Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

SÓC LỌ


LâmTrực@


Sóc lọ là một kiểu tự sướng.

Nhốn nháo và dai như đỉa là đám kền kền tung hô một nghệ sĩ tên gọi Kim Chi. Đủ loại mỹ từ lung linh và huyền ảo đánh bóng sự kiện. Nào là dũng cảm, nào là thẳng thắn, nào "Kim Chi chi bảo", và lại còn "cô bé đầu (cha) Nghệ An, đít (mẹ) Rạch Giá". 

Tất cả chỉ là tự sướng mà dân gian gọi là sóc lọ. Vì sao phải sóc lọ? Câu trả lời là để tự sướng.

Thực tế là thế này, Chị Kim Chi là nghệ sĩ ít người biết đến nếu không phải là vợ ông Hồng Sến, và nếu không phải là  kẻ bại trận trong tình trường với địch địch thủ là nghệ sĩ Thúy An (Nổi tiếng trong phim Cánh đồng hoang).

Thiên hạ cá nhau là nếu không có ông Hồng Sến và chị Thúy An, không ai biết Kim Chi là ai. Chị chỉ là một nghệ sĩ hạng "ruồi" trong giới bởi chả có cống hiến nào cho nền văn hóa nước nhà.

Thế mà mới đây chị "bỗng dưng" nổi tiếng sau khi tự mình viết một cái thư và tung lên mạng cho bàn dân thiên hạ biết rằng chị không thèm nhận bằng khen của Thủ tướng. Lí do từ chối, chị viết thế này: "Tôi không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc phạm." 

Có người đồ rằng, nếu có lọt vào danh sách được đề cử và gửi đến tay Thủ tướng, chắc chắn chị sẽ không được khen vì thành tích chả có gì ngoài vụ xì căng đan đuổi cô nghệ sĩ Thúy An xinh đẹp sang tân bên Lào. Vì lí do đó, chị nhất cử lưỡng tiện, làm béng nó cái đơn và vì thế chị nổi tiếng.

Lí lẽ của chị đúng sai chả ai thèm bàn, điều quan trọng là chị được nổi tiếng, và thế là ok.

Khi chị Kim Chi nổi tiếng nhờ một câu chối từ là một sự kiện mang tính chính trị, cánh kền kền lập tức phát hiện và tận dụng cơ hội để tự sướng bằng cách sóc lọ kiểu rất điển hình. Tung hô bên này, dẫm đạp bên kia và khoảng sướng xuất hiện. Dù sao đi nữa, khi sự thật không có cái gì làm cho mình sướng thì thủ dâm cũng là một cách để vực dậy cái thể trạng ốm yếu què quặt cả tâm và sinh lí, và điều này có thể vực dậy cả sức khỏe tâm thần của một kẻ bại não.

Để có thể phê hơn với những gì mình đang làm, đám kền kền sử dụng thủ pháp tâng và bốc với lời lẽ có cánh vẫn thường dành cho nhau, kiểu như: "Lời bà rất là chân chất, giọng bà thật nhẹ nhàng, nhưng sao nghe như tiếng súng vang trời Việt giữa đêm đen sợ hãi, đánh thức dậy lòng can đảm truyền thống đang bị đè bẹp bởi bóng Đỏ quỷ quái tàn độc", hay "Người ta càng khâm phục hơn nữa lòng quả cảm của nữ nghệ sĩ Kim Chi khi bà lên tiếng giữa lúc đại bộ hận tầng lớp “hữu phu” nhưng “thất trách” trước vận mạng quốc gia đang bên bờ vực thẳm suy vong" và cuối cùng là "Xin được gọi bà là Kim Chi chi bảo".

Khiếp, rõ là của quý!!!

Có đúng là Thủ tướng khen hay có ý định khen chị Kim Chi không? 

Chị Hồng Ngát, Phó chủ tịch hội điện ảnh Việt Nam nói rằng, việc xét thưởng đang nằm ở giai đoạn hoàn thành hồ sơ, chưa trình lên thủ tướng, và nghệ sỹ Kim Chi nằm trong danh sách 50 hồ sơ được Ban chấp hành Hội Điện ảnh xét duyệt trong đợt này. 

Thực ra, chị Kim Chi cũng chưa xứng đáng được đề nghị Thủ tướng khen, nhưng dân ta vốn duy tình nên có lẽ anh em trong Hội coi đó là một hành động tri ân với những người được coi là lão thành trong làng nghệ thuật nên mới đề xuất khen thưởng.

Thế là đã rõ. Thủ tướng chưa khen, thậm chí chưa có ý định khen. Chưa ai khen sao lại nói lời từ chối?

Không biết cô bé của anh Chổi bên DLB giờ này nghĩ gì khi chính cô tự sướng với ý nghĩ xã xỉ rằng Thủ tướng sẽ khen mình? Anh Chổi nghĩ gì về cô bé đầu Nghệ an, đít rạch giá của mình?

Nhớ nhé, sóc lọ cũng phải đúng cách, sai cách lại phản tác dụng, đau đấy!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét