn đề gì của đảng, đúng hay sai.  Họ không cần để ý là số trí thức mà họ gọi là “nằm vùng” về giúp nước càng ngày càng nhiều và phần lớn là những bậc khoa bảng có danh vị ở ngoại quốc.
Trong khi đó thì đám người chống Đảng, nhà nước và chống luôn cả nước Việt Nam thì ở hải ngoại, không kể cả những kẻ “bán nước cầu thân” trong tập đoàn của chúng như Nguyễn Gia Kiểng, Lữ Giang, Chu Tất Tiến, Nguyễn Văn Lục v..v…, quanh đi quẩn lại chỉ có những người như Ngô Kỷ, Lý Tống, vài anh HO và vài văn sĩ quèn, còn ở trong nước thì không ngoài Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ, Lê Thị Công Nhân…, những nhân vật nổi tiếng nhưng không phải là những khuôn mẫu trí thức để cho những người hiểu biết noi theo.
Ngày nay mà họ vẫn còn chống Cộng bằng những luận điệu lố bịch nhất hành tinh như: “Việt Nam là nước nghèo khổ nhất”, “Việt Cộng tàn ác sát hại nhân lành”, “Việt Cộng cưỡng chiếm miền Nam, không bao giờ về Việt Nam khi còn Việt Cộng”, “Việt Nam không có tự do tôn giáo”, “cộng với chiến thuật “mách bu” qua những thỉnh nguyện thư lên Tổng Thống, ngoại trưởng, dân biểu Mỹ, quốc hội Âu Châu …  Chẳng trách là đã 37 năm qua, họ chẳng đạt được một kết quả khả quan nào
Comments
26 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

26 nhận xét:

  1. Họ không đưa ra bất cứ một lý luận nào để phân tích những lời phát biểu của Giáo sư Châu là đúng hay sai, và nếu sai thì sai ở chỗ nào

    Trả lờiXóa
  2. có tri thức thật ra cần phải rất tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội. Có như vậy việc phản biện xã hội mới đem lại tác dụng thực sự.

    Trả lờiXóa
  3. giáo sư Châu nói rất đúng! những kẻ xuyên tạc thì biết gì mà nói. lại còn đua đòi bàn chuyện chính trị nữa chứ

    Trả lờiXóa
  4. Đất nước ta quả thật là vẫn đang đứng trước rất nhiều khó khăn đặc biệt những kẻ bán nước hay có thể gọi là thù trong những kẻ gây mất ổn định trong nước làm dao động niềm tin của nhân dân. chúng đang cố tình lợi dụng các tri thức yêu nước như giáo sư

    Trả lờiXóa
  5. cảnh giác với thủ đoạn của bọn phản động , bọn chúng chỉ toàn đả kích và bêu xấu Đảng ta ,

    Trả lờiXóa
  6. chẳng có ai là có những sai lầm, thế nên chúng ta có quyền nói về Đảng đánh giá Đảng nhưng không có nghĩa chúng ta quay lưng với Đảng

    Trả lờiXóa
  7. bị cáo Lê Công Định đã thừa nhận những việc mình làm là vi phạm pháp luật, do xuất phát từ chủ quan, bị ảnh hưởng quan niệm về dân chủ, nhân quyền phương Tây và những tổ chức, cá nhân có hoạt động chống lại Nhà nước Việt Nam mà ông này tiếp xúc.

    Trả lờiXóa
  8. Chỉ ra vai trò của giới trí thức và thanh niên trong việc đưa đất nước phát triển bền vững, giáo sư Ngô Bảo Châu cho rằng: “Người có trí thức không phải là người đi dạy dỗ người khác, là người có khả năng, hiểu biết, tư duy độc lập trong mỗi vấn đề, có khả năng chỉ ra những lựa chọn, cái đúng, cái sai, cái hay, đẹp để cho những người khác có thể có điều kiện được trang bị kiến thức hơn và có những lựa chọn kiến thức cho họ"

    Trả lờiXóa
  9. Giáo sư Ngô Bảo Châu cho biết, cũng có lúc gặp phải nhiều áp lực trong cuộc sống, không có lối thoát nhưng quan trọng là kiên định con đường mà mình đã chọn. Ngày hôm nay có thể cả một chân trời đã sụp nhưng ngày mai trời lại tươi sáng hơn, xung quanh còn có bạn bè, đồng nghiệp.... Họ đặt niềm tin vào mình và niềm tin đó đã trở thành “xi măng” để gắn kết, củng cố vững vàng cho tôi.

    Trả lờiXóa
  10. tôi rất ngưỡng mộ giáo sư một người thầy giỏi và là một nhà toán xuất sắc cống hiến cho đất Nước việt nam

    Trả lờiXóa
  11. Giới trí thức – trong một nghĩa nào đó – chính là nơi lưu giữ và chân truyền các giá trị trí tuệ của nhân loại, trí thức nắm giữ “chìa khóa” đi đến tương lai, trí thức dẫn dắt tư tưởng và định hướng xã hội... Để làm được những điều trên thì không thể thiếu "phản biện xã hội".

    Trả lờiXóa
  12. việc đưa ra các phản biện có lập luận chặt chẽ là những đóng góp lớn cho xã hội, cho đất nước của giới trí thức. Tuy nhiên, trước khi lên tiếng về một vấn đề nào đó, người trí thức hơn ai hết cần phải hết sức ý thức về ảnh hưởng của nó

    Trả lờiXóa
  13. Người của công chúng là rất khổ. Hở ra 1 cái là bè lũ giặc có cơ hội để chọc ngoáy.

