Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

BÊN THẮNG CUỘC - ĐÂU LÀ SỰ THẬT


Cách đây hơn một tuần, khi đến nhà một người bạn, tôi nghe anh ấy nói về cuốn "Bên thắng cuộc" của tác giả Huy Đức. Những lời người bạn nói với tôi về tác phẩm này khiến tôi không thể không suy nghĩ và quan tâm. Tìm đọc cuốn sách này, tôi băn khoăn về những sự thật được nhắc đến. 
Ý kiền về "Bên thắng cuộc" rất nhiều, mỗi người một khác. Nhưng với tôi, "Bên thắng cuộc" dường như không như mọi tác phẩm văn nghệ khác. Thẳng thắn mà nói, tôi không mấy đồng tình với cách nhìn của tác giả này. 
Trong bài mở đầu, Huy Đức viết: “Cuốn sách của tôi bắt đầu từ ngày 30/04/1975 – ngày nhiều người tin là Miền Bắc đã giải phóng miền Nam. Nhiều người thận trọng nhìn lại suốt hơn ba mươi năm, giật mình với cảm giác bên được giải phóng hóa ra lại là Miền Bắc. Hãy để cho các nhà kinh tế, chính trị học và xã hội học nghiên cứu kỹ hơn hiện tượng lịch sử này. Cuốn sách của tôi đơn giản chỉ kể lại những gì đã xảy ra ở Sài Gòn, ở Việt Nam sau ngày 30 tháng Tư: cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền… cuốn sách của tôi cũng nói về hai cuộc chiến tranh cuối thập niên 1970, một với Khmer Đỏ và một với người Trung Quốc. Cuốn sách của tôi cũng nói về làn sóng vượt biên sau năm 1975 và về sự “đồng khởi” của nông dân, của các tiểu chủ, tiểu thương để dành lấy cái quyền được tự lo lấy cơm ăn áo mặc.
Tư liệu cho cuốn sách được thu thập trong hơn hai mươi năm. Trong vòng ba năm từ tháng 8/2009 đến tháng 8/2012 tôi đã dành toàn bộ thời gian của mình để viết…”
        Ngay những lời mở đầu, tác giả phần nào bày tỏ quan điểm của mình trước những sự kiện xảy ra sau năm 1975. Mà đọc những dòng này, người ta nghĩ ngay đến những sự thật được cất giấu đằng sau cuộc giải phóng. Lối viết này quả là khôn ngoan khi khơi gợi tò mò của người đọc. Và phải chăng điều mà tác giả muốn nói ở đây là đằng sau thắng lợi của đất nước sau 1975, nhiều bất công khiến người ta phải giật mình, với "cảm giác bên được giải phóng hóa ra lại là Miền Bắc"... Rồi "Hãy để cho các nhà kinh tế, chisnht rị học và xã hội học nghiên cứu kỹ hơn hiện tượng lịch sử này". Khác nào, tác giả cho răng hiện tượng lịch sử này không phải là sự thật?
        Qua những sự kiện, những tư liệu được tác giả nhắc đến trong tác phẩm, mà ở đây lại được nhắc đến một cách gián tiếp, tức là khéo léo mượn lời các nhân vật trong tác phẩm, tác giả đã cho người đọc thấy một màu rất tối cho cả quãng đường mấy mươi năm sau ngày thống nhất đất nước. Chẳng hạn, tác giả nói khá nhiều về vấn đề “học tập cải tạo” của những người làm việc cho chế độ cũ, việc “cải tạo tư sản”, “cải tạo công thương nghiệp"... Những dòng viết về những vấn đề trên dễ khiến người đọc liên tưởng đến một xã hội Việt Nam trong và sau chiến tranh với nhiều bất hạnh, là những đảo lộn chân giá trị. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn một mặt của vấn đề thì tất yếu là chưa đầy đủ, chủ quan, phiến diện.
        Do đó, vì không có quan điểm lịch sử cụ thể, không có cái nhìn bao quát, toàn diện, thêm nữa, tôi nghĩ, cộng với ý đồ không thực sự trong sáng, thể hiện bằng một sự lập lờ, tác giả đã cố ý gây ngộ nhận cho người đọc. Người đọc chỉ tiếp nhận đơn thuần sẽ rất khó có thể phân định được rạch ròi. Chưa kể, lớp thế hệ trẻ ngày nay không được sống trong những năm tháng chiến tranh, không thể hiểu hết về cuộc chiến đó, những năm tháng sau cuộc chiến đó. Và hơn hết, những điều mà tác giả Huy Đức viết trong tác phẩm không hẳn là dối trá, nhưng những sự thật đã được bóp méo và soi xét dưới một góc độ khác, không hoàn toàn khách quan. Mà như vậy liệu nó có còn là sự thật? Giới trẻ khi tiếp nhận những vấn đề này, còn có thể có cái nhìn đúng đắn?
        Lê Quang Liễn, một thiếu tá của quân đội chế độ Sài Gòn, trong bức thư phản đối Huy Đức (được đăng trên nhiều trang mạng) đã viết: “Một nhà báo chân chính phải viết cho sự thật, vì lương tâm thì đừng bao giờ gán, chụp cho những người vắng mặt những gì vì lợi ích cho bản thân, phe nhóm”. Nhưng trên thực tế, theo logic của sự “cắt cúp” sự kiện theo ý đồ riêng của tác giả, thì ngay cả ý kiến của những người “có mặt” cũng khiến người đọc có quyền nghi ngờ các trích dẫn.
        Vì vậy, dù tác giả đưa ra ra nguồn từ những tài liệu được cho là đáng tin cậy, ý kiến của nhiều nhân vật có uy tín, khi đọc Bên thắng cuộc, người ta không rõ được đâu là sự thực. Sự thật được nói đến với một dụng ý thiếu trong sáng có thể gây nhiều điều nguy hại, bởi nó đem đến trong nhận thức người đọc sự sai lệch cả về hình thức lẫn bản chất.
        Trong sách tuy tác giả không nhắc gì đến “bên thua cuộc” thực sự nhưng dường như tác giả đã lẫn lộn hoặc cố tình lập lờ về bản chất của cuộc chiến tranh tại Việt Nam những năm 1954 - 1975. Đó là một cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ, từ việc dựng lên chính quyền tay sai rồi đến trực tiếp đưa quân tham chiến. Chiến thắng năm 1975 thực sự là chiến thắng của dân tộc Việt Nam đối với chủ nghĩa thực dân mới của Mỹ. Đế quốc Mỹ sau nhiều năm can thiệp trực tiếp hoặc gián tiếp, hao tốn nhiều tiền của và sinh mạng, đồng thời cũng gây bao nhiêu đau thương, mất mát cho dân tộc ta, chính là kẻ thua cuộc.
        Tác giả đã ngầm đẩy tất cả những người vốn là nạn nhân của chế độ thực dân mới ở miền Nam Việt Nam vào “bên thua cuộc”. Dường như tác giả Huy Đức đã để cho người đọc thấy rằng những người đó đã “ngoi ngóp” với những sự kiện chính trị - kinh tế - xã hội của đất nước bấy giờ. Ngay điều này thôi đã cho thấy một cái nhìn phiến diện. Đồng thời, toàn bộ nội dung cuốn sách đều hướng người đọc đến sự nghi ngờ năng lực lãnh đạo của Đảng và Nhà nước. Tuy nhiên, thực tế có phải như vậy? Nếu đáng nghi ngờ đến thế, thực tiễn lịch sử, sự ổn định của đất nước suốt hơn 30 năm qua là điều vô nghĩa sao?
        Và bởi vậy, tôi chỉ mong, người đọc sẽ biết cách tiếp nhận những dòng viết ấy một cách tỉnh táo, sáng suốt để nhìn nhận đâu là sự thật.
               LY LY
               

Comments
13 Comments
Facebook Comments by Blogger Widgets

13 nhận xét:

  1. Lịch sử của bất kỳ một dân tộc bao giờ cũng có những khúc quanh, những điều chưa được viết hết. Nó được dấu kín để phục vụ những mục đích nhân văn và tốt đẹp hơn. Hiện tượng Huy Đức với “Bên thắng cuộc” là một cái nhìn trái chiều về lịch sử dân tộc giai đoạn trước 1975 với những toan tính xấu xa và không vì sự phát triển hôm nay của đất nước.

    Trả lờiXóa
  2. Thật ra ban đầu mình cũng không có ác cảm gì lắm với Huy Đức. Nhưng sau khi đọc 1 lọat các quảng cáo, giới thiệu quyển sách này và nhất là cái đọan "Vì sao tôi viết" thì thú thật là không ngửi nổi và không tài nào đọc thêm được

    Trả lờiXóa
  3. Có người gọi đây là hiện tượng "nhìn lịch sử qua lỗ đồng xu" là quá chính xác. Mình thì thấy những luận điệu của Huy Đức quá là "sâu sắc tựa khơi đựng trầu".

    Trả lờiXóa
  4. Mình đã đánh giá quá cao Huy Đức và "tác phẩm" này khi trước kia mình cho rằng đây là một kẻ vô cảm, viết không đứng trên lập trường của người Việt Nam và lợi ích dân tộc Việt Nam, mà trung lập cuội, khách quan phiệt, viết như một kẻ bàng quan vô cảm bên ngòai.

    Trả lờiXóa
  5. Chứ thực ra cuốn sách này cũng không hề khách quan, không chuyên nghiệp, không trung thực, không hề trung lập. Đưa tin có chọn lọc theo cảm tính và có tính định hướng lệch lạc.

    Trả lờiXóa
  6. cuốn sách này Thậm chí có phần viết theo lập trường của bọn cướp nước và bọn bán nước, những kẻ gây nên bao tội ác tang tóc cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  7. Thật là tự bôi tro trát trấu vào mặt mình khi Huy Đức chọn thời điểm 40 năm dấu mốc Điện Biên Phủ trên không, khi giặc Mỹ gây ra những tội ác khủng khiếp ở miền Bắc Việt Nam để xuất bản "Món quà Noel kinh hoàng" này. Cũng như "món quà Noel kinh hòang" mà những "quan thầy hụt" mà Huy Đức ao ước phục vụ năm xưa đã rải lên đầu lên cổ dân Hà Nội và miền Bắc.

    Trả lờiXóa
  8. Đàng này Huy Đức viết theo kiểu mọt chiều, phiến diện, cố tình thiếu sót, có tác dụng chạy tội cho giặc. Làm giảm nhẹ tội ác của giặc cũng đã đáng lên án, đằng này Huy Đức hòan tòan lờ tịt đi để chạy tội cho giặc.

    Trả lờiXóa
  9. Huy Đức hòan toàn lờ đi những thân phận khác, hàng chục ngàn con lai Mỹ, trẻ mồ côi, người nghiện ma túy, gái mại dâm, những thân phận đau khổ lầm than trong cái căn cứ quân sự khổng lồ ở Sài Gòn, kẽm gai, nhà tù khắp nơi, đầy lính Mỹ và bọn Tây.

    Trả lờiXóa
  10. Nội dung thì thiếu sót, phiến diện, một chiều, không trung thực, cắt xén, xào nấu. Thể hiện lên một tư duy tay sai nô lệ.

    Trả lờiXóa
  11. Những quan điểm như Huy Đức là vô cùng nguy hiểm cho các thế hệ tương lai. Nó làm lệch chuẩn, lệch lạc bản chất, đánh tráo khái niệm, cào bằng giá trị, đảo lộn trắng đen

    Trả lờiXóa
  12. Những kẻ nào nhẫn tâm "làm sử" theo phong cách bán đứng lương tâm, bán rẻ nhân cách này, và gọi đó là "làm sử", là "trung thực" thì chỉ có hai giải thích: Một là họ không coi bản thân họ là người Việt Nam

    Trả lờiXóa
  13. Phải giải thích như thế nào khi Huy Đức nói về việc giải phóng miền Nam với cái thái độ hỗn xược rẻ rúng, "đốt đền thờ" như vậy? Những kẻ như vậy đã có tâm địa loài thú rồi thì lấy tư cách gì nói chuyện nhân quyền, quyền con người?

    Trả lờiXóa