    Trả lờiXóa
  14. Tiến sĩ Ngô Bảo Châu là 1 công dân nước Việt Nam, việc ông tham gia góp ý xây dựng Đảng mà cũng bị bọn phản động chụp cái mũ cãi Đảng thì thật là nực cười

    Trả lờiXóa
  15. Chúng chẳng thể có bằng chứng gì để nói nên vin cớ này nọ thôi mà. Toàn là những luận điệu củ chuối để bôi nhọ nhà nước ta

    Trả lờiXóa
  16. tiến sĩ Ngô Bảo Châu là một công dân Việt Nam yêu nước, không như những kẻ tri thức giả bán dân bán nước, chúng tưởng ai cũng như chúng chắc

    Trả lờiXóa
  17. thanh niên việt nam không thua kém thanh niên các nước khác ở bất kỳ phương diện nào, từ trí tuệ tơi bất cư những tài năng nào khác, vì vậy than niên việt nam tràn đầy tự tin vào cơ hội của bản thân, cơ hội của đất nước trong tương lai, đó là một điều đúng đắn và cần tiếp tục củng cố, thế hệ trẻ việt nam cần nắm bắt cơ hội để phát triển bản thân, phát triển đất nước

    Trả lờiXóa
  18. thanh niên việt nam có rất nhiều cá nhân ưu tú, vì vậy thanh niên việt nam có rất nhiều cơ hôi trong tương lai, đó cũng chính là cơ hội của đất nước, vì thanh niên việt nam chính là tương lai của đất nước, sự lớn mạnh và trưởng thành của các bạn trẻ là một điều rất có ý nghĩa với đất nước, vì vậy thanh niên việt nam tích cực học tập và rèn luyện cũng như vững tin vào tương lai của bản thân, tương lai của đất nước

    Trả lờiXóa
  19. thực sự đây là một niềm tự hào của dân tộc việt nam nói chung và của thanh niên việt nam nói riêng, đây chính là một cú hích lớn để tạo niềm tin cho những bạn trẻ có thêm động lực và cơ sở để phấn đấu, nó cho thấy rằng ,nếu ta cố gắng thì điều gì chúng ta cũng có thể đạt được

    Trả lờiXóa
  20. giáo sư ngô bảo châu là một niềm tự hào của dân tộc việt nam, tuy nhiên đây cũng là một điều tất yếu sớm muộn cũng phải tới mà thôi, bởi con người việt nam luôn nổi tiếng là những người thông minh và có tinh thần ham học hỏi bậc nhất thế giới, đó là điều mà cả thế giới đều công nhận

    Trả lờiXóa
  21. giáo sư ngô bảo châu đã làm rạng danh việt nam, chúng ta tụ hào về giáo sư ngô bảo châu, việc giáo sư ngô bảo châu có được thành công như vậy cũng củng cố thêm niềm tin cho con người việt nam đặc biệt là thế hệ trẻ, khiến họ tự tin hơn khi dấn thân vào khoa học

    Trả lờiXóa
  22. không phải chỉ đến khi có sự kiện giáo sư ngô bảo châu đạt được thành công vang dội như vậy thì bạn trẻ việt nam mới nên tin ở tương lai, mà thực sự thì lúc nào những bạn trẻ việt nam cũng phải tin vào tương lai, bởi chỉ có những niềm tin son sắt vào tương lai tươi sáng thì thanh niên hay bất kỳ một người nào mới có thẻ thành công được

    Trả lờiXóa
  23. giáo sư ngô bảo châu là một niêm tự hào của nhân dân việt nam ,của thế hệ trẻ việt nam, vẫn biết là con người sống và phấn đấu thì phải có niêm tin vào tương lai tươi sáng, tuy nhiên khi có những tấm gương sáng như giáo sư ngô bảo châu thì mọi người sẽ ngày càng có thêm niềm tin rất vũng chắc vào tương lai

    Trả lờiXóa
  24. con người cần phải có niềm tin ở tương lai, tuy nhiên ở hiện tại thì chúng ta phải biết phẩn đấu hết mình, như thế mới có thể có được những thành công trong tương lai, đó là một thực tế, không có cái gì đến một cách tự nhiên cả, kể cả giáo sư ngô bảo châu, có niêm tin rồi nhưng mọi người cũng phải hết sức nỗ lực nữa

    Trả lờiXóa
  25. giáo sư ngô bảo châu thực sự là một tấm gương sáng cho thê hệ trẻ việt nam ,thành công mà giáo sư ngô bảo châu đạt được là rất đáng tự hào, và đáng quý hơn nữa ,thành công của giáo sư chính là một cú hích, là một động lực hết sức mạnh mẽ để những bạn thanh niên việt nam phần đấu học tập và hướng tới

    Trả lờiXóa
  26. không phải chỉ mỗi khi có sự kiện giáo sư ngô bảo châu đạt được thành công vang dội như vậy, thế hệ trẻ việt nam mới nên tin ở tương lai, mà thực sự thì lúc nào các bạn trẻ việt nam cũng phải tin vào tương lai, bởi chỉ có những niềm tin son sắt, không thay đổi vào một tương lai tươi sáng thì thanh niên hay bất kỳ một người nào mới có thể nỗ lực cố gắng vươn tới thành công được

    Trả lờiXóa